Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

CHƯƠNG 20


Một tiếng phịch vang lên. 1 người vừa đổ xuống nền đường. Là Đỗ Song Ngư. Anh ta đã lao ra đỡ cho tôi và bị trúng sét của Lynxia Queen. Và bây giờ thì anh ta đang ở trong tình trạng bất tỉnh. Ôi má ơi. Sao tôi lại có những người đồng hành như thế này chứ. Điều này có nghĩa là tôi sẽ phải tự chiến đấu 1 mình hả trời. Đồng ý là Đỗ Song Ngư vì tôi mà bị thương nhưng…anh ta ngất đi thế này thì có khác gì bảo tôi cũng chuẩn bị xuống địa ngục cùng anh ta không. Lynxia sẽ xử đẹp tôi cho mà coi. Hết cách rồi. Có lẽ mình phải sử dụng sức mạnh thật rồi. Ôi, Thiên Yết ơi, cậu đang ở chỗ nào, có biết là cô bạn thân của cậu sắp vĩnh biệt cõi đời ở nơi này rồi không? Lynxia nhìn tôi, nhếch mép cười 

- May cho mày là thằng ngốc đó đã đỡ đòn tấn công của tao. Nếu không người nằm trên đất lúc này là mày rồi, ranh con à

- Okie, tôi sẽ gửi lời cảm ơn tới anh ta sau. - tôi vẫn bình tĩnh lắm. Kinh nghiệm từ ngày còn nhỏ mỗi khi đi thực hiện nhiệm vụ, tôi cũng luôn phải đối mặt với những tình huống như thế này rồi. Nên có lẽ tôi đã được rèn luyện để không còn cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với cái chết. Và bây giờ khi đối diện với Lynxia Queen tôi thấy chẳng sao cả. Chẳng hề sợ hãi luôn. 

- Mày, mày… - chị ta có vẻ mất bình tĩnh 

- Tôi thì làm sao? Lynxia Queen này, chị nghĩ pháp thuật của chị hay lắm sao. Chơi với lửa sẽ bị lửa đốt, chơi với sấm sét sẽ có ngày chị cũng bị chính sét chị tạo ra đánh thôi. - tôi cười mím chi. Ặc 

Lynxia nhìn tôi như nhìn 1 thứ đã tuyệt chủng lâu lắm rồi giờ mới xuất hiện. Cô ta gầm lên và lao vào tấn công tôi. Cô ta liên tiếp tạo ra các luồng sét và mục tiêu tất nhiên là tôi rồi. Cô ta ra đòn thì tôi tránh, tôi bay, tôi lượn, tôi trốn. Dù sao Đỗ Song Ngư cũng đã ngất xỉu rồi, tôi còn sợ bị lộ thân phận gì nữa. Cô ta càng tức giận hơn. Và cuối cùng cô ta quyết định ra tuyệt chiêu với tôi. Không ngờ sức chịu đựng và kiếm chế của cô ta tệ như vậy. Luồng sét của cô ta lần này rất lớn. Nó sáng bừng cả 1 góc đường. Kì lạ thật, sao nãy giờ không thấy ai đi ngang qua và làm ơn chứng kiến cảnh tượng này hộ cái. Và trong lúc tôi còn đang trợn tròn mắt ngó luồng sét ở tay cô ta thì bỗng dưng có ai đó giữ chặt tôi ở đằng sau. Ôi, mình lơ là quá. Thì ra là có 1 tên mặc áo choàng đen (chắc là tay sai của mụ Lynxia rồi) đã lợi dụng lúc tôi không tập trung và giữ tôi lại, không cho tôi chạy nữa. Hơ hơ, muốn bắt tôi ư? Mơ ngủ hả? Tôi có khả năng dịch chuyển tức thời mà. Có tóm tôi chặt đi nữa tôi vẫn chạy được thôi.Và tôi bỗng biến mất trong sự ngỡ ngàng của mấy vị mặc áo choàng đen. Lynxia ngó dáo dác tìm kiếm tôi 

- “ Mau ra đây đi, con ranh kia. Hay mày muốn nhìn 2 thằng này chết hả” - cô ta đe doạ tôi. Hừ, đúng là 1 cái lũ vô tích sự. Cho 2 tên ngốc này đi đúng là vướng chân mà. Thế là tôi đành phải xuất hiện. Tôi lên tiếng ở phía sau lưng Lynxia 

