Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 43: Sốt ruột tìm kiếm

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trong ngôi Biệt thự hào hoa của Biện gia tất cả đều khôi phục lại yên tĩnh.


Biện Bạch Hiền đem thân thể mệt mỏi của mình ngã vào trên chiếc giường lớn mềm mại, trải qua suốt một buổi tối lo lắng, lúc này anh rốt cuộc có thể an tâm.


Bệnh tình của Biện Du Lợi đã được khống chế, lần này bệnh của cô tái phát hết sức nghiêm trọng làm cho anh cơ hồ luống cuống tay chân vội vàng tìm tới Kim Tuấn Miên. Hôm nay Kim Tuấn Miên đã chính thức gia nhập đội ngũ bác sĩ điều trị đặc biệt vì Biện Du Lợi chuẩn bị, thật vất vả mới để Tiểu Du ổn định lại. Sáng sớm hôm nay sau khi xác định Biện Du Lợi tỉnh lại tạm thời khôi phục lại "bình thường" anh mới yên tâm rời đi.


Nhớ tới sau khi Tiểu Du tỉnh lại nói với anh những lời không giải thích được, cô nhìn thấy anh cả?


Trong lòng Biện Bạch Hiền một hồi đắng chát, không ai có thể biết mỗi lần khi anh nghe Tiểu Du lẩm bẩm trong miệng "anh cả" thì trong lòng anh đau khổ nhường nào. Những đau khổ đó kích thích những nhân tố thù hận tiềm ẩn trong lòng anh, không ngừng sinh trưởng giống như một tâm ma quanh năm khống chế!


Tiểu Du sao lại có thể nhìn thấy anh cả đây? Ba năm trước anh cả đã chết rồi, Biện Du Lợi cũng chính vì ba năm trước tận mắt chứng kiến tất cả mới bị kích động biến thành bộ dáng như bây giờ!


Rõ ràng là một cô gái mười mấy tuổi tâm trí lại chỉ là một cô bé mấy tuổi, không chỉ vậy còn thường xuyên làm ra một ít hành động điên cuồng!


"Tổng giám đốc, hôm nay có cuộc hẹn với Trương tổng bàn về mảnh đất ở Lâm Giang, thời gian đã định vào lúc mười giờ, bây giờ đã tám giờ rồi, anh ngủ một chút đi lát nữa đến giờ tôi sẽ gọi anh." 

Trần Nhân Như đi theo phía sau anh. Khi cô biết Biện Du Lợi phát bệnh liền đem tất cả công việc trong tay giao hết cho một trợ lý khác của Biện Bạch Hiền tên An Điền. Cô quá rõ Biện Du Lợi chính là nhược điểm của anh, cũng chính lúc Biện Du Lợi phát bệnh mới là lúc anh yếu ớt nhất.


Cô là một phụ nữ thông minh vả lại giỏi về lợi dụng thủ đoạn dĩ nhiên biết chỉ có dựa vào lúc này mới có thể dễ dàng đi vào lòng anh.


Trần Nhân Như đi tới bên giường cúi người động tác êm ái giúp anh cởi giày, đắp chăn.


Biện Bạch Hiền nhàn nhạt liếc cô một cái, một đêm này lo lắng quá độ cùng mệt mỏi, giờ phút này anh không muốn nói chuyện.


Lẳng lặng nhắm lại con ngươi, che kín vẻ lạnh lùng cùng khí phách trong mắt.


Trần Nhân Như ngồi ở mép giường, lẳng lặng nhìn khuôn mặt cương nghị anh tuấn của anh, trong mắt mang theo vài phần mê luyến, cảm giác nhìn anh ngủ như vậy thật tốt, nếu cả đời đều có thể như vậy thật tốt biết bao. Khi đó chẳng những hoàn toàn có được người đàn ông này, còn đại biểu cho có được toàn bộ tài phú sau lưng anh.


Biện phu nhân...


Trong lòng không biết bao nhiêu lần tự dùng cái danh xưng này gọi mình, trải qua chuyện ngày hôm qua cô tin mình cách vị trí Biện phu nhân kia càng ngày càng gần. Thái Nghiên bị thuốc khống chế lại lần nữa "ngoại tình", cô không tin Biện Bạch Hiền một chút cũng không thèm để ý.


Khi Trần Nhân Như đang chìm trong suy nghĩ trừu tượng của mình, Biện Bạch Hiền nằm trên giường đột nhiên mở mắt ra.


