Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chap 50

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Ngu Thư Hân mở cửa.

Khúc Vi đang thấp thỏm, định tiếp tục gõ cửa thì đụng phải ánh mắt của Ngu Thư Hân.

Ngu Thư Hân nhàn nhã ôm vai, một chân đạp lên khung cửa, chặn đường của Khúc Vi: "Thật ngại quá, trong nhiều bụi, vẫn chưa kịp dọn xong, có lời gì chúng ta cứ nói ở đây đi. Vừa hay có gió thổi, để cho bà tỉnh táo chút."

Khúc Vi bị cô châm chọc, sắc mặt tối sầm.

Sau khi biết Vương Hạc Đệ lại là ông chủ của Gia Trừng, Khúc Vi liền ngồi không yên. Bà chưa tìm được nửa kia thích hợp nên đành phải tạm thời hư tình giả ý với Vương, ai có thể ngờ rằng chờ mãi chờ mãi lại chờ được một tin tức tốt như này?

Bà thực sự bị đống tài sản từ trên trời rơi xuống này đập cho phát ngốc rồi, giá trị thị trường xí nghiệp của Vương gia đã bị giảm đi một nửa, đang đứng trong trạng thái nửa sống nửa chết, sao có thể đánh tiền bằng thân phận mẹ kế của Vương Hạc Đệ.

Bà hân hoan mặc một bộ quần áo mới, trang điểm lộng lẫy tới thỉnh tội. Bà biết Vương Hạc Đệ rất mềm lòng lại nhu nhược, nhất định sẽ giúp cặp ba mẹ đáng thương đang gặp khó khăn là bọn họ đây, đứa nhỏ thiếu thốn tình thương của mẹ, bà có thể bù đắp cho những thiếu thốn của thằng bé.

Nghĩ như vậy, Khúc Vi chớp mắt vài cái, cố nặn ra nước mắt, giả vờ nhu nhược đáng thương.

"Vương Hạc Đệ à, ba con phải vào bệnh viện rồi, bị nhồi máu não, con mau đi thăm ông ấy đi!"

Ba Vương đích thật là đã nhập viện, cách đây không lâu.

Nguyên nhân là —— bị Vương Hạc Đệ chọc giận.

Ông không ngờ đứa con trai mà mình suốt ngày mắng là phế vật vô dụng lại là ông chủ lớn của Gia Trừng, giống như một khối đá bị ông ghét bỏ lại vứt xó rồi sau lại đột nhiên có người nói cho ông ta biết nó là một khối ngọc thạch giá trị liên thành?

Chênh lệch này thật sự quá lớn.

Ba Vương sĩ diện lại tự cao tự đại, chỉ cần nghĩ tới mỗi lần ông răn dạy Vương Hạc Đệ, không biết tâm trạng của đối phương lạnh lùng như thế nào, nhìn ông như một thằng hề nhảy nhót lung tung ra sao, chỉ cần nghĩ tới việc bạn bè thân thích sẽ nói thế nào về thằng cha phế vật như ông, tăng huyết áp, ngất xỉu.

Tin ba Vương nằm viện đã sớm có người thông báo cho Vương Hạc Đệ nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ đi qua tận hiếu với ông.

Ngu Thư Hân nhìn Khúc Vi đang giả vờ giả vịt, nhịn không được nói: "Bà thật đúng có tâm ha, còn nhớ phải vẽ mắt, dán lông mi giả trước khi đến thăm chúng tôi cơ đấy."

"Con bé này, sao dì có thể đạo đức giả như thế chứ? Người đang nằm trên giường bệnh, chẳng lẽ dì phải nhọc nhàn khổ sở hầu hạ trước giường sao, dì cũng đâu phải bảo mẫu đâu." Bị Ngu Thư Hân nhìn chằm chằm, Khúc Vi vô thức quay mặt đi chỗ khác, có chút ngượng ngùng.

Ngu Thư Hân giận quá, cười: "Người tỉnh rồi sao?"

Khúc Vi sững sờ: "Còn chưa tỉnh."

"Một cú điện thoại là có thể thông báo được rồi, phiền bà tự mình chạy tới, thật là nhọc lòng quá."

Bị Ngu Thư Hân châm chọc đến không mở nổi miệng, Khúc Vi giương mắt, lông mi giả rung động, bày ra dáng vẻ tủi thân nỉ non, nhưng lại lập tức đụng phải anh mắt của Vương Hạc Đệ phía sau Ngu Thư Hân.

Đôi mắt phượng ngủ kia bình thường đều là nửa cụp, thờ ơ nghiêng mặt nghe bọn họ nói chuyện. Lúc này, anh nhìn thẳng vào bà ta, ánh mắt không mang theo một chút cảm xúc nào, lại khiến cho đáy lòng Khúc Vi hốt hoảng một trận, bà không dám nhìn thẳng vào nó.

Khúc Vi nói: "Chữa bệnh phải tốn rất nhiều tiền, dì biết lúc này không nên... Nhưng mà nể ông ấy là ba con, vẫn là nên giúp đỡ một chút."

Vương Hạc Đệ trả lời rất bình thản: "Bán công ty, chữa bệnh."

