Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 27: Sát Thủ Cô Độc (2)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Nửa đêm, Hyomin một mình ngồi trong xe cảnh sát, tay cầm quyển sổ, cắm cúi ghi chép.

“Kẻ giết người hàng loạt T:

1. Phụ nữ, 25-35 tuổi, tướng mạo xinh đẹp;

2. Học lực: cấp ba hoặc chuyên ngành đại học;

3. Nghề nghiệp ngụy trang: công việc liên quan đến kỹ thuật như sửa máy tính, sửa đồng hồ... Nhiều khả năng có giấy chứng nhận nghề nghiệp sơ, trung cấp.

4. Nơi ở: Một khu chung cư bậc trung nào đó trong thành phố.

5. Lái một chiếc C- Elysee màu đen.

6. Trong ba tháng qua bị đả kích nặng nề về tình cảm. Ví dụ, người yêu hay người thân qua đời.

7. Coi thường cái chết, không loại trừ khả năng mắc bệnh nan y. Do đó, hung thủ mới bất chấp tất cả thực hiện kế hoạch.

Hyomin ngẫm nghĩ, lại ghi chú ở dưới: “Tìm ra điểm chung giữa các nạn nhân, nắm được quy luật hành động của tội phạm là biện pháp duy nhất phá bỏ kế hoạch của ả.”

Đúng lúc này, cửa ô tô mở ra, Sunny chui vào trong.

“Cả gia đình đều không ở nhà, hàng xóm cũng không biết họ đi đâu. Tôi gọi điện thì tắt máy, chắc là muộn quá rồi. Bây giờ phải làm thế nào hả Hyomin?”

Hyomin chau mày: “Hết cách rồi, chúng ta đành đợi ở đây thôi.”

Sunny gật đầu. Hai người cùng dõi mắt về khu chung cư ở phía trước. Đây là nhà Park Joohyun, người bạn gái đã qua đời của nạn nhân trẻ tuổi Lee DongGun. Vào thời khắc này, căn hộ ở tầng trên tắt đèn tối om.

Hôm nay, tổ Khiên Đen bận rộn từ sáng đến tối. Những người có thể hỏi đều hỏi qua, những nơi có thể đi đều đi qua, nhưng ngoài chi tiết “vô công rồi nghề”, họ vẫn chưa tìm ra mối liên hệ giữa hai nạn nhân.

Ai cũng biết, trưa ngày mai, sát thủ T sẽ tiếp tục giết người. Bây giờ, họ phải chạy đua với T, tranh thủ từng giây từng phút, tìm ra quy luật trước khi ả lại ra tay.

Vì vậy, họ cần “đào” sâu hơn nữa. Hyomin và Sunny đến nhà bạn gái đã chết vì tai nạn giao thông của Lee DongGun; Lải Nhải đi ra ga đón Soobin, em trai của nạn nhân Soora đang trên đường trở về; Mặt Lạnh về quê Lee DongGun điều tra, còn Park Jiyeon phụ trách tìm kiếm xe ô tô của hung thủ.

***

“Hyomin, chiều nay trong lúc chạy, tại sao cậu lại khóc?” Sunny hỏi.

Hyomin trầm mặc vài giây rồi quay sang cậu ta: “Tôi sẽ nói cho cậu biết, nhưng cậu phải giữ bí mật đấy nhé.”

“Vâng!”

...

Đêm mỗi lúc một khuya, bãi đỗ xe vô cùng yên tĩnh. Kể xong câu chuyện, Hyomin tựa vào thành ghế, dõi mắt về phía trước.

Sunny nhìn cô chằm chằm, mãi vẫn không thốt ra lời.

“Hyomin, cho tôi ôm cậu một cái nào.” Cuối cùng, cậu ta lên tiếng: “Không ngờ cậu lại si tình như vậy.”