- “Hey, chị tìm tôi à? Sao chị nóng thế. Trước đây, chị giữ bình tĩnh rất tốt mà. Từ khi bị trục xuất khỏi trường Zodiac chị cũng thay đổi tâm tình rồi nhỉ, bà chị Ác ma sấm sét” - tôi cười nhạt 

- “Con ranh con, đừng có bao giờ nhắc tao nhớ lại cái thời khắc đáng xấu hổ đấy nữa. Mày có biết cái quái gì về tao đâu.” - Lynxia mặt đỏ gay gắt vì tức giận. Và trong nháy mắt, chị ta phóng luồng tia sét về phía tôi. Quá bất ngờ tôi không kịp thi triển khả năng dịch chuyển tức thời của mình. Luồng sét của chị ta phóng về phía tôi và lao về phía tôi như tên bắn. Nhưng sắp chạm vào tôi thì luồng sét đổi chiều, quay ngược lại và tấn công mấy tên mặc áo choàng đen đứng gần chỗ Lynxia. Tội nghiệp chị ta. Chị ta đâu có biết sức mạnh của tôi đâu. Nếu biết rồi chắc chị ta không bao giờ dám sử dụng sức mạnh mà tấn công tôi nữa. Ngay cả anh Ma Kết còn không dám thi triển sức mạnh của anh ấy để khống chế tôi nữa là. Tôi chỉ sợ bị trúng thần chú, chứ còn năng lực của các phù thuỷ ư? Chuyện nhỏ. Tôi chẳng sợ sức mạnh gì cả. Đó là lí do tôi không còn sợ cây Scrollion sau lần bị cây đấy cắn hồi bé nữa. Vì nhờ có chuyện đó mà tôi đã phát hiện ra tôi có sức mạnh này. Cây Scrollion mà cắn tôi để hút sinh khí và pháp thuật thì ngược lại, chính cây đó sẽ bị chết thôi. Người chết không bao giờ là tôi, khờ khờ. Thôi, nói tiếp về lynxia, sau khi chứng kiến cảnh tượng hoành tráng vừa rồi thì chị ta mặt cứ nghệt ra, không hiểu gì cả. Mặt chị ta tái đi, không biết là vì hoảng loạn, vì sợ hãi hay vì gì nữa. 

- “Sao…ao…lại…ại…thế. Ta không hiểu” - nhìn chị ta đến phát tội. Còn mấy tên mặc áo choàng đen chạy tan tác, mấy tên bị trúng sét thì nằm lăn quay ra đất, bất tỉnh là cái chắc. Mà có khi chết rồi cũng nên. Có Chúa mới biết được mấy tên đó có bị sao không. Tôi nhìn chị ta ra vẻ ngây thơ, vô (số) tội 

- “Tôi không biết gì đâu nhé. Tại chị không biết điều khiển sức mạnh của chị nên mới làm quân phe mình bị thương, tôi vô can.” - bộ mặt tôi nhơn nhơn làm chị ta nổi trận lôi đình. Chị ta lại tạo ra sét nữa kìa. Hình như chị này không còn sức mạnh gì nữa thì phải, dùng mãi 1 chiêu cũ à. chán ghê. Nhưng không hiểu sao luồng sét chị ta tạo ra cứ to ra 1 chút thì ngay lập tức lại thu nhỏ lại. Chị ta mím môi cố gắng nhưng không có tác dụng gì. Tôi muốn bò ra đất mà cười quá. Sức mạnh của tôi rất thú vị phải không. Có thể điều khiển sức mạnh của người khác theo ý bản thân mình. Đặc biệt có thể làm dội ngược lại các đòn tấn công của người khác khi họ chĩa về mình. Thay vào việc tôi bị thương thì người ra đòn sẽ bị thương. Có thế thôi. Vì vậy ai có sức mạnh gì thì đừng có khai triển ra trước mặt tôi nhé. Tôi sẽ điều khiển lại sức mạnh đó đấy. Khi đấy, bạn sẽ không phải là chủ nhân của sức mạnh nữa đâu. Mà tôi mới là người quyết định sức mạnh của bạn. Lynxia có lẽ quá đuối sức, quá mệt mỏi nên đành nhìn tôi bằng cặp mắt căm thù. Chắc chị ta phải khó khăn lắm mới thốt ra được câu này nhỉ. 