"Con! Sao lòng dạ con lại ác độc như thế? Ông ấy là cha của con mà, dì biết là dì không phải, dì sẽ xin con tha thứ, nhưng xin con đừng vì ân oán cá nhân của chúng ta mà tổn thương tình cảm cha con của con và ông ấy..."

Ngu Thư Hân hiểu rồi.

Thì ra là đến đòi tiền.

"Dì không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ kế, là dì thất trách, con yên tâm, sau này dì sẽ đối xử với con... và Hân Hân thật tốt, dì đảm bảo!"

Ngu Thư Hân bị hai chữ "Hân Hân" làm cho da gà da vịt nổi hết cả lên, cả người đều cảm thấy không khỏe.

Cô giả cười, ngọt ngào nói: "Dì Khúc à, dì yên tâm, Đệ Đệ của chúng ta đã có con chăm sóc rồi, không cần dì phải quan tâm. Dì cũng nên trở về chăm sóc chồng mình đi."

Vẻ mặt Khúc Vi cứng ngắc.

Con bé này, nói chuyện kiểu gì vậy!

Nếu như không phải có bà, Ngu Thư Hân sao có thể hưởng thụ cuộc sống giàu sang như vậy? Quả thực không biết tốt xấu!

"Vương Hạc Đệ, con thay dì nói chuyện đi, sao có thể để vợ con không biết lễ phép như vậy chứ?"

Ngu Thư Hân nói: "Thật ngại quá, anh ấy nghe tôi."

Vương Hạc Đệ: "Ừ."

Khúc Vi tức giận đến mặt mũi cũng muốn biến dạng: "Dù gì thì tôi cũng là mẹ chồng..."

"Im miệng."

Ngu Thư Hân giật nảy mình.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Vương Hạc Đệ có dấu hiệu nổi giận, cho dù nét mặt của anh rất bình tĩnh, giọng điệu cũng vẫn bình thản không gợn sóng, chỉ có đôi mắt nhìn chằm chằm Khúc Vi, lạnh lùng đến khiến người khác tê da đầu.

Giọng điệu chậm rãi của anh lúc này giống như đang cảnh cáo: "Bà không xứng."

Khúc Vi bị vẻ mặt của anh dọa cho sợ choáng váng.

Vương Hạc Đệ lười đặt mắt trên người bà, anh giữ chặt cánh tay Ngu Thư Hân, lôi đến phía sau mình, "sầm" một tiếng đóng cửa.

Ngu Thư Hân thấy Vương Hạc Đệ thật sự tức giận, cô cẩn thận từng li từng tí kéo ống tay áo của anh, hỏi: "Anh... Vẫn ổn?"

"Không có việc gì."

Lúc Vương Hạc Đệ nhìn cô đã khôi phục bình thường.

Ngu Thư Hân nhẹ nhàng thở ra: "Nhưng mà, Khúc Vi quả thật dai như đỉa ấy, không chừng sau này sẽ còn giở trò nữa..."

"Sẽ không." Anh sẽ xử lý, anh đã từng cam đoan với cô, cho nên không muốn để những chuyện này khiến cô lo lắng.

Vương Hạc Đệ bỗng nhiên vươn tay, sờ lên mái tóc mềm mại của cô. Tựa như đang an ủi con thú nhỏ, động tác của anh rất nhẹ, ngay cả giọng nói cũng không giống bình thường, gần như là dịu dàng. Ngu Thư Hân không được tự nhiên quay đầu chỗ khác, né tay Vương Hạc Đệ.

"Đừng chiếm tiện nghi của tôi."

Vương Hạc Đệ tỏ vẻ vô tội: "Tiện nghi?" Bộ dáng hiển nhiên là đang nói: Ngu Thư Hân có cái này sao?

Ngu Thư Hân: "..."

Nể tình Vương Hạc Đệ đang bị thương, cô nhịn!

Vương Hạc Đệ đã ra mặt tỏ vẻ không cho cô nhúng tay vào rồi thì Ngu Thư Hân chỉ có thể mặc kệ, Vương Hạc Đệ sẽ tự có cách của anh.

Khúc Vi đè ép lửa giận trong lòng trở về bệnh viện. Ba Vương đã sớm tỉnh, trạng thái tinh thần coi như cũng không tệ, khi ông nhìn thấy Khúc Vi đi vào phòng bệnh, nhìn thấy dáng vẻ ăn mặc trang điểm lộng lẫy của bà, lập tức nổi giận: "Bà đi đâu về?"

"Còn không phải là vì ông mà tôi mới bị chọc tức! Thằng Vương Hạc Đệ kia quả thực không biết tốt xấu, tôi..."

"Chát!"

Ba Vương là người thích sĩ diện, ông biết Khúc Vi vậy mà dám đến chỗ Vương Hạc Đệ đòi tiền trong lúc ông đang hôn mê lập tức nổi trận lôi đình, tát bà ta một cái.

Khúc Vi bị đánh, hồ đồ: "Ông lại dám đánh tôi?"