Đúng lúc này có một chiếc xe lái vào bãi đỗ, dừng ở vị trí cách bọn họ khá xa. Tư liệu cho biết, nhà họ Park không có ô tô, chắc là một người dân nào đó về muộn. Hyomin không để ý, cười cười: “Tự dưng cậu sướt mướt thế làm gì?”

Nói thì nói vậy, cô vẫn giơ tay ôm cậu ta. Hai người yên lặng một lúc, Sunny vỗ lưng cô: “Cậu cứ yên tâm đi, quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Sau này nếu gặp tên Goo gì đó, chúng ta sẽ cho hắn một trận.”

Hyomin phì cười. Vừa định lên tiếng, cô liền nhìn thấy một bóng hình từ sau ô tô của cô đi lên rồi dừng lại ở bên ngoài cửa xe.

Người có thân hình cao lớn, gương mặt tuấn tú và đôi mắt thâm trầm đó chính là Park Jiyeon.

Vào thời khắc chạm mắt cô ta, con tim Hyomin hơi run rẩy, cô liền đẩy Sunny: “Được rồi.”

Sunny vẫn đang chìm trong trạng thái phẫn nộ thay cô, cậu ta cất giọng buồn bực: “Để tôi ôm thêm một lát nữa. Làm vậy trong lòng tôi mới thoải mái hơn.”

Park Jiyeon liếc cô một cái, chống tay lên cửa xe. Nghe thấy động tĩnh, Sunny quay đầu, hơi ngây ra rồi lập tức buông tay theo phản xạ có điều kiện.

“Khỉ thật...” Cậu ta nói nhỏ.

Hyomin cười: “Khỉ gì chứ?”

Hai người đẩy cửa xuống xe. Park Jiyeon yên lặng nhìn bọn họ từ từ tiến lại gần. Ánh mắt cô ta bỏ qua Sunny, chiếu thẳng vào mặt Hyomin trong giây lát rồi rời đi chỗ khác.

Cô ta đang điều tra xe ô tô của hung thủ, nhân tiện đi ngang qua nơi này nên rẽ vào. Ai ngờ vừa đến đây, cô ta liền chứng kiến cảnh hai người ôm nhau.

Sunny mở miệng trước tiên: “Sếp, sao cô lại đến đây? Bố mẹ Park Joohyun đều không ở nhà, cũng chẳng rõ đi đâu. Bọn tôi đành ở đây canh chừng.”

Park Jiyeon châm một điếu thuốc, gật đầu rồi quay sang Hyomin: “Tôi tiện đường rẽ vào, sẽ đi ngay.”

Hyomin và Sunny đồng thời “vâng” một tiếng rồi đưa mắt nhìn nhau. Sunny cảm thấy đã bị Park Jiyeon hiểu nhầm, nhưng liên quan đến bí mật của Hyomin, cậu ta cũng chẳng có cách nào giải thích. Cậu ta lại nhảy lên xe: “Sếp, tôi chợp mắt trước đây, để giữ tinh thần cho ngày mai.”

Nói xong, cậu ta đóng sầm cửa ô tô. Hyomin chửi thầm trong lòng, lại quay sang Park Jiyeon. Cô ta tựa vào thân xe bất động, cũng chẳng nhìn cô, tựa như chỉ hút một điếu thuốc rồi đi ngay.

Hai người nhất thời im lặng. Hyomin không biết làm thế nào, đành mở cửa xe: “Tôi nghỉ ngơi trước đây...”

“Tôi vừa đến, hai người liền buồn ngủ à?” Park Jiyeon đột nhiên mở miệng.

“À... cũng không hẳn là buồn ngủ.” Cô buông tay, đi đến bên cạnh cô ta, cũng tựa vào thân xe rồi dõi mắt về phía trước.

Park Jiyeon tiếp tục hút thuốc, không nói một lời.

