Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 19

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thân thể Lan ngọc cứng đờ, cảm thụ được thứ không chạm tới kia là tin tức tố của Alpha trước mắt.

Ký ức tối đó đối với nàng mà nói, kỳ thật rất mông lung, giống như mây mù che lại không rõ, chỉ có thể mờ mờ ảo ảo cảm giác.

Đây là lần đầu tiên nàng có thể thể nghiệm rõ ràng sự sai biệt giới tính ở thế giới này, cảm giác được tin tức tố của Alpha ảnh hưởng đến Omega như thế nào.

Giống như lần luyện tập trước gương lúc đó bị tin tức tố mãnh liệt đâm xuyên qua người, sắc bén như rắn cuống, lại quấn quanh như dây leo, từng chút chiếm lấy da thịt của nàng lộ ra bên ngoài.

Phảng phất như là thợ săn tuyệt hảo, thong thả lại kiên quyết kéo chặt, trói buộc con mồi.

Cảm quan Lan ngọc bị đông cứng, nàng vẫn không nhúc nhích nhìn Thùy Trang ngồi ở chỗ kia, hai người chỉ ngồi cách nhau một cánh tay, trong bóng tối nàng không nhìn thấy hết gương mặt của cô, nhưng nàng có thể cảm nhận được cô cực kỳ rõ ràng.

Đây là một cảm giác giằng co cổ quái, giống như phép thử ngho ngoe rục rịch.

Nước mưa tưới trên nóc xe mang đến âm thanh trầm đục, Lan ngọc chớp chớp mắt.

Nàng cúi đầu nhìn màn hình điện thoại còn sáng đèn, thời gian mới trôi qua nửa phút kể từ lúc nàng lên xe ngồi, nhưng nàng lại cảm thấy dài như nửa tiếng.

[Đây là diễn viên] quay hình ở vùng duyên hải, bị khí lưu ảnh hưởng nên thông thường sẽ có mưa. Lúc Lan ngọc chuẩn bị đi nhìn dự báo thời tiết dự báo hôm nay trời mưa, nàng đã chuẩn bị dù trước, nhưng cả ngày lại không có tác dụng, Bình đã mang dù đi rồi, hiện tại trời lại mưa.

Thùy Trang mở miệng đánh vỡ an tĩnh: "Mưa rồi."

Lan ngọc gật đầu.

"Thắt đai an toàn đi, em ở đâu, tôi đưa em trở về."

Cô khởi động xe, bật cần gạt nước, mở sáng đèn xe.

"Vẫn là khách sạn trước kia."

Lúc Lan ngọc nói chuyện mới phát hiện âm thanh của mình có chút nghẹn, nàng có chút không được tự nhiên ho nhẹ một tiếng, lấy bình nước uống mấy ngụm mới cảm thấy tốt.

Nàng nghiêng đầu nhìn Thùy Trang, tin tức tố của cô vẫn quấn quanh người nàng như cũ, nhưng cô lại giống như không hề phát hiện ra.

--Aaaaaa tiền bối Nguyễn, tin tức tố của chị chơi lưu manh chị biết không!

Lan ngọc cực kỳ muốn nhắc nhở Thùy Trang một chút, nhưng nếu cô không phải cố ý, có khả năng sẽ lâm vào xấu hổ.

Nàng nhớ đến lúc ở trong thang máy lần trước, nàng cũng ngửi thấy được hương vị tin tức tố của cô, nhưng người đại diện Tiên cùng ở trong lại giống như không ngửi thấy gì.

Lan ngọc nhìn chằm chằm Thùy Trang một hồi lâu, cô như có cảm giác quay đầu, biểu tình có chút hoang mang.

"Sao vậy?"

Tin tức tố sắp xuyên qua quần áo tiến vào bên trong, khiến biểu tình Lan ngọc cứng đờ: "Không có gì."

Thùy Trang giống như không nghi ngờ gì, tiếp tục đưa mắt về phía trước quan sát tình hình giao thông, tốc độ xe nhẹ nhàng chạy.

Ở trên là đèn đỏ, nàng nhìn bảng báo giây, không tự giác nắm chặt góc áo.

Bầu không khí gần như đọng, Lan ngọc không tự giác thở chậm lại.

Nàng thấy như không gian nhỏ bé trong xe bị phóng đại vô số lần, cảm giác lực giống như ngưng tụ thành

những sợi tơ nhỏ, giống như mạng nhện đang xen từng ngỏ ngách.

Hạt mưa từng giọt từng giọt rơi xuống, từ nóc xe đến hết thân xe.

Lạnh lẽo lại ẩm ướt.

Cổ tin tức tố kia giống như lửa hoa bao phủ quanh nàng, khảm vào trong cốt nhục của nàng, làm nàng từ trong ra ngoài đều nóng lên, chuyển lên trạng thái ngoại lạnh trong nóng hoàn toàn tương phản.