Thân hình cao lớn bỗng chốc đứng dậy, giống như nghĩ đến cái gì vội vã xông ra ngoài, trong khoảng thời gian ngắn khiến Trần Nhân Như không hiểu.


"Tổng giám đốc... Tổng giám đốc..." 

Trần Nhân Như ở phía sau đuổi theo gọi, thấy Biện Bạch Hiền đột nhiên dừng bước trên mặt rốt cuộc yên tâm lại:

"Tổng giám đốc, anh làm sao vậy? Thời gian còn chưa tới."


"Cô có thể đi rồi, hủy bỏ tất cả hành trình hôm nay!" 

Giọng nói của Biện Bạch Hiền lạnh như hàn băng, mơ hồ lộ ra một hơi thở nguy hiểm.


"Nhưng... Cuộc hẹn vào lúc mười giờ rất quan trọng, Lâm Giang..."


"Tôi nói hủy bỏ thì lập tức hủy bỏ, cô điếc sao?" 

Biện Bạch Hiền rống to ra tiếng, đôi tay nắm chặt thành quyền, trên mặt ẩn nhẫn tức giận, trong đầu hiện ra bóng dáng của Thái Nghiên, cô bây giờ thế nào rồi?


Trong lòng đột nhiên căng thẳng, bóng dáng cao lớn tiếp tục đi ra ngoài, ngày hôm qua sau khi mình ôm Tiểu Du đi ra vốn định thu xếp ổn chuyện của Tiểu Du sẽ lập tức trở về cứu Thái Nghiên. Nhưng bệnh tình của Tiểu Du vẫn không thể khống chế được, anh lo lắng cho sự an nguy của Tiểu Du trong khoảng thời gian ngắn đem chuyện của Thái Nghiên ném ra sau lưng.


Có lẽ Kiều Nam sẽ không thật sự giết Thái Nghiên, nhưng nghĩ đến bộ dáng thiên kiều bá mị của cô ở trên giường xé rách quần áo của mình, sắc mặt Biện Bạch Hiền càng thêm âm trầm.


Đêm tân hôn, anh bỏ thuốc cô, cô dưới thân thể anh thừa hoan ba ngày ba đêm, dược hiệu mới tản đi, lần này không có anh giúp cô hóa giải dược hiệu, vậy sẽ là ai?


Trong đầu đột nhiên hiện ra một người, Kiều Nam!


"Đáng chết!" 

Biện Bạch Hiền khẽ nguyền rủa ra tiếng, anh bây giờ có chút hối hận mình tại sao không lập tức đem Thái Nghiên cùng đi, biết rất rõ ràng dưới tình huống như vậy cái gì sẽ chờ đợi cô!


Biện Bạch Hiền dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người vội vã đi ra biệt thự, lên xe, khởi động thật nhanh, xe như mũi tên bay ra ngoài, tốc độ đó lại làm cho mọi người sau lưng một lần nữa chậc lưỡi hít hà.


Tổng giám đốc của bọn họ sao thế này?


Trừ chuyện của tiểu thư Tiểu Du, thật không ra còn có chuyện gì có thể làm cho ngài ấy sốt ruột vội vã như vậy, nhưng bệnh tình của tiểu thư lúc nãy đã được khống chế rồi mà!


Đôi mắt sắc bén của quản gia mang theo vài phần tìm tòi cùng khó hiểu.


Biện Bạch Hiền một đường cuồng tiêu, xe mới vừa ra khỏi cửa lớn biệt thự tầm mắt của anh đã rơi vào một bóng dáng mảnh khảnh cách đó không xa, trong lòng đột nhiên ngây ngẩn, là Thái Nghiên!


Nhanh chóng đem xe dừng ở bên cạnh cô, Biện Bạch Hiền vội vã xuống xe, bất chấp tất cả một tay ôm lấy cô làm cho mặt cô dán thật chặt vào lòng ngực của mình, anh lúc này thế nhưng thở phào nhẹ nhõm.


Hành động đột ngột khiến Thái Nghiên kinh hãi, nhưng mùi vị quen thuộc trên thân người đàn ông này làm cho cô vốn phải giãy giụa cũng toàn bộ thu lại, là Biện Bạch Hiền! Cô không thể giãy giụa, cũng không có lý do giãy giụa.


Giãy giụa sẽ khơi lên lửa giận của anh!


Trong lòng Thái Nghiên trồi lên một tia khổ sở, cô chưa kịp bởi vì chuyện hôm qua anh vứt bỏ cô mà trách cứ, ngược lại lại đi lo lắng anh có tức giận không. Cô như vậy không phải quá thất bại sao?