Ánh trăng chiếu trên đỉnh đầu, bãi đỗ xe lộ thiên được phủ một lớp ánh sáng nhàn nhạt, tòa nhà cao tầng chỉ còn lại đường nét mơ hồ trong đêm tối. Hyomin ngước đầu, ngắm tinh tú trên bầu trời. Bộ não của cô chợt vụt qua hình ảnh Park Jiyeon kéo cô đứng dậy rồi lau nước mắt cho cô vào chiều nay.

Im lặng thêm một lát, cô hỏi: “Cô điều tra ô tô đến đâu rồi?”

Park Jiyeon hơi khép mi mắt, hít một hơi thuốc: “Chẳng đến đâu cả. Đã phát hiện ra xe của hung thủ, là một chiếc C-Elysee màu đen nhưng ả dùng biển giả. Camera giám sát trên đường phố quay được hình ảnh ả biến mất ở một ngã rẽ. Bên giao thông đang nỗ lực tìm kiếm chiếc xe đó.”

Hyomin không nói một lời. Thật ra, cô đã sớm có dự cảm, tìm kiếm một chiếc ô tô trong thành phố rộng lớn như vậy không phải là điều dễ dàng, đặc biệt, đối phương còn là tội phạm trình độ cao. Việc Park Jiyeon thông qua manh mối ở hiện trường, xác định ra xe của hung thủ đã là đột phá rất lớn. Tiếp theo, cần xem hiệu suất làm việc của phòng cảnh sát giao thông.

Bọn cô vẫn phải tiếp tục chạy đua với thời gian. Trên thực tế, những vụ bắn chết người hàng loạt trong lịch sử cũng không dễ giải quyết. Khác với vụ giết người hàng loạt thông thường, hung thủ bắn chết nạn nhân từ khoảng cách tương đối xa, manh mối để lại ở hiện trường vô cùng ít ỏi nên phá án ngay lập tức là nhiệm vụ khó có thể hoàn thành. Có những vụ tương tự ở nước Mỹ, người chết đều vượt qua con số mười, FBI mới bắt được hung thủ. Trong nước có vụ Châu Khắc Hoa gây chấn động dư luận, tội phạm hạ sát tới mười một người, bỏ trốn tám năm mới bị công an bắn chết trong quá trình truy đuổi.

Trưa mai, nhiều khả năng lại có thêm một nạn nhân nữa. Hyomin thở dài một hơi.

Con phố bên ngoài khu chung cư có nhiều người bày bán đồ ăn đêm, không khí thoang thoảng mùi thơm.

Hyomin xoa bụng, lẩm bẩm: “Tôi phải đi kiếm chút đồ ăn mới được.” Cô vừa định chào tạm biệt Park Jiyeon, cô ta đã tắt mẩu thuốc, ném vào thùng rác: “Đi thôi!”

***

Thấy có khách đi đến, bà chủ quán đồ nướng tỏ ra rất nhiệt tình: “Hai cô muốn ăn thứ gì? Chỗ chúng tôi món nào cũng có, vừa sạch vừa ngon. Hai cô xem, buổi tối ở đây rất đông khách.”

Hyomin rành nhất mấy quán vỉa hè. Cô đảo mắt một vòng, gật đầu tán thành rồi chỉ vào mấy món.

Bà chủ lấy nguyên liệu, lại quay sang hỏi Park Jiyeon: “Cô muốn ăn đồ gì?”

Park Jiyeon chau mày đáp: “Tôi thì thôi.”

Hyomin cười cười: “Bà chủ, tất cả hết bao nhiêu tiền?”

Bà chủ tính toán: “Sáu mươi hai đồng, đuôi lẻ tôi không tính.”

“Được.” Hyomin vừa thò tay vào túi quần mò tiền, Park Jiyeon đã nhanh chóng rút ví, lấy một tờ đỏ đưa cho bà chủ.

Hyomin vội giơ tiền của mình: “Để tôi tự thanh toán.”

Park Jiyeon liền gạt tay cô, nhét tờ tiền vào tận tay bà chủ. Bà chủ thối tiền lẻ, cô ta liền bỏ vào ví rồi đút cái ví vào túi quần, tựa như đây là việc làm hết sức tự nhiên.