"Bà! Bà thật không biết xấu hổ! Tôi chưa từng thấy loại đàn bà nào thấy tiền là sáng mắt lên, ham tiền như bà!"

Ba Vương càng nói càng tức, tức giận đến nỗi ngất đi, cả người bỗng nhiên co giật liên tục, ngã xuống giường.

Lần này, thật sự phải nằm viện.

Vương Hạc Đệ phái người đến để trả tiền, trợ lý rất cẩn thận tỉ mỉ, xem xét kỹ tiền thuốc men mất bao nhiêu thì chỉ bỏ ra bấy nhiêu, một đồng cũng không cho dư khiến cho Khúc Vi đỏ ngầu cả mắt, nhưng lại không có cách nào khác, chỉ có thể trông mong vào việc bám chặt lấy ba Vương.

Bà ta nghiêm mặt hỏi tiền trợ lý, anh chàng trợ lý hòa hoa phong nhã đẩy đẩy kính mắt, cậu vệ sĩ phía sau bước lên trước, lạnh lùng nhìn chằm chằm Khúc Vi, dọa hai chân bà phát run

Trợ lý nở nụ cười: "Ngài thiếu tiền sao, tôi có một kênh bán hàng, có thể bán túi xách và đồ trang sức, ngài yên tâm, nhất định sẽ cho ngài giá cao nhất."

Khúc Vi lúng túng giật giật môi: "Nào có, nào có."

Nói lâu như vậy, thế mà bà không thể móc ra một đồng từ người Vương Hạc Đệ! Ngược lại vì lấy lòng trợ lý mà tốn không ít tiền, người ta thì tốt rồi, theo lệnh làm việc, xưa nay không biết cái gì gọi là lấy tiền làm việc.

Khúc Vi khóc không ra nước mắt.

...

Bên này, Ngu Thư Hân lên mạng mới phát hiện ra cô cùng lắm chỉ mới chơi Anipop có vài tiếng mà số fan hâm mộ đã tăng lên gấp mấy lần. Bình luận đều là chúc phúc, ước ao ghen tị, cô ngơ ngác một chút, thông qua vài của đám dân mạng mới hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Đi công ty thì đám nhân viên của công ty đều vô cùng khách khí với cô, hầu hạ cô cứ như hầu hạ Thái Thượng Hoàng khiến Ngu Thư Hân hơi mất tự nhiên.

Thì ra đây là cảm giác khi được làm phu nhân Tổng tài à?

Lại nhớ đám dân mạng hễ mở mồm ra là "Cô vợ nhỏ xinh đẹp của tổng tài bá đạo", Ngu Thư Hân dở khóc dở cười, không biết nên nói cái gì cho phải.

Vết thương của Vương Hạc Đệ tốt lên rất nhiều, ngày mai sẽ kiểm tra lại, nhìn anh hình như rất vui vẻ. Ngu Thư Hân ngồi ở trên ghế salon, sai Vương Hạc Đệ bóc bưởi cho cô, còn mình thì lười biếng ngồi xem TV. TV lúc nào cũng chiếu đi chiếu lại mấy thứ đồ như vậy, quá nhàm chán, Ngu Thư Hân xem được một lúc đã buồn ngủ.

Cô ngáp một cái, híp mắt lại, đợi Vương Hạc Đệ bóc xong bưởi, cô đã ngủ thiếp đi.

Gần đây chóng việc quá nhiều, lúc nhắm mắt lại, viền mắt hiện ra màu xanh, rõ ràng là do thường xuyên tăng ca mệt nhọc gây nên.

Phòng khách rất yên tĩnh, không một tiếng động nhỏ.

Vương Hạc Đệ nhìn về phía Ngu Thư Hân, cô ngủ rất say, lông mày nhíu lên, nằm mơ thấy chuyện gì không hay đây mà, không biết giờ này có đáng mơ thấy gì. Anh lay nhẹ Ngu Thư Hân, cô mơ mơ màng màng ngã vào trên người anh, lẩm bẩm nói gì đó.

Vương Hạc Đệ đứng lên, để cho Ngu Thư Hân thoải mái nằm trên ghế sofa, anh đi tìm chăn đắp lên người cô, thay cô chỉnh lại chăn. Lúc này Ngu Thư Hân đã ngủ say, nằm im không nhúc nhích, hô hấp đều đều.

Anh vốn là muốn rời khỏi, bước chân lại dừng một chút, lại xoay người, nửa ngồi trước mặt Ngu Thư Hân.

Hồi tưởng lại lời Ngu Thư Hân nói, Vương Hạc Đệ thở dài, hơi lâu sau mới nhẹ nhàng nói ra: "Chỉ sợ, sẽ rất tồi tệ." Che giấu tình cảm quá khó, anh không thể nào làm được.

Nói xong câu đó, anh đứng lên, rời khỏi phòng khách.

Đèn bị tắt đi.

Trong phòng khách tối đên như mực, một mảnh tĩnh lặng, Ngu Thư Hân vốn nên ngủ say bỗng nhiên mở bừng mắt.

Trên người cô đắp tấm chăn mềm ấm áp, cô ngẩn người, mờ mịt nhìn lên trần nhà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top