Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 31

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Buổi tối Freen và Becky đang nằm trên giường thì Becky nhận được tin nhắn của Jane. Liếc mắt qua nhìn Freen thấy cô đang xem laptop nàng khẽ mở tin nhắn lên xem. Nội dung cũng không có gì phức tạp. Hắn chỉ nói xin lỗi chuyện hồi sáng do hắn quá kích động, hy vọng Becky không để bụng. Becky làm sao có thể không để bụng? Nhưng dù sao hắn cũng là một người bạn của nàng, nàng gửi sang cho hắn một tin nhắn rồi tắt điện thoại.

"P'Freennn, em muốn đi du lịch quá."

"Du lịch? Em muốn đi du lịch đâu?"

"Trong nước, hay là đi biển đi."

"Cũng được, sắp tới công ty có một kỳ nghỉ lễ, khi đó chúng ta sẽ cùng với Chaeyoung và Lisa đi biển."

"Ưm!"

Freen gập laptop lại để một bên rồi nằm xuống kéo Becky ôm vào lòng nhắm mắt ngủ. Freen hôm nay rất muốn cùng Becky làm chuyện đó nhưng mà nàng nói vẫn còn đau nên cô cũng không miễn cưỡng, ôm ngủ như vậy cũng tốt, cô cũng không giống mấy tên đàn ông đụng xíu là đã cương lên không chịu nổi rồi.

Jane đang ở trong phòng của một khách sạn uống rượu, tin nhắn của Becky khi nãy làm hắn rất tức giận. Nàng chỉ nhắn vỏn vẹn hai chữ "Không sao". Cách nói đó nhìn vào đã biết là không muốn nói chuyện với hắn.

Hôm đó lần đầu khi gặp Freen, hắn nghĩ cô chỉ vì thấy Becky xinh đẹp tài giỏi, lại là tiểu thư nhà giàu nên mới bám theo nàng, hắn không hề biết thân phận của Freen, vì hắn nghĩ nếu người này có địa vị thì sao lại hạ mình đẩy xe hàng và xách đồ giùm Becky cơ chứ, có suy nghĩ đó nên ban sáng hắn mới dám đến Doris nói chuyện với Becky.

Nhưng sáng hôm nay hắn thấy Freen đi vào Doris, nhìn trang phục không giống nhân viên bình thường cho lắm. Hắn đến hỏi tiếp tân mới biết cô là chủ tịch của Doris, hắn tự trách mình ngu ngốc sao có thể làm loạn đụng tới một nhân vật lớn như vậy.

Bây giờ nhìn vào mặt nào hắn cũng không thể đấu lại Freen, chỉ còn cách sử dụng một chút thủ đoạn mới có thể dành Becky về phía mình. Nghĩ đến đây, hắn lắc lắc ly rượu rồi uống một ngụm. Rebecca, cậu nghĩ cậu có thể trốn khỏi mình sao?

.

Hôm nay vẫn như mọi ngày Freen đưa Becky đến công ty, công việc mấy ngày hôm nay cũng xem là ổn, hôm nay buổi chiều cả công ty được nghỉ không cần phải làm. Becky và Freen buổi trưa sau khi tan làm cùng nhau về nhà. Cả hai rất vui vẻ gần như không còn nhớ tới người tên Jane kia nữa. Hôm nay Becky quyết định sẽ trổ tài nấu cho Freen vài món nàng vừa mới học được trong quyển sách dạy nấu ăn nên hiện tại nàng đang ở trong cửa hàng thực phẩm gần nhà mua một ít thực phẩm tươi sống.

Hôm nay nàng dự định là sẽ nấu món cơm chiên và canh gà hầm. Freen rất thích ăn cơm chiên a. Nàng nhìn vào tờ giấy ghi chú để xem những món cần mua sau đó đi lựa chọn. Nhìn vào xe đẩy đã đủ tất cả chỉ còn thiếu vài loại gia vị để hầm canh.

Ặc, kia rồi, nhưng mà cao quá. Nàng kiễng gót lên với tay lấy xuống nhưng không thành. Trong lúc loay hoay thì có một bàn tay chạm vào gói gia vị nàng muốn lấy xuống, sau đó đưa tới trước mặt nàng.

Nàng cảm kích quay đầu định nói cảm ơn người đó nhưng chưa kịp nói gì đã bị người trước mặt hù dọa.

"Rebecca, trùng hợp thật đó, mình định qua đây mua một ít nước lọc, không ngờ có thể gặp cậu. Cậu mà cũng mua mấy thứ này sao?"

Jane làm ra bộ mặt bất ngờ hỏi Becky.

"Ừ, mình sẽ nấu ăn."

"Nấu ăn? Trước giờ mình chưa nghe qua cậu sẽ nấu ăn a."