Hyomin không biết phản ứng thế nào, đành cầm một xâu thịt viên đã nướng xong đưa lên miệng cắn một miếng.

Đồ ăn nhanh chóng nướng xong. Hyomin còn mua cho cả Sunny nên xách túi mang về. Hai người quay lại xe ô tô, cô vừa đi vừa ăn.

Lúc này đã hơn một giờ sáng, trên con đường nhỏ chỉ có hai người vai kề vai bước đi. Ánh đèn từ phía sau chiếu vào bọn họ, tạo thành hai cái bóng dài dưới mặt đường.

Dù sao cũng là nửa đêm, Park Jiyeon cảm thấy hơi đói bụng. Bị phân tâm bởi mùi thơm ở bên cạnh, thế là cô ta châm một điếu thuốc, hít vài hơi mới quay sang Hyomin.

Cô đang ăn cánh gà nướng, trông rất ngon lành. Mặc dù là phụ nữ nhưng cô ăn rất nhanh, vài ba miếng đã gặm sạch rồi ném que tre vào thùng rác. Sau đó, cô thè đầu lưỡi nhỏ liếm môi rồi lại cúi xuống lấy một xiên nấm hương , cắn một miếng.

Park Jiyeon không rời mắt khỏi cô, khóe miệng mỉm cười. Cô ta lại giơ tay hút thuốc.

Trước đó, Hyomin ăn rất tập trung nên không phát giác Park Jiyeon đang nhìn mình. Lúc này, cô vừa cắn nấm hương vừa ngoảnh đầu về phía cô ta.

Gương mặt cô ta mông lung dưới ánh đèn đường tù mù, đôi mắt sâu hun hút nhìn cô qua làn khói thuốc nhàn nhạt.

Hyomin hơi ngây ra, liền giơ túi đồ: “Cô có ăn không?”

Trên thực tế, cô chỉ hỏi theo phép lịch sự, vì đoán chắc cô ta sẽ từ chối. Nào ngờ ánh mắt cô ta dừng lại ở túi đồ trên tay cô.

“Chọn đồ ngon nhất cho tôi.” Park Jiyeon chuyển điếu thuốc từ tay phải sang tay trái.

Hả? Cô ta cũng ăn sao?

Hyomin có chút xúc động khó tả. Cô liền cúi đầu lật giở rồi lấy một xiên cánh gà đưa cho cô ta. Nghĩ thế nào, cô lại lôi ra xiên rau hẹ nướng mà Sunny thích nhất, dùng rau hẹ lau sạch hồ tiêu trên cánh gà.

Park Jiyeon cầm lấy, cắn một miếng, lại cúi xuống xem xét.

“Có ngon không?” Hyomin hỏi.

“Cũng tạm.”

Hyomin mỉm cười. Park Jiyeon nhanh chóng ăn xong, ném que tre vào thùng rác.

“Cô có muốn ăn nữa không?”

Cô ta hít một hơi thuốc, lắc đầu.

Hyomin cũng ăn xong, cùng cô ta đi về phía trước. Hai người đều im lặng, chỉ có tiếng bước chân đều đều của bọn họ.

Hyomin cúi xuống nhìn bóng hai người trên mặt đường. Bóng của cô ta cũng cân đối đẹp đẽ như người thật, thân hình thẳng tắp, cánh tay buông thõng một bên.

Không hiểu tại sao, cô vô thức liếc tay cô ta, bàn tay lớn với các khớp rõ ràng. Vào thời khắc này, tay trái của cô ta kẹp điếu thuốc, còn bên phải trống không...

Lòng bàn tay Hyomin đột nhiên rịn mồ hôi. Cô giật mình bởi ý nghĩ vừa vụt qua bộ não. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô chợt nghĩ, liệu cô ta có nắm tay mình hay không?

Hyomin lập tức bỏ một tay vào túi quần.

