Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

CHAP 19

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Lúc còn ở thôn, nhà ai khá giả lắm mới mua được TV màn hình phẳng. Nhà nàng chỉ có mỗi cái TV cũ kĩ được hàng xóm cho, xem lúc được lúc không. Có khi đến đoạn gây cấn thì phát ra tiếng xèo xèo, một đàn côn trùng lấm tấm đen trắng nuốt chửng màn hình không xem được nữa. TV ở nhà Engfa là cái to nhất, đẹp nhất mà nàng từng thấy. Nó lớn đến độ bao trùm một nửa mảng tường ở phòng khách, nàng ngoài việc ngày ngày lau chùi, quét bụi ra thì một cái nút cũng không dám động vào. Không may trầy xước, hỏng hóc gì thì tự bán mình cũng không đủ tiền đền.
Hiện tại được một mình độc chiếm cả một cái TV ở bệnh viện khiến nàng thích thú, dĩ nhiên không to không đẹp như của cô nhưng tốt hơn rất nhiều so với cái ở nhà. Nàng loay hoay với mấy cái nút bấm trên điều khiển, hết chuyển kênh này đến kênh khác, cuối cùng dừng ở một kênh hoạt hình.
Vừa xem nàng vừa vuốt nhẹ bụng mình như muốn Boo xem cùng. Chỉ khi không có cô ở đây Charlotte mới dám thể hiện khát khao to lớn được yêu thương bé con, tuy đang theo dõi những cảnh phim vui nhộn nhất nhưng mắt nàng vẫn cay xè.
Thời gian để bản thân buồn tủi chưa được bao lâu đã chấm dứt. Nàng luống cuống đến suýt ngã xuống giường vì cô xuất hiện ở cửa phòng từ bao giờ, vẫn là khuôn mặt nghiêm nghị cau có, áo vest vắt ngang cánh tay, somi cắm thùng, caravat trên cổ đã nới lỏng.
Nàng cúi đầu lắp bắp chào cô một tiếng rồi không dám ngẩng mặt lên vì vệt nước mắt chưa khô trên má. Có lẽ cô không nhìn thấy chỉ ậm ừ trong miệng, đặt cặp da xuống rồi vào nhà vệ sinh nhỏ được bố trí trong phòng rửa tay và mặt.
Cô đi đến cái tủ để đồ linh tinh sát đầu giường nàng nằm rút ra một ít khăn giấy để lau, liếc qua hộp cơm nguyên vẹn chưa đụng đũa rồi trầm giọng hỏi.
"Sao không ăn cơm?"
"Dạ..giờ tôi ăn liền"
Charlotte vội tắt TV, thật ra là nàng thấy ngán vì cơm khô quá. Nuốt vào như sỏi vậy. Nàng không phải đứa kén ăn nhưng Boo cũng đủ lớn để hành mẹ. Lời cô nói với nàng trước giờ luôn là mệnh lệnh, nàng giống như hôm qua răm rắp làm theo, mở hộp cơm khô khốc lạnh thchị rồi xúc một muỗng cho vào miệng.
Tuy nàng cúi mặt nhưng cô vẫn thấy được vẻ kém ngon lành của khuôn miệng, bèn đi đến chỗ bàn kéo áo khoác phủ trên hộp soup ra, sờ thấy vẫn còn nóng. Cô cầm lấy rồi đặt xuống chỗ nàng rồi nhanh chóng quay lưng đi về bàn nhỏ trong góc phòng.
Charlotte ngậm muỗng hết nhìn cô thì chuyển sang cái hộp tinh xảo nóng hổi đang bốc lên mùi rất thơm. Nàng không dám động vào mà cứ nhìn chằm chằm mãi. Không chịu được cái sự chậm tiêu của nàng, cô đành mang hết kiên nhẫn ra để mở miệng
"Thấy không nuốt được thì ăn kèm vào. Là soup người ta phát từ thiện ở trước cổng bệnh viện"
Ngẩng ra một chút, nàng khe khẽ cảm ơn cô rồi cặm cụi mở hộp. đôi mắt sáng lên nhìn thứ ngon lành bên trong. Nếm thử một chút liền để lộ ra con ngươi xoe tròn, nàng chưa bao giờ được ăn món soup nào tuyệt đến như vậy. Mà còn là từ thiện nữa chứ, người Bangkok quả thật rất tốt bụng.
