Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 100. Gặp mặt Diêu lão gia

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng



Lệ Dĩnh đi dọc con đường trước trường Nhuận Lâm, không hiểu sao trong
lòng cô lúc này lại cảm thấy rất kì lạ, vừa khó chịu vừa bất an, như thể
sẽ có chuyện gì đó xảy ra vậy!?

Một chiếc xe sang trọng dừng lại ngay chỗ cô đang đứng, Lệ Dĩnh dừng
chân lại, nhìn chiếc xe. Một người đàn ông ngoài năm mươi mặc bộ vest
đen bước ra, mái tóc có vài sợi bạc, được chải gọn gàng, vẻ mặt hiện lên
nét mặt của những người đã "sống lâu năm" trên thương trường.

-Cô là Triệu Lệ Dĩnh ?-Diêu lão gia nhìn cô, ánh mắt thầm đánh giá

-Dạ phải, ngài là...-Lệ Dĩnh hơi nhíu mày nhưng vẫn giữ thái độ lễ phép nói

-Ta là ba của Kiều My , có chuyện muốn nói với cô, có thể cùng ta đi đến quán coffee nói chuyện hay không?

-Dạ!??

Lệ Dĩnh không hiểu vì sao ba của chị Kiều My lại muốn nói chuyện với cô? Cô có làm gì đâu chứ? Nói chuyện gì?

-Dạ được.-Lệ Dĩnh dù không hiểu ông có chuyện gì muốn nói gì với mình nhưng vẫn đồng ý

Diêu lão gia chỉ hơi gật đầu, sau đó bước vào xe, Lệ Dĩnh ngập ngừng một lát mới vào trong xe ngồi.

...

Trong quán Cake World, Lệ Dĩnh cùng Diêu lão gia chọn một bàn thích
hợp để ngồi, sau khi phục vụ đã bưng nước lên, Diêu lão gia mở lời:

-Ta gặp cô, là muốn cô đừng làm Kiều My đau lòng nữa.

-Bác, bác nói vậy là sao? Cháu, cháu làm gì chị ấy chứ?-Lệ Dĩnh ngạc nhiên suýt làm đổ ly coffee trong tay, nhìn ông

-Cô không biết vì cô Kiến Nguyên đã hủy hôn hay sao?-Diêu lão gia không hấp
tấp nói hết câu, tuy nhiên lại nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén

-Sao, sao lại thế? Cháu... cháu...

Lệ Dĩnh bàng hoàng nhìn ông, Kiến Nguyên vì cô hủy hôn với chị Kiều My ? Là
sao chứ? Rốt cuộc là sao vậy? Sao Kiến Nguyên lại làm vậy? Giữa anh và cô, có
quan hệ gì hơn mức bạn bè đâu chứ?

-Từ nhỏ Kiều My mất mẹ từ sớm, tôi là người duy nhất nó có thể dựa
dẫm vào, cho đến khi Kiến Nguyên xuất hiện với tư cách là vị hôn phu của nó,
nó vui vẻ hẳn, nó rất đau lòng khi Kiến Nguyên đòi hủy hôn, tôi vừa làm ba vừa
làm mẹ làm sao có thể ngồi im nhìn con gái mình đau khổ được. Cô cũng
là con gái, tôi hi vọng cô đừng làm Kiều My đau khổ nữa.

Diêu lão gia nói thoáng chốc nhìn sắc mặt cô.

-Bác, bác hình như hiểu lầm rồi, cháu với anh Kiến Nguyên thật sự không có
quan hệ gì cả, chúng cháu chỉ là bạn thôi.-Lệ Dĩnh giải thích, trong
lòng rối tung cả lên

Kiến Nguyên sao lại hủy hôn, còn là vì cô? Đang xảy ra chuyện gì? Cô nên làm thế nào đây?

-Tôi không hiểu lầm, tôi đã cho người điều tra rất rõ, nếu cô không tin, cô hãy hỏi Kiến Nguyên , nó vì cô mà hủy hôn với Kiều My .