Park Jiyeon vừa đi vừa hút thuốc. Ánh mắt cô ta dừng lại ở hai cái bóng đổ dài trên mặt đất. Sau đó, cô ta liếc thấy Hyomin đút tay trái vào túi quần. Cô ta nhả khói, tiếp tục đi về phía trước.

***

Vừa vào bãi đỗ xe, điện thoại của Park Jiyeon đổ chuông, là Lải Nhải gọi tới.

Cô ta bắt máy, vẫy ra hiệu Hyomin đi trước. Cô gật đầu, hai người đi về hai hướng khác nhau.

Park Jiyeon quay về xe ô tô của mình. Lải Nhải gọi điện báo cáo tình tình của Soobin, em trai nạn nhân Soora.

“Sếp, tôi vẫn chưa tìm thấy anh ta.” Ngữ khí của Lải Nhải có phần ỉu xìu: “Soobin không ngồi tàu hỏa. Một đồng hương của anh ta tiết lộ, anh ta đi xe buýt cho tiết kiệm. Có quá nhiều xe buýt vận chuyển hành khách từ Thượng Hải về thành phố Seoul, đấy là chưa kể xe tư nhân nữa. Tôi phải kiểm tra từng chuyến một. Tôi cũng cho người canh chừng ở bến xe, hễ phát hiện ra anh ta là đưa về Cục hỏi chuyện ngay.”

“Ừ.” Park Jiyeon lại hỏi cậu ta một số vấn đề khác. Sau khi cúp máy, cô ta lại gọi cho Mặt Lạnh và đội trưởng Lee.

Lúc Park Jiyeon bỏ di động vào túi, đã là hai giờ sáng, cô ta đã gọi điện hơn nửa tiếng đồng hồ. Cô ta tựa vào thành ghế, cầm chai nước uống một ngụm. Hiện tại, cô ta và các đồng nghiệp chỉ có thể chờ đợi một manh mối nào đó tồn tại sự đột phá.

Park Jiyeon đưa mắt về phía ô tô của Hyomin, bên đó vô cùng yên tĩnh.

Cô ta đẩy cửa xuống xe, tiến lại gần. Hyomin tựa vào thành ghế sau, đã ngủ say từ lúc nào. Sunny ngồi ở vị trí lái xe, nghe tiếng động liền đẩy cửa bước xuống: “Sếp đấy à, bọn tôi tưởng cô về rồi. Hyomin đã đi ngủ, lát nữa mới dậy đổi ca trực với tôi. Cô có chuyện gì à? Có cần tôi đánh thức cậu ấy không?”

“Không cần.”

Park Jiyeon nói vắn tắt một số vấn đề liên quan đến công việc với cậu ta, sau đó dặn khi nào phát hiện ra tung tích của người nhà họ Park, phải báo cáo với cô ta ngay lập tức.

Sunny gật đầu. Park Jiyeon nhìn Hyomin, hỏi cậu ta: “Cậu để cô ấy ngủ như vậy sao?”

Sunny mù mờ, gãi đầu: “Phải ngủ thế nào cơ ạ? Cậu ấy vẫn luôn ngủ như vậy mà...”

Park Jiyeon chống tay lên cửa xe: “Được rồi, cậu cứ bận việc của cậu đi!”

Nghe cô ta nói vậy, Sunny lại quay về vị trí, đặt laptop lên đùi, tiếp tục nghiên cứu tài liệu.

Park Jiyeon cúi đầu ngắm nhìn Hyomin. Buổi đêm mùa thu tương đối lạnh, trong khi cửa sổ vẫn hạ xuống. Cô không nằm thẳng mà ngồi tựa vào thành ghế, trên người chỉ mặc áo khoác mỏng.

Park Jiyeon cởi áo jacket, mở cửa xe, cúi thấp xuống đắp lên người Hyomin mà cô vẫn bất động.