Cô một tay ôm đầu, tự thấy mất mặt với cái lí do dở hơi mình vừa bịa ra để vớt vát sĩ diện. Cũng may là người kia vừa đơn giản vừa ngốc nghếch nếu không cô đã bị cười cho thối mũi, giám đốc tập đoàn lớn xếp hàng lấy đồ từ thiện à? Giết cô đi cho dễ.
Nhưng trộm nhìn cái miệng nhỏ tóp tép, điệu bộ ăn rất ngon của ai kia lại không kềm được bật ra tiếng cười nhẹ, tất nhiên không dễ để ai ngoài bản thân mình biết.
Charlotte ăn xong cơm nhanh hơn nhiều so với tối hôm qua, nàng lén nhìn cô đang chăm chú làm việc, mím môi nghĩ ngợi một lúc quyết định tụt xuống giường, với tay lấy cái gì đó rồi tập tễnh men theo cạnh giường đi đến chỗ cô.
Cô ngưng đánh máy, nhìn cái bóng nhỏ nhỏ đang phủ trên bàn. Nhìn ra sau lưng đã thấy nàng đứng đó xiêu vẹo, tay cầm một hộp màu vàng nhạt. Bất giác cô cau mày, nói nửa như quát
"Xuống giường làm gì?"
"...Xin lỗi...cô chủ nhưng mà...cái này cô chủ..ăn đi"
Nàng ấp úng hồi lâu mới sợ sệt chìa cái hộp trên tay về phía cô, là món bánh trứng của một hiệu rất nổi tiếng.
"Cái này ở đâu có?"
"Của..của..Nudee cho tôi, cậu ấy nói ngon lắm..tôi chưa ăn cái nào đâu..thật mà.."
Dĩ nhiên cô nghe nhắc đến tên Nudee thì không mấy vui nhưng nghĩ tới Tina có công đành nhắm mắt cho qua. Nhìn nàng cố đứng vững hai tay cầm hộp bánh đưa tới trước mặt mình lại thấy không có cách nào cáu thêm, nên lắc đầu nhỏ giọng
"Tôi không ăn, cầm lấy lên giường ăn đi"
"..Dạ.."
Nàng tiu nghỉu cụp mắt đi về giường, cả ngày hôm nay nàng ngửi thử mấy lần rồi, mùi rất thơm. Thèm lắm nhưng nàng cố nhịn không dám ăn trước. Nudee hỏi mãi nàng cũng chỉ nói rằng để lát mới ăn. Thật ra nàng là nàng muốn để dành cho Engfa vì sợ cô làm việc tới khuya như hôm qua, mặc dù không biết liệu hôm nay cô có đến? Cúi cùng cô vẫn đến nhưng lại không muốn ăn. Hay vì là bánh nàng đưa nên cô mới muốn đụng vào. Giờ thì một mình ăn cả hộp sáu cái nhưng cảm giác thất vọng cứ dâng lên rồi ứ đọng ở cổ.
Cô không thể tập trung làm việc được, đổ lỗi thầm là do nàng đến phá rối. Ngồi mãi cũng không tiến triển gì, đi tìm chút cafe uống có vẻ khả quan hơn. Nghĩ vậy cô đứng dậy đi ra ngoài, sẵn giật luôn hộp bánh trong tay nàng khi đi ngang giường.
...
Mười phút sau đó, Charlotte vẫn còn ngẩng tò te không hiểu gì cả. Cho tới lúc cô mở cửa quay lại với hộp bánh và cốc café bốc khói trên tay nàng vẫn chưa hiểu gì cả. Cô đặt hộp bánh xuống giường, trước khuôn mặt ngạc nhiên của nàng, Engfa nhón lấy một cái rồi đi về bàn làm việc.
Ngơ ngác nhìn theo cô, vài giây sau chạm tay vào hộp bánh. Năm chiếc bánh còn lại nóng hổi, hệt như lúc Nudee vừa mang tới.
Bên này, cô cắn một miếng bánh mềm xốp thơm lừng rồi nhấp một ngụm cafe mua ở máy bán hàng tự động, khẽ nhăn mặt vì chất lượng quá kém so với tiêu chuẩn của cô. Thấy tiếc rẻ một phút chờ đợi. Nếu không vì bất chợt thèm thì cô cũng không bỏ công đi mua, lại còn tốn thêm 9 phút quý báu vì sẵn tiện hâm nóng hộp bánh đã nguội lạnh. Khi nãy lấy của nàng một cái làm công xem ra còn ít, đúng ra cô phải lấy gấp đôi.