Lệ Dĩnh trong lòng hỗn loạn, không biết nói gì, càng không biết nên
làm gì lúc này, cô chẳng qua xem anh là bạn, là người anh trai, nay có
người nói với cô, anh vì cô hủy hôn, cô làm sao có thể tin cùng chấp
nhận đột ngột như thế được!??

-Cháu, cháu không biết anh ấy lại vì cháu mà hủy hôn? Cháu không nghĩ
mình lại làm tổn thương chị Kiều My , cháu... cháu thật sự không cố ý.

Lệ Dĩnh vô lực đáp lời ông, ngẩng đôi mắt trong veo như làm suối mát, không gợn tí sóng, yên ả tĩnh lặng

Tuy cô chỉ gặp Kiều My một lần nhưng cô cũng rất mến chị ấy, nhất là
nụ cười của chị ấy, ngọt ngào vui tươi biết bao, chị cũng rất vui tính,
lại thân thiện với cô, cô từ lâu đã xem chị ấy là chị gái của mình, cô
không nghĩ mình lại làm chị ấy tổn thương.

-Cô Lâm, tôi hẹn gặp cô chỉ muốn nói những lời đó, còn quyền quyết
định là của cô, nếu cô không yêu Kiến Nguyên thì hãy nói cho Kiến Nguyên biết để nó
tiếp tục hôn ước với Kiều My .-Diêu lão gia nói xong câu đó, đứng lên
nhìn cô đang ngồi bần thần rồi mới rời đi

Lệ Dĩnh ngồi im tại chỗ, mọi chuyện quá đột ngột, cô không biết xử sự
ra sao cả? Vả lại với Kiến Nguyên , cô thật sự không có thứ tình cảm gọi là
yêu, cô chỉ xem anh là người bạn, chỉ là người bạn mà thôi.

Từng hạt từng hạt mưa trên bầu trời rơi xuống, Lệ Dĩnh mới thức tỉnh
nhìn ra bầu trời sập tối bên ngoài, mệt mỏi đứng lên, bước ra ngoài.

Lệ Dĩnh đứng dưới mái hiên trú mưa, vẫn suy nghĩ về những lời Diêu lão
gia nói, Kiến Nguyên thật sự yêu cô hay sao? Vì cô mà hủy hôn? Nếu thế, cô
nên làm gì? Từ chối hay không nên từ chối? Từ chối anh sẽ tổn thương
nhưng nếu vì không muốn làm anh tổn thương mà đồng ý tình yêu của anh,
thì cô lẫn chị Kiều My đều sẽ đau khổ.

Lệ Dĩnh sực tỉnh khi cảm nhận được có người cầm ô che cho mình, Lệ Dĩnh ngước lên nhìn chàng trai đó, ánh mắt vội né tránh, có chút rối
loạn.

Sao lại cho cô gặp anh ngay lúc này chứ? Cô, còn chưa biết xử lý ra sao mà?

-Lên xe, anh đưa em về.-Kiến Nguyên đứng nhìn cô, trầm ấm nói

-Không cần, em, em có thể đợi mưa tạnh.-Lệ Dĩnh cắn môi, không dám nhìn anh

-Em đợi đến mưa tạnh? Anh sợ mưa sẽ lâu lắm mới thôi, lên xe đi anh đưa em về.

-Em, em đợi mưa tạnh được, anh, anh về trước đi.-Lệ Dĩnh nhích ngừoi ra khỏi chiếc ô của anh

-Hạ Đồng, em bị làm sao vậy?-Kiến Nguyên nhận ra sự khác thừong của cô, lo lắng hỏi

-Em, em không sao cả, anh, anh về trước đi, em, em tự về được mà.-Lệ Dĩnh lắc đầu phe phẩy

-Nói cho anh nghe đi, xảy ra việc gì?-Kiến Nguyên dùng một tay kéo cô vào chiếc ô, bắt cô nhìn mình

-Em, em đã bảo không có gì mà, anh, anh đừng như thế, anh về trước đi.-Lệ Dĩnh né tránh

-Nói cho anh nghe, xảy ra chuyện gì?