Cô ta chống tay xuống ghế, nhìn gương mặt cô ở cự ly gần. Đây là lần thứ ba cô ta thấy bộ dạng của cô trong lúc ngủ. Trông cô không linh lợi như lúc thức, môi hơi mím lại, thần thái cũng có phần ngây thơ.

Park Jiyeon cười cười. Cô ta vừa định rời đi, Hyomin dường như hơi nóng nên cau mày, động đậy người. Sau đó, bàn tay đang đặt trên đầu gối của cô từ từ thõng xuống, vừa vặn rơi trúng mu bàn tay của cô ta.

Park Jiyeon ngẩng đầu quan sát Hyomin. Không biết cô mơ thấy gì mà đầu mày giãn ra. Giây tiếp theo, cô túm lấy bàn tay cô ta. Park Jiyeon bất động trong giây lát, muốn rút tay về. Nào ngờ vừa động đậy, Hyomin càng nắm chặt hơn, giống như sợ cô ta sẽ biến mất.

***

Sunny cắm cúi làm việc một lúc mới phát hiện Park Jiyeon vẫn chưa đi mà ngồi ở ghế sau, một tay gác lên cửa xe. Cô ta đang hút thuốc, sắc mặt trầm tư như đang suy nghĩ điều gì đó.

Phát hiện cô ta chỉ mặc áo sơ mi, còn áo khoác ngoài đang đắp trên người Hyomin, cậu ta cảm thấy hơi áy náy vì đã không quan tâm đến đồng nghiệp thân thiết của mình.

“Sếp, liệu chúng ta có thể phá vụ án này không?” Sunny hỏi nhỏ.

“Có thể, quan trọng là thời gian.” Park Jiyeon đáp.

Câu trả lời của cô ta khiến tâm trạng của Sunny trở nên nặng nề, cậu ta cất tiếng thở dài.

Park Jiyeon yên lặng hút thuốc, ngước nhìn bầu trời bên ngoài cửa xe. Còn ở dưới áo khoác của cô ta, Hyomin vẫn nắm chặt tay. Cô không động đậy, cô ta cũng ngồi im.

Trong đầu cô ta bất chợt hiện ra cảnh tượng chiều ngày hôm nay. Cô cảnh sát mạnh mẽ ngồi xổm dưới ánh chiều tà, hai tay ôm đầu gối, khóc rất thương tâm.

Khi cô ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của cô, cô ta đột nhiên cảm thấy trái tim nhói đau. Vào khoảnh khắc kéo cô đứng dậy, suýt nữa cô ta ôm cô vào lòng.

Không phải cô ta không rung động, cũng chẳng phải không bị người phụ nữ ở bên cạnh thu hút.

Vì vậy, sau khi quay về thành phố Seoul, cô ta không trả lời tin nhắn của cô, rắp tâm để mọi việc trở về trạng thái như cũ.

Nhưng cô lại một lần nữa xuất hiện trước mặt cô ta, lại một lần nữa “quyến rũ” cô ta.

Park Jiyeon cho rằng, hai người cứ giữ mối quan hệ cấp trên và cấp dưới, là có thể giữ khoảng cách với cô. Từ trước đến nay, cô ta luôn có lòng tin về lý trí và khả năng tự kiềm chế của mình. Cô ta tin, sau một thời gian, cảm giác rung động và bị thu hút đó sẽ tan biến.

Vậy mà cô lại bộc lộ sự yếu đuối trước mặt cô ta, khóc trước mặt cô ta.

Park Jiyeon ngoảng đầu, lặng lẽ ngắm gương mặt Hyomin.

Có phải trong lòng cô cũng tồn tại một người và tình cảm khó quên, nên cô mới khóc thương tâm như vậy?

Không biết nơi nào đó từ đáy sâu trong lòng cô ta lại nhói đau.

Park Jiyeon hút thuốc thêm một lúc, bàn tay âm thầm lật lại, khiến tay của Hyomin nằm gọn trong lòng bàn tay cô ta. Bây giờ đổi lại là cô ta nắm tay cô.