"A... Em sắp thở không được." 

Thái Nghiên ở trong ngực anh buồn buồn mở miệng, Biện Bạch Hiền sao vậy? Tức giận sao? Vẫn không ngừng siết chặt vòng tay, cảm giác đó giống như là muốn đem cô vùi vào thân thể mình.


Cả người Biện Bạch Hiền ngẩn ra, tay ôm cô cũng buông lỏng một chút, nhưng vẫn ôm cô vào lòng, cảm thụ cảm giác cô chân chân thật thật trong vòng tay mình:

"Cũng may em không sao!"


Giọng nói chậm rãi như rót vào dòng suối chảy vào lòng Thái Nghiên, cô không thể tưởng tượng nổi ngẩng đầu, nhìn cái cằm cương nghị, khuôn mặt anh tuấn của anh:

" Anh... Lo lắng cho em?"


Giờ phút này Thái Nghiên có một loại cảm giác giống như mình đang trong trò chơi vợ chồng hạnh phúc với Biện Bạch Hiền ngày hôm qua.


Biện Bạch Hiền khẽ cau mày có chút lúng túng như bị nói trúng tâm sự, nhưng hắn là ai, một thương nhân thông minh một người đàn ông cực phẩm trong số cực phẩm. Anh dễ dàng thu lại vẻ mặt lúng túng, đem khuôn mặt nâng lên của cô lần nữa vùi vào trong lòng.


Đột nhiên ánh mắt lợi hại lại chú ý đến quần áo trên người cô, ánh mắt bỗng chốc buộc chặt, trong lòng như bị một thứ gì đụng vào, đây không phải quần áo của cô!


Một chút ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Biện Bạch Hiền lại lần nữa khẽ nguyền rủa ra tiếng:

"Đáng chết!"


Đem cô từ trong ngực đẩy ra, trong mắt lóe lên ngọn lửa tức giận, khiến Thái Nghiên theo bản năng cả kinh, trong lòng mơ hồ có chút dự cảm không hay!


Trong mắt Biện Bạch Hiền ngọn lửa mỗi lúc một dữ dội hơn, khi thấy áo quần đang mặc trên người Thái Nghiên, anh có cảm giác mãnh liệt muốn giết người ngay lúc này, chẳng phải tên khốn Kiều Nam kia đã giở trò thì còn ai?


Trong lòng anh lúc này không cảm thấy khinh bỉ hay tức giận Thái Nghiên mà ngược lại anh đang tự giận chính bản thân mình, ngày hôm qua đã không đưa cô rời khỏi chỗ đó. Cho dù anh biết rõ cô ở lại sẽ xảy ra chuyện gì... 


Anh vung tay đấm vào ô tô muốn mượn đau đớn để trừng phạt bản thân mình.


"Bạch Hiền..." 

Thái Nghiên thận trọng gọi tên anh, Biện Bạch Hiền bị làm sao vậy? Dáng vẻ này của Biện Bạch Hiền không giống những gì cô thấy trước đây, anh chưa bao giờ tự hành hạ thân thể mình, nhưng bây giờ anh lại...


Mọi khi anh tức giận chẳng phải luôn phát tiết trên người cô sao?


"Cút ngay" 

Biện Bạch Hiền quát to, hung hăng vung tay đúng lúc Thái Nghiên muốn tới gần xem anh có sao không, cô bị anh đẩy ngã, đau tới mức thở dốc xen lẫn cả kinh ngạc.


Thân thể Biện Bạch Hiền khựng lại một chút, muốn đỡ cô dậy, nhưng chân không hiểu sao chẳng thể nhấc lên được, đành cứ vậy nhìn người phụ nữ dưới đất với sắc mặt lạnh lùng, trong mắt anh đan xen nhiều cảm xúc phức tạp.


Nhíu chặt lông mày kìm nén cảm xúc trong lòng mình, Biện Bạch Hiền theo thói quen lại mở to mắt, anh sợ nếu nhìn cô lâu hơn thì bức tường đề phòng Thái Nghiên trong lòng anh sẽ sụp đổ. Bỗng chốc ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, anh mở cửa xe, đạp chân ga, chiếc xe một lần nữa lại lao vút đi.