Nhưng chủ nhân của tin tức tố này lại giống như hoàn toàn không biết gì cả, đôi tay xinh đẹp thon dài của cô vẫn đặt trên tay lái, ánh mắt chăm chú nhìn đèn đỏ đếm ngược.

Lan ngọc cắn đầu lưỡi, nóng bức làm mặt nàng phủ lên một tầng ửng hồng, nàng nắm chặt góc áo, ngăn cản vui thích quái dị.

Khi đèn xanh sáng lên, cảm giác nhận được phảng phất biến mất trong nháy mắt, nàng dựa vào lưng ghế, nhịn đi cảm giác muốn lau đi vệt nước trên bắp đùi.

Hai mắt Lan ngọc tan rã.

Nàng cảm thấy mình hiện tại giống như một búp bê bị chà đạp.

Tuy rằng thân thể còn chưa đến mức độ kia, nhưng tinh thần nàng đã vỡ nát!

"Sao cảm thấy em có chút thất thần, hôm nay luyện tập không thuận lợi sao?"

Âm thanh Thùy Trang làm Lan ngọc hoàn hồn, trong lòng nàng thực rối rắm, nàng không thể nói là do tin tức tố của chị chơi em đi.

Nàng vừa mới nghĩ đến Nguyễn Thùy Trang có phải cố ý không, nhưng thấy cô đối với chuyện vừa rồi giống như hoàn toàn không biết gì cả, có lẽ vì thân thể nàng quá tốt nên mới có thể cảm giác được tin tức tố của cô đi.

Lan ngọc nhớ rõ trong tiểu thuyết nàng đọc về giả thuyết tin tức tố, người càng thân mật sẽ càng cảm nhận được tin tức tố lẫn nhau, trong không gian càng kín thì tin tức tố càng dày, hơn nữa tin tức tố của Alpha đối với Omega có tính xâm chiếm cực mạnh, có thể trong lúc chủ thể không để ý mà biểu đạt yêu cầu.

Lan ngọc đỏ mặt nghĩ, xem ra nội tâm tiền bối Nguyễn thật cuồng dã nha, chuyện kia rất tốt chăng.

Nàng nghĩ một đằng miệng lại trả lời cô một nẻo: "Cũng được, lúc diễn thử các tiền bối nói em diễn cũng không tệ lắm."

"Nhưng mà em cảm thấy em vẫn còn thiếu một chút gì đó, cảm giác em diễn như vậy chưa phải là tốt nhất, nhưng em lại không biết làm thế nào mới có thể tốt hơn nữa."

"Tôi giúp em."

Lúc Thùy Trang nói những lời này, Lan ngọc cũng không quá kinh ngạc, nhưng lúc này đây nàng cũng không quá vui vẻ tiếp nhận ngay.

Nàng vuốt hộp quà nhỏ trong túi mình, đó là quà cảm ơn nàng tặng cô.

"Tiền bối Nguyễn, chị đã giúp em rất nhiều."

Kỳ thật Lan ngọc không phải là người được một tấc lại tiến một thước, tuy rằng nàng nói mình phải kiên quyết ôm đùi Nguyễn Thùy Trang, nhưng không đại diện cho chuyện cái gì nàng cũng phải đi tìm cô.

"Chúng ta không phải bạn sao?" Thùy Trang đánh tay lái, chạy về dưới tầng đỗ xe của khách sạn, cô cũng không chờ nàng nói lại tiếp tục mở miệng: "Giữa bạn bè không cần khách khí, hơn nữa chẳng qua chỉ là chỉ dạy em một chút mà thôi, loại này vốn dĩ cũng cần phải dựa vào ngộ tính của em."

"Nếu em sợ tôi thiệt thòi, sau này nổi tiếng, giới thiệu cho tôi mấy vai diễn là được rồi."

Lời này Thùy Trang là cười nói, cô tìm được chỗ đậu xe ổn định xong.

Lan ngọc biết những lời này của cô chỉ là muốn mình an tâm, cũng không phải thực sự là vì tài nguyên, nhưng nàng mím môi, nhìn Thùy Trang, thực sự nghiêm túc hứa hẹn: "Em sẽ nỗ lực, không phụ lòng chỉ dạy của tiền bối Nguyễn, sau này em nhất định sẽ giới thiệu tài nguyên tốt cho chị."

Lúc này Thùy Trang đã mở đèn trong xe, nhìn biểu tình trịnh trọng của cô gái nhỏ rất rõ ràng.

Ánh đèn mờ nhạt rơi vào đôi mắt kia, phảng phất như trích ra một trái tim chân thành.

Thùy Trang nhìn một lúc, đột nhiên lộ ra mỉm cười, sau đó lại gật đầu.

"Vậy tôi chờ em."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top