Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 72

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


"Thế nào? Tuần trăng mật trải qua thế nào?" 

Thẩm Mặc nhìn thần thái sáng láng của đại ca, nhịn không được hỏi.

Thẩm Lãng cúi đầu nhìn người trong lòng vừa lên xe liền ngủ thiếp đi, khóe miệng khẽ nhếch: "Không tệ."

"Chậc chậc, anh cũng không thể không kích thích em - đứa em trai cô đơn này đi?" 

Hắn cùng người này làm huynh đệ hơn hai mươi năm, thật không biết y còn một mặt muộn tao như vậy! Mẹ nó! Thẩm Ly nói đúng! Người này chính là một người muộn tao!

"Hay là em cũng đi tìm một người mà kích thích người khác đi!"

"Kích thích ai? Thẩm Ly hay Thẩm Thành? Em cũng không phải da dày mà đi trêu chọc bọn họ!"

Thẩm Mặc đối với lời của y cười nhạt. Hắn dám đi kích thích ai? Những tên này so với mấy con sói còn khủng bố hơn. Hắn không muốn tự rước lấy họa đâu! Mạng nhỏ quan trọng hơn!

"Anh thấy em bình thường có ngán ai đâu? Là em tự nói anh kích thích em, anh bảo em cũng đi kích thích người khác đi thì em lại không có can đảm làm. Vậy thì em chỉ có thể âm thầm mà chịu đựng kích thích này của anh thôi!"

"Được! Dừng, coi như em chưa nói, em không hiểu, vì cái gì em và các anh cùng sinh ra, vì sao em cuối cùng là bị các anh chèn ép? Em chẳng lẽ dễ khi dễ như vậy sao?"

Thẩm Mặc lấy làm khó hiểu, vì sao từ nhỏ hắn đã bị những người này trong nhà khi dễ, bây giờ ngay cả đại ca 'người tốt' này cũng bắt đầu ở trên người hắn tìm việc vui! Chị ruột của hắn Thẩm Ly là khi dễ hắn từ nhỏ tới lớn, nói đến cái này hắn còn cảm thấy một chút cảm giác cân bằng, vì Thẩm Ly đối với ai cũng là một bộ dáng nữ vương, nhưng mà vỏ quýt dày có móng tay nhọn, bà chị thổ phỉ này bây giờ vẫn có người không dám trêu chọc!

"Ai bảo em dễ khi dễ? Hữu cầu tất ứng, không khi dễ em thì khi dễ ai?"

Nói đến cái này Thẩm Lãng liền nhịn không được phun tào. Y từ nhỏ không theo chân mấy đứa nhóc này chơi chung, mà tự chơi một mình, mỗi một lần đều là nhìn thằng nhóc Thẩm Mặc này bị khi dễ thảm hề hề, nhịn không được mới chạy lại hỗ trợ, nhịn được ngồi một chỗ thì không để ý tới.

"Em đối với bọn họ hữu cầu tất ứng cũng là sai?"

Thẩm Mặc hết chỗ nói rồi. Từ nhỏ mẹ đã nói với hắn, hắn là con trai còn là ca ca, phải nhường đệ muội một chút, phải chiếu cố bọn họ nhiều một chút, phải có bộ dáng của ca ca. Vì thế hắn bị mẹ hoàn toàn tẩy não, đem lời nói của mẹ thân ái thực hiện triệt để, nhưng mà cái này làm cho đệ muội cảm thấy hắn dễ khi dễ, thường thường chỉnh hắn đến mức thảm hề hề. Bây giờ còn bị lão đại quở trách, đây rốt cuộc là cái thế đạo gì?

"Thẩm Mặc, làm người không thể không có tính nguyên tắc, cho dù là đối với người nhà." Thẩm Lãng nói thấm thía, loại phẩm cách thân sĩ đòi mạng này thật sự không phải thứ tốt gì.

Thẩm Mặc không nói chuyện, chỉ là cười cười, thói quen hơn hai mươi năm sao có thể bùm một phát nói bỏ là bỏ ngay được!

"Anh có muốn về nhà trước không?"

"Không được, trong quân đội có hội nghị khẩn cấp, không chờ được." 

Thẩm Lãng vừa xuống máy bay lập tức nhận được điện thoại của quân đội, bảo y cấp tốc trở về họp, cuộc hội nghị trọng đại một khắc cũng không thể hoãn, y một hơi còn chưa kịp thở lại chạy đi.