- “May cho mày là tao đang có việc phải làm. Không rảnh để ở đây chơi với mày nữa. Nhưng nên nhớ nếu lần sau để tao gặp lại, mày hãy nói lời tạm biệt với cha mẹ mình đi là vừa.” - xì, có mà không đánh lại được tôi thì cứ nói thẳng ra đi. Lại còn vòng vo, nói giảm nói tránh. Tôi nhìn chị ta cười nhăn nhở. Chị cũng chỉ là Ác ma thôi. Còn tôi thì là Công chúa Ác ma nè, cả nghĩa đen và nghĩa bóng luôn. Đâu có ai vượt qua được tôi mà dành lấy danh hiệu này. Nói xong thì Lynxia cùng đội quân vô tích sự của chị ta biến mất. Tôi ngao ngán nhìn 2 cái xác của 2 thằng con trai đang nằm sõng soãi trên mặt đường mà tự hỏi, liệu mình sẽ tha họ về bằng cách nào đây. E là họ sẽ chưa tỉnh ngay lại được. Nhưng mà tôi hơi lo xa rồi, vì tay của tên Song Ngư bỗng giật giật. Chà, xem ra vết thương của hắn không nặng như tôi tưởng. Hoặc là do hắn khá mạnh nên mới có thể tỉnh nhanh được như vậy. Đỗ Song Ngư lồm cồm bò dậy, hắn quay ngang quay ngửa như đang tìm kiếm điều gì đó 

- “Anh tìm cái gì à, Song Ngư?” - tôi nhìn hắn bằng cặp mắt thương hại, có khi nào lúc hắn ngã xuống đường, đầu bị va đập nên bây giờ mới cư xử không bình thường như vậy không 

- “Mụ ta đâu?” - sau 5s Đỗ Song Ngư mới lên tiếng nổi. Rồi hắn khạc máu ở trong mồm ra 

- “Ai? Mụ nào?” - tôi nhìn Song Ngư bằng đôi mắt ngây thơ, long lanh và tròn như 2 viên bi ve - “À, ý anh là Lynxia Queen chứ gì?” 

- “Đúng vậy, cô ta đâu rồi Xử Nhi. Em có sao không, có bị thương ở đâu không?” - Song Ngư cuống lên lo lắng 

- “Em không sao, em ổn. Sau khi anh ngất đi thì chị ta bỗng bảo thuộc hạ mình là phải đi khỏi đây ngay lập tức. Thế là họ biến mất. Chị ta cũng chẳng thèm làm gì em luôn” - tôi nói dối trắng trợn. Không hiểu sao lúc đấy mình lại có thể bịa ra 1 cái lí do hay và hợp lí như thế nữa. Đỗ Song Ngư thì tin sái cổ và không ngừng suýt xoa : - “Số chúng ta hên quá. Lynxia rất mạnh, nếu chỉ có 3 chúng ta mà đánh trực diện thì thua chắc rồi”. Nhìn tên này quả là đáng thương hại. Thật ra công bằng mà nói thì Lynxia chỉ là tép riu. Chị ta cũng chỉ là quân tốt của người đứng đầu phe chống đối Zodiac thôi. Đằng sau chị ta còn muôn vàn cao thủ nữa vẫn chưa lộ mặt. Và tôi biết 1 trong số đó. Người có khả năng tẩy não người khác. Nhân vật tôi rất sợ. 

Chúng tôi trở về trường Zodiac trong tâm trạng vô cùng mệt mỏi. Vụ bất ngờ tìm lại dược chiếc hộp Ánh sáng của mẹ cũng không còn làm tôi cảm thấy phấn chấn nữa. Lúc gần về đến trường thì tên Thế Trung mới tỉnh lại. Tội nghiệp Đỗ Song Ngư đang bị thương mà phải cõng hắn cả 1 đoạn đường khá dài. Chắc anh ta cũng đuối sức rồi. Vừa nhìn thấy bộ dạng thảm hại và te tua của nhóm chúng tôi thì bọn Thiên Yết vội chạy lại hỏi thăm, trong đó cũng có cả mấy ông thanh tra và hiệu trưởng trường này nữa. 

- Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nhìn bộ dạng của 3 người giống như là vừa đi đánh trận về ấy. - Thiên Yết lo lắng

- Thì chẳng thế, vừa bị phe chống đối tập kích. May mà thoát chết trong gang tấc. Mà mọi người chắc không đoán ra bọn tôi bị ai tấn công đâu. Ác ma sấm sét Lynxia Queen, kẻ phản bội Học viện Zodiac đó - Song Ngư thở hổn hển, lấy cánh tay băng bó của mình ra mà quệt mồ hôi

Nghe đến đấy mặt mọi người đều tái lại 

- Đầu heo, cô không sao chứ. Có bị thương ở đâu không. Cô đâu có…mà thôi, cô có bị thương chỗ nào thì mau nói ra, đừng chịu đau mà mau xuống phòng y tế đi - Thiên Yết lắc mạnh vai tôi, vẻ mặt hoang mang cực độ

- Này, Âu Thiên Yết. Đáng ra cậu nên dành câu nói đó với tôi thì mới phải. Xử Nhi không bị làm sao đâu. Tôi đã đỡ cho cô ấy 1 đòn của Lynxia rồi. Chỉ có tôi bị thương thôi, còn 2 người này đều ổn. 

Bạch Dương thở phào nhẹ nhõm, nhìn Xử Nữ như đã trút được 1 gánh nặng: - Vậy cậu không sao chứ gì, tốt quá. 

- Song Ngư đã nói là Maruxu không sao thì có nghĩa là cô ta không sao. Hai cậu không cần phải lo lắng thái quá như vậy. Nhìn cô ta vui vẻ thế kia là biết rồi mà. - Bảo Bình

- Ừ Xử Nữ thì sao có thể bị thương được, đúng không. Cậu là Vir…, cậu biết mình định nói gì rồi phải không, Xử Nhi? - Nhân Mã mỉm cười

- Ừ, mình vẫn ổn mà. - Tôi gật đầu. Suýt quên là Nhân Mã đã biết mình là Virgo. Nhìn cô ấy kìa, chẳng có chút xíu lo lắng gì cả. Cả mấy ông hiệu trưởng nữa. Bình tĩnh kinh khủng 

Lisa và Thiên Bình từ đâu xuất hiện, nhìn tôi bằng ánh mắt toé lửa 

- Chúc mừng cậu đã hoàn thành bài thi cuối. Thế nào, kết quả có thu được gì không ? Thành công chứ - Thiên Bình

- Hi vọng là cô đủ điểm để được ở lại trường - Lisa liếc tôi bằng nửa con mắt

- Cũng chẳng biết nữa. Nhưng vòng thi này thì tôi nghĩ là ổn, chắc cũng được hơn 5 điểm chứ. Vì ít nhất bọn tôi đã hoàn thành nhiệm vụ - Tôi cười

Sau đó bọn tôi báo cáo lại những gì đã nghe được từ chính miệng Lynxia Queen. Kết thúc phần báo cáo, tôi, Thế Trung và Đỗ Song Ngư được đưa tới phòng y tế để kiểm tra lại 1 lần cho chắc chắn. Không hiểu sao Thiên Yết nhất quyết đi theo chúng tôi xuống tận chỗ thầy Alan. Cậu ấy đi sát tôi, thỉnh thoảng lại quay qua tôi hỏi xem tôi có mệt quá không. Có thể đi bộ xuống phòng y tế được chứ. Tôi phải liên tục gật đầu để chứng tỏ tôi ổn thì cậu ấy mới thở phào nhẹ nhõm. Vui quá, Thiên Yết đang quan tâm và lo lắng cho tôi. Sau 1 tiếng đòng hồ thầy Alan đã khám xong hết cho 3 người bọn tôi. Thầy bảo chỉ có Song Ngư là bị thương ở tay. Nhưng may là anh ta khá mạnh nên vết thương không nguy hiểm. Còn tôi và thằng bạn vô tích sự kia thì không sao, khoẻ như voi, không cả 1 vết xây xát. 

Chúng tôi trở lại sân trường để nghe thông báo kết quả thi lần này. Ở đây, tôi gặp Kim Ngưu và các thành viên còn lại của hội học sinh. Nhìn thấy tôi, anh Kim Ngưu đã bay đến ngay hỏi han 

- Anh nghe nói là bọn em bị Lynxia Queen phục kích. Em không sao chứ, Xử Nhi. Anh rất lo cho em đấy 

- Em ổn mà. Mọi người không phải lo đâu. Thầy Alan vừa kiểm tra xong cho bọn em mà - Tôi cười rạng ngời

- May mà em không sao. Bọn anh nghe xong tin mà lo muốn chết luôn - Sư Tử

- Không sao thì tốt - Cự Giải vẫn kiệm lời như bình thường

- Ê, mấy cậu. Tôi có còn là bạn của mấy cậu không vậy. Sao mấy cậu chỉ biết hỏi Xử Nữ thế, còn tôi thì sao. Tôi là người duy nhất bị thương mà. Sao không thấy có ai quan tâm vậy. Các cậu đúng là đồ “trọng sắc khinh bạn” mà - Song Ngư hậm hực