Thái Nghiên nhìn theo chiếc Limousine ấy, lông mày khẽ nhíu chặt, thầm kìm nén cảm xúc khổ sở đang dâng lên trong lòng mình. Hờ hững đứng dậy, cô nhẹ phủi phủi bụi bặm bám trên váy. Ngước nhìn bầu trời, từ trước tới nay cô vẫn luôn không hiểu được suy nghĩ trong lòng người đàn ông ấy.


Cũng chính vì vậy nên cô mới lâm vào tình cảnh hôm nay, cô chỉ là người vợ trên danh nghĩa ràng buộc với Biện Bạch Hiền mà thôi.


Biện Bạch Hiền phóng xe vùn vụt trên đường, không biết đã vượt qua bao nhiêu đèn đỏ hay sẽ nhận bao nhiêu giấy phạt, những điều đó anh không quan tâm. Trong đầu giờ đây chỉ hiện lên khuôn mặt của Thái Nghiên, anh đang đau lòng, đang hối hận!


Lần này Biện Bạch Hiền không cảm thấy niềm vui khi trả thù mà trong anh chỉ có cảm giác tự trách, hối hận bao phủ.


Đột nhiên anh nghĩ muốn bù đắp cho cô nhưng làm thế nào để bù đắp đây?


Nghĩ đến chuyện gì, con người thâm thúy của Biện Bạch Hiền sáng lên, lấy điện thoại ra, nhấn một hàng số:

"Chuyện tập đoàn Kim thị tiến hành đến đâu rồi?" 

Thanh âm lạnh lùng mang theo sự uy nghiêm trước sau như một.


"Tất cả đang theo kế hoạch đã định mà tiến hành, phần lớn cổ đông của tập đoàn Kim thị đều đã nhượng cổ phần cho chúng ta, chỉ cần làm xong một việc quan trọng nữa thì tập đoàn Kim thị chắc chắn sẽ thành tập đoàn Biện thị rồi" 

An Điền báo cáo chi tiết với Biện Bạch Hiền. Tập đoàn Kim thị có quy mô không hề nhỏ. Tập đoàn Biện thị mà thâu tóm Kim thị vào tay, vậy thì Biện Bạch Hiền sẽ như "hổ mọc thêm cánh" chẳng phải sao?


"Đem kế hoạch đó hủy bỏ đi, chuyển toàn bộ cổ phần Kim thị đang nắm trong tay tôi sang tên Thái Nghiên, làm càng sớm càng tốt." 

Biện Bạch Hiền nói với vẻ kiên định. Thực ra, Biện Bạch Hiền từng đáp ứng qua loa với Thái Nghiên rằng sẽ bỏ qua cho tập đoàn Kim thị nhưng người phụ nữ đơn thuần ấy lại ngây ngốc tin tưởng.


"Thưa Tổng giám đốc, việc này..." 

An Điền vừa nghe những lời Biện Bạch Hiền nói không khỏi giật mình, kế hoạch sắp thành công sao đột nhiên lại hủy bỏ, vậy trước kia đổ bao nhêu công sức là uổng phí ư?


"Cứ theo lời tôi nói mà làm" 

Biện Bạch Hiền nói xong không đợi đầu bên kia phản ứng ngắt cuộc gọi. Thái Nghiên, tập đoàn Kim thị trả lại cho gia đình cô, có lẽ làm vậy sẽ đền bù được phần nào tổn thương.


Chỉ là đền bù này có xứng đáng với những gì anh đã mang đến cho cô không?


Anh không thể tự lừa dối bản thân, ngoài hối hận hôm qua không đưa cô ra ngoài, trong lòng anh còn có sự ghen tuông nồng đậm, tối qua cô đã ở bên Kiều Nam cả đêm sao?


Anh sợ phải nghĩ đến việc này nhưng không thể trốn tránh, chỉ cần vừa nghĩ tới cô bị xuân dược kích thích mà không khống chế nổi bản thân, vừa nghĩ tới quần áo mà cô mặc trên người rất vừa vặn chắc chắn là Kiều Nam mang cho thì anh không cách nào giữ nổi bình tĩnh nữa.


Không chỉ có vậy, trong lòng anh mơ hồ có chút sợ hãi. Biện Bạch Hiền dần dần nhận ra mình đối với Thái Nghiên không phải là không có cảm giác. Tim anh đã rung động, điều này khiến anh sợ hãi nhất và nó cũng là điều không được phép xảy ra.


Anh có thể động lòng với bất kì người phụ nữ nào nhưng riêng với Thái Nghiên thì không được.