Nhìn nụ cười ngốc ngốc của người có tới năm cái bánh trứng, cô chậc lưỡi tiếc rẻ rồi quay lại với máy tính, thấy đầu óc mình tỉnh táo hẳn, bánh trứng cũng có cafein sao?
Engfa làm việc, Charlotte ngồi trên giường nghịch mấy cái móng tay một tiếng động cũng không phát ra, dù cúi mặt nhưng rõ là rất buồn chán. Cô lại chau mày vì đầu óc lại lửng lơ không tập trung được, chửi thầm trong lòng chả biết bản thân bị làm sao.
Cô lại đứng lên, tìm điều khiển mở TV ngồi vắt chéo chân trên ghế coi như thư giãn một tí. Thường thì cô hay xem thể thao nhưng hôm nay không có hứng, cuối cùng dừng lại ở một kênh đang chiếu một bộ phim tình cảm hài hước.
Vì không đúng sở thích nên mới xem một tí cô đã thấy chán lại ném điều kiển về phía nàng, nói gọn
"Muốn xem tiếp thì bật nhỏ tiếng lại, đừng làm phiền tôi làm việc"
Nhìn thấy nàng gật đầu lia lịa cô quay về bàn. Ít giây sau máu nóng lại bốc lên vì có ai ở đời xem phim và tắt cả âm thanh như nàng, cứ chăm chăm nhìn miệng diễn viên lép nhép. Có ngốc cũng ngốc vừa thôi chứ. Cô muốn mở miệng nạt cho nhưng không khéo lại biến mình thành lắm lời cả đêm càm ràm đủ chuyện, đành bấm bụng mặc kệ vậy.
Cứ thế, thêm một đêm nữa cô làm việc tới khuya trong một phòng bệnh có cái TV nhấp nháy trong im lặng, cùng một kẻ mà cô từ nay về sau sẽ gọi là ngốc đến vô cùng.
..........................
Sau một đêm vô cùng ngon giấc, nắng gọi cô dậy để tận hưởng ngày cuối tuần thảnh thơi. Bước xuống giường làm vài động tác giãn gân cốt, cô vào phòng tắm vệ sinh cá nhân vừa xong xuôi liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo vang.
Là Mali gọi tới, chần chừ một lúc cô mới bắt máy
"Chị nghe"
"..."
"Ưm, vừa thức dậy"
"..."
"Không cần, chị đã nói không quen ăn sáng"
"..."
"Mua sắm thì em có thể đi cùng bạn, hôm nay chị có việc bận. Hẹn em hôm khác vậy"
Không đợi cô trả lời, cô chủ động cúp máy. Ném điện thoại lên giường cô vừa lau mặt vừa nghĩ xem nên làm gì để giết thời gian cả ngày hôm nay. Giờ cũng đã muộn để chạy bộ, tập gym thì chảy quá nhiều mồ hôi, cô ghét việc cơ thể mình nhớp nháp. Suy nghĩ một lúc thấy vẫn nên xuống nhà trước đã.
Hôm qua vì về nhà muộn nên cô cũng chẳng có hơi sức dòm ngó gì nhiều, sáng nay mới nhận ra là nhà cửa đúng là đã được dọn dẹp khá sạch sẽ. Mấy thủy tinh vỡ đã được quét dọn, máu khô trên sàn cũng lau sạch bóng. Một tiểu thư cao quý như Mali cũng biết động tay động chân vào việc nhà, không những thế còn rất có thành ý, lau chùi cẩn thận như vậy. Cô trầm ngâm cân nhắc có nên gọi điện nói rằng mình đổi ý muốn cùng cô đi mua sắm không. Vì cô bỏ ra nhiều công sức mà cô phũ phàng như thế cũng thật không phải.
Vừa cầm lấy điện thoại chưa kịp bấm số đã nghe thấy chuông cửa vang lên. Đoán ngầm là Mali bướng bỉnh vẫn muốn đến làm bữa sáng cho cô như hôm qua, cũng tốt, đỡ phí sức cô phải gọi.
Cạch.
"Dì Lin?" cô ngạc nhiên nhìn người sau cánh cửa
"Chào cô Waraha, xin lỗi vì sáng sớm làm phiền cô"
"Dì tìm tôi có chuyện gì không?"