Kiến Nguyên dường như cảm thấy cô đang giấu mình chuyện gì đó, nỗi bất an trong lòng ngày càng lớn.

-Anh muốn em nói gì chứ?-Lệ Dĩnh bị dồn ép, mệt mỏi hét lên, ngước nhìn anh

Kiến Nguyên sững người, dường như hiểu ra vấn đề.

-Lệ Dĩnh , có phải...

-Phải, là ba của chị Kiều My đến tìm em, bác ấy đã nói cho em biết
hết rồi. Anh đừng bắt em phải nói ra những lời tàn nhẫn có được
không?-Lệ Dĩnh vung tay, vô lực nhìn anh

-Anh chỉ muốn hỏi em, em có yêu anh không? Chỉ cần em nói em yêu anh,
anh lặp tức hủy hôn với Kiều My , vì em anh không cần làm thiếu gia lớn
của gia tộc họ Hoắc.-Kiến Nguyên buông ô xuống, hai tay vịn bờ vai gầy đang run
rẩy của cô

-Anh đừng ép em.-Lệ Dĩnh muốn thoát khỏi hai cánh tay rắn chắc của anh, nhưng lại bất lực

-Em nói đi, chỉ cần nói yêu hay không yêu thôi?

Kiến Nguyên vịn vai cô lắc mạnh, sự bình tĩnh, ấm áp ngày thường của anh giờ phút này đây đều biến mất.

-Em không yêu anh, không yêu, hoàn toàn không yêu. Anh đừng hỏi em nữa.

Lệ Dĩnh có bao nhiêu mệt mỏi, bất lực đều dồn vào câu nói đó, cô gần
như hét lên, hai cánh tay Kiến Nguyên buông xuống, Lệ Dĩnh gần như phát khóc,
nhìn anh. Sao anh lại ép cô trở thành người con gái tàn nhẫn với người
đã luôn đối xử tốt với cô chứ?

Kiến Nguyên dù đoán trước cô sẽ nói không yêu anh, nhưng mà khi cô nói ra
hai từ đó, như có hàng vạn mũi kim đâm thẳng vào trái tim anh, làm anh
đau đến mức quên cả bản thân lúc nãy còn định cùng cô vui vẻ nói chuyện,
cùng nhau ăn kem.

-Anh xin lỗi, là anh không nên ép em yêu anh.

Kiến Nguyên dù đau lòng nhưng vẫn nhìn cô nở nụ cười, nụ cười thật ấm áp, thật dịu dàng, xoa dịu nỗi đau của người đối diện.

-Anh Kiến Nguyên , em không muốn làm anh đau lòng, em, em thật sự không xứng
với tình yêu của anh, vẫn là anh với chị Kiều My thì hơn.

Lệ Dĩnh nhìn anh đau lòng nói, thà anh cứ mắng chửi cô, cứ đánh cô, cô
lại thấy nhẹ nhõm, nhưng anh lại cười, nụ cười vừa ấm áp vừa bi thương.

Lệ Dĩnh không muốn bản thân tiếp tục làm anh đau lòng, quay ngừơi bỏ chạy.

Kiến Nguyên tốt với cô, cô biết, quan tâm cô, cô cũng biết, vì thế cô luôn
nói sẽ không làm anh tổn thương, sẽ luôn nói chuyện với anh làm anh vui,
nhưng mà, chính cô làm anh đau lòng.

Kiến Nguyên đứng nhìn Lệ Dĩnh chạy mất dần trong làn mưa, nụ cười lại thê lương biết bao vẻ đẹp ấm áp như mùa xuân mất đi.

-Nếu đó là điều em muốn, anh chấp nhận.

Kiến Nguyên cười, như tự giễu bản thân, quay người bỏ đi, bóng lưng cô tịch hiu quạnh đến nhường nào.

***

--- Quán bar Louis ---

Kiến Nguyên ngồi ở quầy rượu, uống từng ly rượu brandy của bartender đưa
cho, trên ly đã có rất nhiều ly rượu bị anh uống cạn nằm lăn lốc trên
bàn.