Anh nghĩ muốn giải tỏa tâm trạng này, tâm trạng này phải được giải tỏa khẩn cấp.


Trong câu lạc bộ, Biện Bạch Hiền không ngừng uống rượu, anh muốn mượn rượu làm tê dại bản thân nhưng trong đầu hình ảnh khuôn mặt Thái Nghiên vẫn cứ quẩn quanh không dời.


"Ơ, ở nơi này có thể trông thấy Tổng giám đốc Biện hào hoa, thật là khó nha" 

Tiết Lâm Phong ánh mắt lóe sáng, bên người ôm một phụ nữ vô cùng lôi cuốn đi tới bên cạnh Biện Bạch Hiền, nhìn lướt qua trên bàn có mấy vỏ chai rượu, đôi mắt khẽ giật trợn to.


Wow, đây chẳng phải là loại rượu thượng hạng XO, vậy mà người đàn ông này uống như nước.


Chỉ là tửu lượng Biện Bạch Hiền thật tốt.


"Chuyện gì vậy? Dù sao chúng ta cũng là bạn tốt, có việc gì phiền lòng nói ra cho anh em cùng chia sẻ."

Mắt Tiết Lâm Phong đột nhiên sáng lên, buông người phụ nữ trong ngực ra, hăng hái tới bên cạnh Biện Bạch Hiền:

"Chẳng nhẽ chị dâu không thỏa mãn được nhu cầu của cậu?"


Nhớ tới người phụ nữ xinh đẹp đó, Tiết Lâm Phong lại càng hứng thú, nhưng giây kế tiếp anh không khỏi rụt cổ, bởi lời vừa nói ra đã gặp ngay ánh mắt lạnh lùng của Biện Bạch Hiền. Ánh mắt ấy ẩn chứa sự nguy hiểm, anh hiểu rõ nên sau đó rất nhanh khoát tay: 

"Đừng nóng giận, đừng nóng giận, mình cũng chỉ đoán lung tung thôi, hai người ân ái như vậy không thể vì mấy chuyện giường chiếu mà xích mích được, phải không." 


Tiết Lâm Phong lùi về sau, ngoài miệng nói không thể nào, trong lòng lại thầm nghĩ khác. Bộ dạng Biện Bạch Hiền bây giờ rõ ràng buồn phiền về chuyện tình cảm, cho nên mới mượn rượu giải sầu. Tiết Lâm Phong anh có vô số phụ nữ vây quanh, dĩ nhiên đối với chuyện tình cảm cũng có thể hiểu được đôi chút.


"Cậu ngồi xuống cùng tôi uống rượu" 

Biện Bạch Hiền tay cầm một ly rượu rồi tự anh rót cho Tiết Lâm Phong một ly. Bây giờ Biện Bạch Hiền chỉ muốn uống thật say.


Người phụ nữ cùng đi với Tiết Lâm Phong thấy bộ dạng Biện Bạch Hiền lạnh lùng nhưng cô ta vẫn bị hấp dẫn, không thể nào dời tầm mắt được.


"Tổng giám đốc Biện để em đến uống cùng anh một chén, thấy thế nào?" 

Cô ta ưỡn bộ ngực đầy đặn, mặt mày kiều mị, dụ hoặc. Cô ta cùng Tiết Lâm Phong cũng chỉ là có duyên gặp mặt, chơi xong thì đường ai nấy bước... cho nên cũng chả bận tâm Tiết Lâm Phong ở bên cạnh, không ngần ngại quyến rũ Biện Bạch Hiền


"Cút" 

Biện Bạch Hiền lạnh lùng mở miệng, một chữ ấy khiến người phụ nữ có gương mặt kiều mị kia cứng đờ, thay vào đó là khuôn mặt tức giận và xấu hổ. Nhận thấy có rất nhiều người cũng chú ý tới, giơ tay chỉ chỉ trỏ trỏ nên cô ta cũng không thể tiếp tục ở lại, dậm chân, xoay người rời đi.


Tiết Lâm Phong chứng kiến hết tất cả, khẽ nhíu mày, Biện Bạch Hiền quá khứ không đối xử với phụ nữ như vậy, xem ra phiền muộn trong lòng cậu ta không nhỏ.


Tiết Lâm Phong có linh cảm, bộ dạng này của Biện Bạch Hiền chắc chắn có liên quan tới Thái Nghiên


Khóe miệng nâng lên nụ cười hứng thú, anh mắt lóe sáng, lần này phải xoa dịu Biện Bạch Hiền thật tốt mới được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top