"Ừ, đây là lần đầu tiên."

"Sao cậu không ra ngoài ăn mà lại cực khổ nấu nướng làm gì."

"Nhưng mình muốn nấu cho Freen ăn. Ăn ở ngoài hoài cũng không tốt cho sức khỏe."

Mặt Jane nở nụ cười cứng nhắc, muốn nói gì đó nhưng miệng mấp máy không phát ra tiếng.

"Nếu không có gì thì mình về trước, Freen đang đợi mình."

"Khoan đã! Becky, cho mình xin lỗi chuyện hôm qua, là do mình hồ đồ, mình không nên khiến cậu khó xử, xin lỗi cậu."

"Không cần nói xin lỗi, mình chỉ mong sau này cậu không làm như vậy nữa. Mình yêu Freen, mình cũng không muốn mất tình bạn này."

Becky nói rồi quay mặt đi, bây giờ nói chuyện với Jane có vẻ không thích hợp lắm, nàng cần thời gian để gạt đi sự ngượng ngùng và bài xích khi đối mặt với Jane. Freen mà biết được nàng gặp Jane sẽ giận nữa cho xem. Đương nhiên, ai mà lại không ưu tiên người mình yêu trước chứ, Becky cũng vậy.

Nhìn bộ dạng gấp gáp như chạy trốn của Becky khiến hắn vô cùng tức giận và bi thương, Becky mà hắn biết không bao giờ đối xử với hắn như vậy. Tất cả là tại Freen, tất cả là tại Doris, hắn nghĩ nếu như lúc đó hắn phản đối không cho Becky về Thái Lan thì hắn đâu có mất nàng đúng không?

Đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu Freen, hắn tự cho mình và Becky là những nhân vật bị hại, vì Freen mà Becky mới chán ghét hắn. Tình cảm giữa hắn và Becky rõ ràng rất tốt, nhưng vì Freen mà Becky không còn thân thiết với hắn như trước nữa. Mục đích lần này đến Thái Lan là để ở bên cạnh Becky, không đạt được mục đích đó, hắn sẽ không từ bỏ.

.

"P'Freen, em về rồi."

Becky bước vào nhà đi thẳng vào trong bếp, đặt nguyên liệu vừa mới mua lên bàn sau đó rửa tay sạch sẽ. Lấy một cái tạp dề mặc vào, cầm quyển sách nấu ăn lên bắt đầu thực hiện từng công đoạn.

Freen nghe thấy tiếng Becky thì từ phòng đi ra, vào nhà bếp thấy nàng đang loay hoay với mớ thực  phẩm trên bàn thì đứng dựa người vào tủ lạnh quan sát.

"Em có chắc là làm được không đó?"

"Chị đang xem thường em sao? Nói cho chị biết, Becky Rebecca không có cái gì là không làm được. Chị đi ra phòng khách đợi em đi."

Becky không nói chuyện với Freen nữa mà cặm cụi nấu nướng. Bị gạt sang một bên Freen cũng chán nản ra phòng khách ngồi xem TV. Độ chừng nửa tiếng sau, khi ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức tỏa ra từ nhà bếp thì cô mới dời mông đi vào.

"Tada!! Xong rồi, chị đi rửa tay đi rồi lại ăn."

Becky hí hửng nhìn thành quả của mình, nàng dọn thức ăn ra bàn ăn. Freen đi lại đánh giá một lượt. Trên bàn có cơm chiên, canh gà hầm, một món xào rao củ và một đĩa trái cây. Tuy không phải những món cầu kỳ phức tạp nhưng nhìn rất ngon miệng, ăn cơm ở nhà như vầy là ngon nhất.

"Sao em biết chị thích ăn mấy món này vậy?

"Em là người yêu chị không lẽ chị thích ăn gì em lại không biết? Chị thử xem có vừa miệng không?"

Becky đưa một cái thìa cho Freen, cô vui vẻ nhận lấy. Xúc một ít cơm nếm thử lại xúc thêm một muỗng nữa. Vừa ăn vừa làm vẻ mặt đăm chiêu.

"Sao nào?"

"Ừm...Nói thiệt đi, đây là lần đầu em nấu ăn?"

"Đúng vậy!"

"Haiz, chắc chị nên cảm thấy may mắn vì yêu một người có năng khiếu ẩm thực như em, ngon quá trời."

Becky nghe Freen khen ngon thì tò mò xúc một muỗng cơm ăn thử. 

"Ô wao! Ngon hơn mẹ nấu nữa."

Freen: (ு८ு)

Cả hai cùng nhau vui vẻ ăn tối xong tắm rửa rồi kéo nhau lên phòng làm loại chuyện mờ ám.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top