***

Lúc Hyomin tỉnh giấc, Park Jiyeon đã đi từ lâu, chỉ còn lại chiếc áo jacket đắp trên người cô.

Sunny đổi ca với cô, bắt đầu ngáy khò khò. Hyomin xuống xe đi dạo một vòng, cảm thấy vô cùng sảng khoái. Cô lại ngồi lên xe, tiếp tục chờ đợi.

Đến hơn tám giờ sáng, cuối cùng Hyomin cũng nhìn thấy ba người nhà họ Park từ bên ngoài đi về khu chung cư.

Hyomin đánh thức Sunny, hai người liền chạy tới chỗ bọn họ.

Trong tay ông Park cầm túi ni lông in dòng chữ “Bệnh viện nhân dân thành phố”. Xem ra, họ mới từ bệnh viện trở về. Bà Park trông rất mệt mỏi, đi bên cạnh là con gái út tên Park Joohee, năm nay mới mười chín tuổi, kém chị gái quá cố Park Joohyun ba tuổi.

Hyomin và Sunny giơ thẻ công tác, ông Park tỏ ra nghi hoặc: “Đồng chí cảnh sát, có chuyện gì vậy?”

“Chú Park, chuyện là thế này, rất xin lỗi đã làm phiền chú, con gái lớn của chú lúc sinh thời có một người bạn trai tên Lee DongGun...” Hyomin đáp.

Vừa nhắc đến tên Lee DongGun, ba người nhà họ Park liền biến sắc mặt. Ông Park quay sang vợ: “Mình đưa Joohee lên nhà trước đi!”

Bà Park gật đầu. Park Joohee nhìn Hyomin bằng ánh mắt phức tạp rồi theo mẹ lên nhà.

Ông Park lên tiếng: “Đồng chí cảnh sát, tên súc sinh đó chẳng liên quan gì đến gia đình chúng tôi. Hai người muốn tìm hiểu thì hãy đi tìm người khác!”

Nói xong, ông liền quay người bỏ đi. Sunny vội ngăn ông lại: “Hôm qua, Lee DongGun đã bị sát hại!”

Câu này lập tức có tác dụng, ông Park sững sờ. Nhưng phản ứng tiếp theo của ông hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Hyomin và Sunny.

Ông bật cười thành tiếng, nụ cười đầy căm hận và sảng khoái: “Tốt quá! Tốt quá! Ông trời có mắt! Chết là đúng. Hôm nay tôi phải về uống một ly mới được.”

Hyomin và Sunny đưa mắt nhìn nhau. Ông Park vừa định rời đi, Hyomin liền túm tay ông: “Chú Park, tại sao lại thế? Gia đình chú có ân oán với Lee DongGun phải không?”

Ông Park nghiến răng: “Người đã chết rồi, tôi cũng không sợ mất mặt. Đồng chí cảnh sát, nếu không phải do tên cặn bã Lee DongGun thì con gái tôi đâu có chết. Nếu không phải nó nghiện ngập, bắt con gái tôi đưa tiền, thì trên đường mang tiền đến nhà nó, con gái tôi đã không bị mấy tên lưu manh... Joohyun không chịu báo cảnh sát, chúng tôi cũng đành nhẫn nhịn. Chúng tôi bắt nó phải cắt đứt quan hệ với tên súc sinh kia, nhưng tinh thần của nó trở nên không ổn định, chẳng bao lâu sau gặp tai nạn giao thông. Loại người như thằng đó chết đi, xã hội sẽ bớt một mầm mống gây họa. Hai người còn điều tra làm gì chứ? Người nào giết nó tức là đại ân nhân của gia đình chúng tôi.”

***

Lúc ô tô rời khỏi khu chung cư, Hyomin phát hiện ba người nhà họ Park đều đứng ở ngoài ban công dõi theo xe của cô. Bởi vì khoảng cách khá xa nên cô không thấy rõ vẻ mặt của bọn họ.