"Nhưng mà 'đại tẩu' thì sao? Cũng đi theo anh về quân đội sao?" Thẩm Mặc trêu chọc chỉ chỉ Đường Mộ, chẳng lẽ y còn muốn dẫn theo vợ đi họp? Y sẽ không sợ quân đội xử phạt?

"Ừm, anh hôm nay chỉ là một cuộc họp, trong hôm nay cũng sẽ không có bất kỳ hành động gì, họp xong rồi anh dẫn em ấy về nhà."

Hơn nữa y thật sự luyến tiếc để hắn ở trong nhà hoặc là Đường gia, Thẩm gia, hắn ngồi máy bay quá mệt mỏi, trở về có lẽ chính là ngủ nghiêng trời lệch đất, ai kêu thì người đó xui xẻo! Vẫn là mang theo hắn theo bên người đi! Bằng không y thực lo lắng, hơn nữa bây giờ về thế nào cũng sẽ bị đánh thức, y thực sự không đành lòng.

"Hai người các anh vừa kết hôn sẽ biến thành cặp sinh đôi dính liền nhau sao? Anh dẫn anh ấy đến quân đội, anh đi họp ai chăm sóc anh ấy?" 

Thẩm Mặc đối với cái người bị tình yêu làm cho u mê không dám khen tặng.

Tình yêu thật sự mê hoặc người vậy sao? Đại ca sống mấy chục năm cũng chưa từng thấy đối với thứ gì đó bên ngoài cảm thấy hứng thú, hiện tại lại có thể thần kinh như vậy! Y trước kia, chuyện quân sự chính là chuyện lớn, cái gì cũng không thể cùng chuyện này xung đột, nhưng mà nhìn xem bây giờ, đây vẫn là Thẩm Lãng lạnh nhạt của Thẩm gia chứ? Lề mề, lải nhải, đi họp còn muốn đem vợ theo bên người?

"Không có việc gì, cảnh vệ viên của anh canh chừng em ấy là được."

"Chẳng phải muốn đặt ở dưới mí mắt anh sao? Để ở trong nhà không được sao? Trong nhà nhiều người, còn có thể chiếu cố anh ấy, có cái gì anh cứ việc nói. Em cũng không tin, Thẩm gia lớn như vậy cả nhà cũng chiếu cố không được một người?!" Thẩm Mặc cũng hăng hái nói.

Thẩm Lãng thở dài: "Thẩm Mặc, khi em gặp được người trong sinh mệnh của mình, em sẽ biết cảm thụ hiện tại của anh." Cái loại cảm giác hận không thể một khắc cũng không rời, chỉ có thật sự có người yêu mới có thể biết.

"Em hiện tại không biết! Cứ quyết định như vậy, anh đi họp, em đưa anh ấy đến đại viện quân khu, anh họp xong đến đón." 

Ai bảo anh kích thích con cún độc thân là em đây! Thẩm Mặc ở trong lòng oán thầm.

Thật ra người Thẩm gia nào có cái ai có tính tình tốt đâu? Tất cả đều là loại người dễ mang thù! Bao gồm vị thân sĩ Thẩm Mặc.

Thẩm Lãng ngẫm lại cuối cùng đồng ý đưa Đường Mộ về đại viện quân khu, còn mình thì đi quân đội họp.

"Vậy về đại viện trước đi." Đồng ý thì đồng ý rồi, nhưng y muốn đích thân đưa Đường Mộ trở về đại viện.

"Anh không phải vội đi họp sao?" 

Người này vừa mới không phải nói là hội nghị khẩn cấp sao? Lúc này lại muốn về đại viện trước? Đây thật sự đem vợ đặt ở tận đáy lòng mà sủng! Nếu hắn là Đường Mộ, gặp gỡ một nam nhân như vậy, mặc kệ hắn cấm kỵ cái gì, mặc kệ ánh mắt khinh bỉ cái gì, mặc kệ hắn không bình thường cái gì, hắn cũng nhất định đồng ý kết hôn. Cho dù hôn nhân ở trong mắt người khác là một hồi hoang đường, cũng không để ý!

Nhưng như thế nào mấy chục năm, hắn vẫn là ngây ngốc không có phát hiện có một tuyệt thế nam nhân sống bên cạnh.

"Không sao." Thẩm Lãng lắc đầu, có sao cũng muốn đưa tiểu tổ tông của y trở về trước rồi nói sau.

"Em phục anh rồi!" Thẩm Mặc đây là hết chỗ nói rồi! Ông trời ạ! Đây là tình thánh nhà hắn!