"Thật ngại quá... hôm qua tôi để quên cái nhẫn ở kệ bếp. Tôi tháo ra để tiện lau chùi mà lúc về lại quên mất. Cô cho tôi xin lại, nó là nhẫn cưới của vợ chồng tôi"
Cô khá bất ngờ khi nghe bà nói thế, liền bảo bà chờ ở cửa để mình vào trong tìm. Quả thật có một chiếc nhẫn bằng vàng khá cũ kĩ nằm trên kệ bếp, cô cầm lấy đưa cho bà, làm ra vẻ sẵn tiện hỏi thêm vài chuyện.
"Một mình phải lau chùi cả căn nhà này thật ngại quá, để tôi gửi dì thêm ít tiền bồi dưỡng"
"Không cần đâu cô Waraha, cô Kasem hôm qua đã cho tôi nhiều rồi. Tôi chỉ dọn một chút không dám lấy nhiều hơn đâu"
Nét mặt cô sa sầm dù đã đoán được phần nào, trong lòng vừa cảm kích cô bao nhiêu giờ chán ghét bấy nhiêu. Nén vẻ mặt đầy sát khí của mình xuống, cô làm ra vẻ không có gì lịch sự cám ơn bà thêm tiếng nữa.
" à cái này... phiền cô Waraha mang cho Charlotte giúp tôi nhé. Đây là nước cốt nhân sâm, là thuốc gia truyền của quê tôi, có lợi cho phục hồi sức khỏe lắm."
"Vâng tôi sẽ chuyển cho cô ấy"
Khép cửa lại, trán cô đã nổi đầy gân xanh. Hận nếu không vì lợi ích công ty đã sớm chia tay. Cô thật sự không hiểu cô thanh cao quý phái như vậy tại sao liên tục làm ra những chuyện đáng bất mãn như thế.
Nhìn chai sâm dì Lin vừa đưa cho mình, không còn nơi nào nữa thì vào bệnh viện cho hết ngày vậy.
Lên lầu thay quần áo, cô chọn một bộ thoải mái một chút. Lúc xuống dưới nhà đã thấy con Pol quanh quẩn ở chân cầu thang kêu ngao ngao. Giật mình vì mấy hôm nay bận bịu quên mất nó, cô đoán nó đói bụng liền cầm hộp thức ăn khô đổ đầy vào bát rồi đi ra cửa.
Vừa đi được mấy bước đã thấy một ống quần nặng trịch, hóa ra là Pol dùng móng vuốt ra sức đu lên chân. Cô ngồi xuống cố gỡ nó ra, nó vùng vẫy bốn cái chân nhỏ miệng kêu ầm ĩ, hai mắt nhìn cô rất long lchị. Thoát khỏi tay cô, nó đã phóng đến chỗ cửa ra vào, đứng đấy phe phẩy cái đuôi xám bông. Dáng vẻ rõ là đợi cô mang nó đi cùng.
Cô nhìn nó rồi ngẫm nghĩ đúng là bệnh viện cấm mang thú cưng vào nhưng Charlotte chỉ là nằm dưỡng bệnh chứ đâu phải điều trị hô hấp mà phải tránh tiếp xúc với lông chó mèo. Với lại bác sĩ cũng nói phải tạo điều kiện để nàng thoải mái để tránh trầm cảm mà. Thấy đã đủ lí do để lách nội quy, cô đi tìm cái lồng bỏ Pol vào rồi mang ra gara.
Cẩn thận dùng áo khoác phủ kín, cô điềm tĩnh xách cái lồng đi dọc hành lang bệnh viện. Pol cũng rất hợp tác, ngoan ngoãn nằm im không gây tiếng động. Cúi cùng cũng đến được phòng nàng nằm ở cuối dãy. Cô có chút hồi hộp không biết nàng sẽ phản ứng thế nào nếu thấy Pol. Chắc là rất vui, cô đoán thế.
Nhưng lúc cánh cửa mở ra, cô sửng sốt nhìn giường bệnh trống trơn. Cô vội vã mở cửa phòng vệ sinh cũng không thấy nàng đâu. Không nghĩ ngợi nhiều cô để lại cái lồng trong phòng sau đó tất tả chạy đi. Tìm ở tất cả phòng khám, phòng xét nghiệm đều không thấy. Chưa bao giờ cô thấy bản thân gấp gáp và rối ren như vậy.
Rốt cuộc Charlotte Austin biến đi đâu được chứ.

END CHAP 19.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top