Sunny lên tiếng: “Không ngờ lại có chuyện, cái chết của Park Joohyun là do Lee DongGun gián tiếp tạo thành.”

Hyomin đang trầm tư suy nghĩ, nghe nói vậy liền rút điện thoại định gọi cho Lải Nhải. Đúng lúc này, màn hình hiện số của Lải Nhải gọi tới.

“Hyomin, tôi đã tìm ra Soobin và đã hỏi chuyện anh ta.” Lải Nhải cất giọng nghiêm túc: “Không đúng, dưới sự chất vấn của tôi, tâm trạng của Soobin trở nên kích động. Không ngờ anh ta có thành kiến với anh trai mình. Anh ta cho biết, sức khỏe của bà mẹ rất tốt, đi đứng cũng luôn cẩn thận. Anh ta tin chắc cái chết của người mẹ không phải là sự cố ngoài ý muốn, mà là Soora đã đẩy mẹ ngã cầu thang để độc chiếm căn hộ và khoản tiền đền bù.”

Hyomin chấn động. Quả nhiên là vậy. Trước đó, tổ Khiên Đen đã chú ý một điểm, hai nạn nhân đều có người thân cận qua đời trong thời gian gần đây. Họ cho rằng, có mối liên quan gì đó nên mới điều tra theo hướng này.

Mặc dù không biết sát thủ T tìm ra mục tiêu bằng cách nào, nhưng sự giết chóc của ả không chỉ đơn giản nhằm vào những đối tượng vô dụng của xã hội.

Ả giết người là nhằm mục đích trừng phạt.

Vừa rồi ông Park cho biết, Park Joohyun bị cưỡng hiếp khi trên đường cầm tiền đến cho Lee DongGun. Hyomin làm cảnh sát nhiều năm nên biết rõ, có một số con nghiện đã mất hết nhân tính. Cô cũng từng gặp trường hợp tương tự. Để đổi lấy ma túy, người đàn ông đã cố ý cài bẫy, khiến người phụ nữ của mình chịu nhục nhã.

Như vậy, hai nạn nhân bị T giết chết, rất có khả năng phải chịu trách nhiệm về hai sinh mệnh nhưng lại không bị pháp luật trừng trị.

“Mau đi tìm Park Jiyeon ngay!” Hyomin lên tiếng: “Tôi đã tìm ra quy luật rồi.”

Nhưng cũng có khả năng... không còn kịp nữa.

12 giờ 10 phút buổi trưa. Trong toàn thành phố Seoul, đâu đâu cũng có cảnh sát tuần tra. Toàn bộ hệ thống camera giám sát được theo dõi chặt chẽ. Các thành viên của tổ Khiên Đen và đội hình sự tỏa ra mọi nơi, trợ giúp cảnh sát khu vực bố trí canh phòng.

Tuy nhiên, tất cả chỉ như mò kim đáy bể.

“Pằng.” Một tiếng nổ rất nhẹ vang lên ở một nơi nào đó trong thành phố, không hề bị người xung quanh cũng như cảnh sát phát hiện.

Cách đó một đoạn, một cô gái trẻ nằm trên sofa nhà mình, thân hình co giật, máu từ ngực tuôn xối xả.

Mười lăm phút sau, tổ Khiên Đen nhận được cuộc điện thoại báo cáo tình hình.

“Nạn nhân thứ ba đã xuất hiện. Cô ta tên Jung Minna, hai mươi mốt tuổi.” Người cảnh sát gọi điện cho biết: “Cô ta có liên quan đến một vụ tai nạn giao thông vào tháng 12 năm ngoái. Nghe nói, cô ta uống rượu lái xe, đâm chết một bé gái. Sau đó, nhà cô ta bỏ một khoản tiền lớn, tìm một người bạn nhận tội thay cô ta. Vụ này từng ầm ĩ ở trên mạng một thời gian. Bởi vậy, người cảnh sát khu vực vừa đến hiện trường liền nhận ra nạn nhân ngay lập tức.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top