Thẩm Mặc tăng tốc, lộ trình nửa giờ rút lại còn hai mươi phút, đưa đại tình thánh này về đại viện quân khu.

Xe dừng lại, Thẩm Mặc cho rằng Thẩm Lãng gọi Đường Mộ thức dậy, nhưng mà y không chỉ không kêu, mà còn ra hiệu c ho Thẩm Mặc đừng lên tiếng, nhẹ nhàng ôm Đường Mộ ra khỏi xe. Cảm giác lơ lửng trên không, Đường Mộ bỗng nhiên chấn kinh, mở mắt ra, thấy người trước mặt là Thẩm Lãng, rồi nhắm mắt lại lầu bầu một câu:

"Tới nhà rồi sao?"

"Ừm, về nhà, anh phải đi họp, em về nhà mẹ ngủ bù một giấc đi, anh họp xong sẽ tới đón em trở về." Thẩm Lãng nhẹ giọng trả lời, ôm hắn đi vào trong viện.

Thẩm Mặc ở phía sau nhìn tròng mắt thiếu chút nữa rơi xuống đất! Đây là cái người chỉ điên cuồng vì súng nhà hắn sao? Thế nào nhìn không giống?

"Ưm..." Đường Mộ kiên định tựa lên đầu vai Thẩm Lãng, trong thanh âm nồng đậm giọng mũi, tựa như đứa nhỏ đang làm nũng.

Thẩm Mặc biết, đây là hình thức bình thường bọn hắn ở chung, bằng không một nam nhân bị người khác ôm như vậy làm sao có thể một chút phản ứng cũng không có chứ? Huống chi Đường Mộ là một người kiêu ngạo như vậy!

Nhưng đồng tính luyến ái là ở chung như thế này sao? Sao cảm giác so với nam nữ còn thân mật hơn! Chính là nhà hắn đúng là thoải mái như vậy không để ý đến có dạng ánh mắt gì, giống vợ chồng bình thường vậy nên như thế nào thì như thế nấy, cũng không khó chịu.

Thẩm gia cũng đã sớm biết bọn họ hôm nay sẽ về tới, khi Thẩm Mặc đi đón người thì có gọi điện cho người nhà, cho nên vừa nghe thấy tiếng xe tắt máy ngoài cổng, mọi người đều đứng chờ ở cửa chính, giống như phản ứng lần đầu tiên bọn họ nghe thấy Thẩm Lãng và Đường Mộ trở về.

Kết quả liền nhìn thấy một màn duy mĩ như vậy, Thẩm Lãng mặc áo gió, quần jeans dài, vạt áo gió đón gió tháng ba tháng tư hơi hơi giơ lên, vẻ mặt ôn nhu ôm Đường Mộ mặc áo gió cùng kiểu đi vào cổng. Đường Mộ tựa vào đầu vai y im lặng ngủ, bộ dáng kia dịu ngoan xinh đẹp, một màn này, rất nhiều năm về sau khi nhắc đến, người Thẩm gia vẫn còn ngây ngô cười rung động trở lại như nhìn thấy khi đó. Khi bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy Đường Mộ, vốn là không có ai sẽ phản đối hắn cùng một chỗ với Thẩm Lãng, chỉ là cái liếc mắt kia cũng biết, người này nhất định sẽ làm cho Thẩm Lãng mỉm cười hạnh phúc như vậy.

"Đây là làm sao vậy? Mệt sao?" Thẩm nãi nãi nhìn Đường Mộ, nhịn không được lo lắng hỏi.

"Vâng, không nghỉ ngơi tốt lại lệch múi giờ, con đưa em ấy trở về ngủ trước."

"Vậy đưa Tiểu Mộ đi lên lầu ngủ đi."

"Vâng, vậy con đưa em ấy lên lầu ngủ đây ạ."

Thẩm Lãng ôm Đường Mộ lên lầu đi đến phòng của mình, còn cẩn thận cởi quần áo cởi giày cho hắn, để cho hắn ngủ thoải mái một chút.

"Cảm tình của bọn nó hình như nhu hòa lên không ít!" Nhìn bộ dáng bọn hắn thân mật như vậy, Thẩm nãi nãi cao hứng vô cùng.

"Đúng vậy ạ, xem ra chuyến du lịch Hà Lan này thu hoạch không ít!"

"Ha ha, đại ca xem ra không chỉ là lĩnh chứng nhận kết hôn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top