- Ôi, ai dám bỏ rơi ông anh. Chẳng qua người ta là con gái mỏng manh lại không có pháp thuật trong người nên bọn tôi mới quan tâm. Còn ông bạn tài giỏi và đẳng cấp vậy thì sao có thể bị Lynxia hạ đo ván được. Nlếu hỏi thăm cậu thì có khác gì xúc phạm cậu không - Sư Tử vỗ vai Song Ngư an ủi

Đúng là Đường Sư Tử. Thuyết phục quá hay. Tên Đỗ Song Ngư không ho he gì nữa, ngoan ngoãn im lặng luôn. Chắc đang sướng vì được khen. Bó tay. Đúng là ngốc 

- Thế bọn anh biết kết quả chưa ? - Thiên Yết

- Rồi, bọn anh đều qua. - Kim Ngưu gật đầu

- Kim Ngưu được 28 điểm, điên thật, hình như ai cũng bị mất điểm ở phần thi điều chế Ma dược hay sao ấy. Đề thì khó mà yêu cầu trong thời gian rõ ngắn, đúng là kinh khủng, dã man và ác độc mà. - Sư Tử

- Thế anh được bao nhiêu điểm. Pha chế ma dược là thế mạnh và cũng là sở trưởng của anh mà. Em tưởng anh được điểm tuyệt đối. - Nhân Mã

- Tuyệt đối cái đầu em ý. Được có 9,5 điểm thôi. Nhưng lại bị mất điểm ở phòng thi 1. Tổng chỉ được có 27,5 thôi à. Cự Giải cũng được 27,5. còn tên thiên tài này (chỉ vào Đỗ Song Ngư) thì đứng thứ 4 trong bọn năm 2 của đại học. Hắn được 26 điểm 

Đúng lúc ấy thì thì tiếng của thanh tra Vương vang lên 

- Và đây là kết quả của năm 1 khối đại học.$%^*^@#$!@#$&%*&(&(%^@#$!#^$. Bùi Anh Thư được 24,5 điểm. Trịnh Nhân Mã được 23 điểm, Lâm Vũ Thiên Bình 25 điểm, Giang Bảo Bình 27,5 điểm . Trần Bạch Dương 27 điểm. Âu Thiên Yết 29,5 điểm 

- Oa, không hổ danh là thiên tài của Zodiac. Cậu ấy dành được số điểm cao nhất trường rồi còn gì. Mà nghe nói cậu ấy bị trừ 0,5 điểm ở phần điều chế ma dược đấy - Cả trường

- Trật tự. Và người cuối cùng của năm nhất, Hạ Xử Nữ đượccccccccccc…………… - Ông Vương nâng gọng kính của mình lên và ông khẽ mỉm cười - Như đã thông báo, nếu học sinh nào không được trên 20 điểm thì chúng tôi sẽ yêu cầu đuổi học những em này. Vì vậy những người mà tôi đã và sẽ đọc mà có tổng điểm chưa đến 20 thì hãy biết mình phải làm gì. Và học sinh cuối cùng của năm nhất khối đại học Hạ Xử Nữ được 30 điểm. 

Cả trường bật dậy: - Gì cơ? Không thể nào. Sao lại có chuyện vô lí như vậy được. Hạ Xử Nữ không thể có điểm tuyệt đối được. Cô ta mà lại hơn điểm của Âu Thiên Yết ư? Thiên Yết chỉ thua anh Ma Kết và cầm hoà với công chúa Virgo cơ mà - hơ hơ, shock rồi à, đã bảo Công chúa ác ma ra tay thì gạo xay ra cám mà. Âu Thiên Yết muốn thắng Hạ Xử Nữ trong đợt sát hạch này, trừ khi cậu ta thành công trong pha chế ma dược, chỉ đáng tiếc là… 

- Sao lại thế chứ? Cô ta…. Ông Black, sao cô ta lại dành được điểm tuyệt đối. Vô lí. Cứ cho vòng 2 và vòng 3 cô ta đều giành được số điểm tối đa đi, nhưng vòng 1 thì… - Lisa mặt tối sầm

- Tiểu thư Lisa, cô Hạ đây cũng giành được số điểm tối đa ở vòng 1 - Ông Black mặt cũng tối không kém