-Anh Kiến Nguyên , lâu lắm rồi anh mới ghé bar, có việc gì buồn sao?-Bartender đưa một ly brandy khác cho anh, hỏi

-Tôi hỏi cậu, nếu cậu bị người con gái cậu yêu từ chối thì cậu sẽ thế
nào?-Kiến Nguyên giọng lè nhè của một kẻ say rượu, nhìn bartender

-Chỉ có thể tìm rượu để bớt buồn thôi, chị Kiều My từ chối anh sao?-bartender lau lau ly thủy tinh nói

-Không phải Kiều My , cô ấy so với Kiều My còn tốt hơn nhiều, tôi rất
yêu cô ấy.-Kiến Nguyên cười chua xót, sau đó ngửa đầu uống cạn ly brandy

-Hai anh chị lại cãi nhau chứ gì? Đó giờ anh không bao giờ tới đây, chỉ có khi anh đến tìm anh Kiến Hoa mà thôi.

Kiến Nguyên cầm lấy ly rượu trong tay, khẽ nắm chặt.

Kiều My là một cô gái rất tốt, vì lí do đó anh luôn không muốn làm
Kiều My buồn nên luôn làm theo ý cô, nhưng mà không ngờ lại làm cho cô
yêu mình, đối với Kiều My , anh chỉ có trách nhiệm mà thôi.

-Đem loại rượu mạnh nhất ra cho tôi.

Kiến Nguyên không còn tỉnh táo như thường ngày, nhè giọng nói.

-Anh Kiến Nguyên , anh say rồi, để em kêu người đến đón anh.-bartender ngăn cản khi anh định uống thêm

-Đừng nhiều lời, hôm nay tôi nhất định phải uống cho thật say để quên
hết, để không đau nữa.-Kiến Nguyên bác bỏ, nhìn bartender lặp lại

Bartender bất đắc dĩ đưa chai rượu mạnh nhất trong tủ cho Kiến Nguyên , lại
lén lúc anh không để ý lấy điện thoại của anh điện cho Kiều My .

Bartender chỉ vừa nói Kiến Nguyên đang say rượu trong bar Kiều My lặp tức
nói: "Tôi đến ngay." sau đó liền cúp máy, chưa đến năm phút, Kiều My đã
gấp gáp đi vào.

Có thể thấy Kiều My rất gấp đầu tóc vẫn chưa kịp chải cho gọn gàng.

-Chị Kiều My .

Bartender thấy Kiều My đi vào vội kêu.

Kiều My liền đi đến chỗ bartender nhìn Kiến Nguyên đang say mềm gục đầu ngủ
trên quầy rượu. Liếc sang đống ly rượu đã bị uống cạn cùng chai rượu đã
hết sách cũng biết anh đã uống rất nhiều.

-Kiến Nguyên , anh say rồi, em đưa anh về.-Kiều My đi đến dìu anh đứng dậy

-Là em hả? Anh chưa say...-Kiến Nguyên cười, nụ cười của kẻ say rượu nhìn Kiều My

-Anh chưa say, nhưng mà tối rồi, em đưa anh về.-Kiều My nhỏ nhẹ nói, dìu Kiến Nguyên đi

-Được, nghe em, anh về... sau này mọi chuyện nghe em, em nói chúng ta kết hôn, anh sẽ đi đăng kí kết hôn.

-Kiến Nguyên , em không muốn kết hôn nữa, chuyện đó để khi anh tỉnh táo chúng ta nói, bây giờ em đưa anh về.

-Anh không về nhà Chính... anh không muốn...

-Được được...

Kiều My khẽ lắc đầu, cô biết đó chỉ là do anh say mới nói thế. Cô suy
nghĩ cũng thông suốt rồi, đợi khi buồi tiệc của ba trường kết hợp, cô
sẽ qua Svalbard - Nauy.

Kiều My cực nhọc lắm mới dìu Kiến Nguyên ra tới taxi. Kiều My không thể
đưa Kiến Nguyên về nhà mình, anh lại không muốn về nhà Chính, chỉ còn cách đưa
anh đến khách sạn mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top