Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 34

Patrick chân tay luống cuống bơi tới, giúp Tử Mặc đưa cô vào bờ. Hắn bò lên trước, đưa tay đỡ nửa người của cô, Tử Mặc ở dưới nước dùng lực đẩy cô lên rồi mới trèo ra khỏi con suối kia.

Trong quá trình ấy, Ninh Khả Điềm không tìm được phao, nhưng cô nàng lại nhanh tay mở pháo hiệu, như vậy, người ở bên ngoài sẽ nhanh chóng đến đây hỗ trợ họ.

Patrick run lẩy bẩy, hắn áp tai vào ngực của Uyển Ninh, nhưng còn chưa kịp kiểm tra xem tim có đập hay không thì đã bị một lực cực mạnh đẩy ra.

“Cút ra!” Tử Mặc hất bay cái tên phiền phức kia, sau đó cúi đầu xuống, dùng tay lau hết nước quanh mũi miệng cô, sau đó dùng một tay nâng nhẹ phần gáy của cô lên.

Anh bây giờ không màng đến thân phận gì nữa, phải làm hô hấp nhân tạo ngay tại chỗ. Tim Uyển Ninh vừa ngừng đập, từ khi anh vớt được cô anh đã phát hiện ra. Nếu Uyển Ninh không còn nữa, Tử Mặc nghĩ mình sẽ chẳng còn gì để mất.

Anh quát Patrick:

“Còn không mau ép tim giúp cô ấy?”

Lúc này, Patrick đang hoảng loạn mới vội vàng chồng hai tay lên nhau rồi làm theo lời Tử Mặc. Một người thổi ngạt, một người cố hết sức ép tim.

Sở Nhạc chân tay lạnh ngắt, cô ta đã không còn dám nói lời nào nữa.

Thời gian từng chút một trôi qua, mỗi người đều căng thẳng không chịu được. Tử Mặc hai mắt đỏ ngầu, không ngừng kiểm tra hơi thở của người trong lòng.

Tỉnh lại đi, Uyển Ninh, anh xin em! Anh không thể mất em được!

Ninh Khả Điềm đứng bên cạnh lo lắng không yên, nhìn thấy mắt Tử Mặc long lanh như sắp khóc, cô cũng rơi nước mắt theo.

Đối với họ, một phút cũng như một tiếng đồng hồ. Sự sợ hãi trào dâng, Ninh Khả Điềm không nhịn được mà nức nở, bị Patrick quát cho:

“Khóc cái gì mà khóc? Cô ấy đã chết đâu!”

Hắn là người trực tiếp đặt tay lên ngực Uyển Ninh, hắn biết, tim cô vẫn chưa đập lại, nhưng hắn tin tưởng cô sẽ không chết. Thời gian đuối nước rất ngắn, chỉ cần họ cố gắng, tất còn cứu được!

Lúc này, Tử Mặc đột nhiên mừng rỡ, nâng đầu Uyển Ninh lên và gọi:

“Uyển Ninh, Uyển Ninh?”

Patrick cũng phát hiện ra tim cô đã đập lại.

Uyển Ninh nôn ra nước, nhưng vẫn trong trạng thái hôn mê.

Trong bệnh viện, Tử Mặc cùng ba người anh của Uyển Ninh đều tới.

Tử Thiêm sắc mặt cực kỳ tệ, anh đang nghĩ nếu khi đó không để Tử Mặc đi theo, vậy chẳng phải Uyển Ninh sẽ vĩnh viễn rời xa bọn họ hay sao? Anh siết chặt nắm tay, hỏi Tử Mặc:

“Người đâu?”

Tử Mặc nói:

“Ở bên ngoài hành lang.”

Lúc Tử Thiêm tìm đến chỗ đám người đi cùng em mình, Ninh Khả Điềm đang lớn tiếng chửi nhau với Sở Nhạc

Chát.

“Cô đừng có nói là mình chỉ đùa một chút thôi! Cô bị điên à?”

Ninh Khả Điềm phát cuồng tát vào mặt của Sở Nhạc, kích động đến nỗi toàn thân run rẩy. Đối với việc cô ta làm, cô ta chỉ biết khóc nói bản thân muốn đùa một chút?

“Ai lại lấy tính mạng của bạn bè ra đùa giỡn hả?” Nếu không phải Patrick giữ Ninh Khả Điềm lại, vậy khả năng cao Sở Nhạc sẽ bị cô nàng đánh ra bã.

Patrick nói:

“Đừng đánh nữa, đau tay.”

Hiển nhiên, việc làm của Sở Nhạc cũng đã khiến Patrick rất bực mình. Hầu hết mọi người đều không thể tha thứ cho lời giải thích của cô ta.

Tử Thiêm bước tới chỗ đó, cùng với hai đứa em sinh đôi của mình, ba người đều đằng đằng sát khí. Nói thật, Tử Thiêm đã có ý định giết người, nhưng Nam Cung Lân lại chỉ nói:

“Làm vậy chỉ sợ Uyển Ninh mà biết thì không hay lắm, sau này con bé ở trên trường còn phải kết bạn.”

Thiếu niên tóc đỏ Nam Cung Cảnh cáu gắt:

“Đập một trận là vừa.”

“Không cần đâu.” Nam Cung Lân luôn cười tủm tỉm cũng có lúc bày ra vẻ mặt ghét bỏ ai đó, nói với người bên cạnh: “Mang cô ta đi tra khảo một chút, tìm hiểu xem động cơ của việc này là gì.”

“Vâng.”

Một đám người áo đen đáp rồi vòng qua, kẹp nách Sở Nhạc và lôi cô ta lên. Ninh Khả Điềm cùng mấy sinh viên còn lại bị dọa sợ, nhưng Tử Thiêm lại nói với họ:

“Các cô cậu về nhà nghỉ đi, không phải sợ.”

Sau cùng, hai sinh viên nam ra về, còn Patrick với Ninh Khả Điềm thì ở lại muốn vào thăm Uyển Ninh, nhưng bị Nam Cung Cảnh dứt khoát đuổi:

“Đi về đi, con bé cần nghỉ ngơi.”

Trong lòng tuy rằng không muốn, nhưng hai người vẫn phải rời khỏi bệnh viện.

Khoảnh khắc ba anh trai của Uyển Ninh trở lại phòng bệnh, xuyên qua khe cửa, họ nhìn thấy Tử Mặc đang ngồi gục đầu tự trách ở bên cạnh giường.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top