- Cô ta ư? Không thể nào. Chẳng lẽ cả 4 câu hỏi cô ta đều hoàn thành xuất sắc ư? Nhưng cô ta còn không biết gì về thần chú larapasiolias và thần chú Larauiopeffcios cơ mà, lại còn Ngũ hành nữa - Lisa há hốc miệng

- Cô Bùi này, chẳng lẽ cô không tin vào khả năng chấm điểm của bọn tôi sao. Nói thế nào nhỉ? Câu phân biệt 2 thần chú, cô Hạ đã làm rất tốt, không sai 1 chi tiết nào. Đặc biệt nói về hiểu biết Ngũ hành, câu trả lời của cô ấy xuất sắc không kém gì Âu Thiên Yết và Giang Bảo Bình đâu. Đặc biệt là cô ấy đã nói đúng số thành viên của Ngũ hành hiện tại. Ngay cả cậu Bạch Dương còn bị mất 0,5 điểm ở câu này đấy vì cậu đã đoán sai số thành viên đấy. Không phải là 5 đâu, cậu Trần à 

- Vậy ư? Tại nghe cái tên nên cứ tưởng… - Bạch Dương

- Oh, thế hiện tại Ngũ hành đúng là có 6 người thật à - Xử Nữ mắt tròn xoe

Tất cả mọi người có mặt đều sửng sớt, không thốt lên lời. Đặc biệt là Âu Thiên Yết, Giang Bảo Bình và Lý Kim Ngưu. 3người nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ mung lung lắm. “Đầu heo làm bài xuất sắc đến vậy ư? Thật là lạ quá. Đâu phải ai cũng biết gi về Ngũ hành đâu. ngay cả trong 3 thanh tra về trường lần này cũng chỉ có mỗi ông Vương là biết rõ thôi. Vậy tại sao…” Thiên Yết nhìn Xử Nữ không chớp mắt. Còn Giang Bảo Bình liên tục gãi cằm: “Vô lí, vô lí quá! Chỉ có thành viên của Ngũ hành mới biết nhóm mình có 6 thành viên chứ, sao đầu heo biết được.”. Còn Lý Kim Ngưu cũng chau mày suy nghĩ: “Thật ra Xử Nữ, em là ai? Từ trước đến giờ, ngoài các thành viên của Ngũ hành và những người đào tạo, huấn luyện ngũ hành ra thì không có biết được số thành viên Ngũ hành, ngoại trừ Virgo là em gái anh Ma Kết thì biết thôi. Tại sao em cũng biết vậy. Lẽ nào em là…” 

Xử Nữ cười rõ tươi: - Ôi may quá, không ngờ nói bâng quơ, linh tinh lại đúng. Số em hên thật.với số điểm này , em được ở lại trường rồi đúng không ? - Nói xong Xử Nữ quay qua nhìn Thiên Yết, vẻ mặt gian sảo và hí hửng thấy rõ - Thiên Yết, cậu nhớ là cậu đã hứa gì với mình chứ 

- Hứa gì cơ. Tôi đã từng hứa gì sao ? - Thiên Yết đang mải suy nghĩ về những gì Xử Nữ đã làm được nên bị hỏi đột ngột,cậu không nhớ gì cả

- Cậu đã hứa là nếu tôi được ở lại Zodiac cậu sẽ tặng tôi 1 món quà mà. Không phải là cậu định nuốt lời đấy chứ - Xử Nữ mặt xị ra

- Tôi đã từng hứa thế à? Ấy ấy, tôi đùa thôi mà, tôi vẫn nhớ, tôi đã chuẩn bị sẵn quà cho cô rồi. Đừng có nhìn tôi như thế chứ. Không ai thèm ăn quỵt của cô đâu. Làm gì mà dữ thế - Thiên Yết vẻ mặt tỉnh bơ

Mọi người có mặt đều cười ầm cả lên ngoại trừ 4 người: thanh tra Black, thanh tra Vương, Lâm Vũ Thiên Bình và Lisa. 

- Dù sao thì đợt sát hạch lần này cũng đã kết thúc tốt đẹp, tối nay, trường chúng ta sẽ tổ chức dạ hội chúc mừng thắng lợi của các hs và sinh viên. Chúng tôi đã chuẩn bị xong hết rồi, bây giờ các em hãy về chuẩn bị đồ dạ hội, trang điểm và làm bất cứ điều gì các em thích. Hẹn gặp lại các em vào buổi tối nay, trong dạ tiệc. - Hiệu trưởng cấp 3

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top