Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chap 46: Đóa hoa mong manh

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng




Trong loa thoại là tiếng gió thét gào, Jennie gần như hoài nghi bản thân nghe nhầm, nhưng một giây sau, âm thanh mê người của Jisoo vẫn rõ ràng bên tai: "Đương nhiên, nếu không tiện cũng không sao."

Là thật!

Trái tim Jennie phục hồi trong giây phút ấy, dòng máu đông cứng cả buổi tối dường như cũng bị hai câu nói ấy hòa tan.

"Tiện." Âm thanh của nàng có chút khàn khàn vì kiềm chế quá mức.

Jisoo trào lên vui vẻ: "Được, vậy chị đợi em."

"Ừm."

Jennie cúp điện thoại, nhìn màn hình mất hồn đôi giây, nhanh chóng cởi cúc áo mở tủ quần áo, cởi xuống bộ quần áo ngủ, mặc lên chiếc áo lông dài, không kịp thay áo len, vơ lấy điện thoại đi ra khỏi phòng.

Liệu có bị bố hay Dan Hoon phát hiện hay không? Liệu có chọc vào tổ kiến lửa hay không? Nàng không muốn nghĩ tới, cũng không có thời gian để suy nghĩ.

Jennie đóng cửa phòng lại, nhẹ chân nhẹ tay đi xuống dưới nhà.

Cả nhà chìm trong vắng lặng, cửa phòng Kim Kang Do và Nari đều đóng chặt, Yoen Seo Won đã ra ngoài đi chùa lấy lộc hương đầu năm, bên dưới phòng khách chỉ để một ngọn đèn tường cô đơn chiếu rọi màn đêm vốn dĩ không nên lạnh lẽo như hiện tại.

Âm thanh nhịp tim ầm ầm trong tĩnh mịch cùng với tiếng bước chân của bản thân, Jennie chầm chậm đi xuống tầng một. Mỗi giây đều đề phòng những động tĩnh sẽ vang lên vào giây tiếp theo, nhưng mỗi giây tiếp theo đều không xuất hiện bất kì thứ gì, nàng thuận lợi mở cửa nhà, ra khỏi căn nhà.

Không khí lạnh lẽo lại tươi mới phả vào mặt, trái tim Jennie bình phục lại, triệt để bay bổng theo cơn gió đêm. Nàng nhìn về cánh cổng lớn ở phía xa ngoài sân.

Có thể vượt qua lôi trì, non nước có thể tương phùng.

Hô hấp của Jennie gấp gáp, sợi tóc tán loạn, ấn mở cổng lớn.

Bên ngoài cổng, bên bãi cỏ bằng phẳng dưới ánh đèn, Jisoo chắp tay sau lưng, mặc chiếc quần bó, đi bốt cao cổ dựa lên chiếc mô tô phân khối lớn. Nghe thấy tiếng động, cô ngẩng đầu nhìn sang, trên khuôn mặt vẫn còn sót lại chút bướng bỉnh như lần đầu gặp gỡ, nhưng khi khóe môi cong lên lại toát lên vẻ duyên dáng thành thục cùng vẻ dịu dàng mà khi ấy không thấy được.

Cách nhau một khoảng dài, cô nhìn về phía nàng cười lên.

Jennie đóng cổng lại, đi từng bước từng bước về phía cô.

"Lạnh không?" Nàng hỏi Jisoo.

Jisoo đứng thẳng người dậy, nói: "Không lạnh."

"Sao không đi xe hơi?"

"Lái cái này đi đường tắt nhanh hơn."

Bàn tay chắp sau lưng của Jisoo dường như động đậy, đột nhiên biến ra một hộp pháo bông Tiên Nữ từ sau lưng giống như làm ảo thuật, trêu đùa: "Này, cướp trên tay em họ chị đấy. Pháo bông Tiên Nữ xứng với tiên nữ."

Jennie ngẩn ra.

Que pháo bông trên tay Jisoo "xoẹt xoẹt" vang lên, tia pháo màu bạc dường như muốn thắp sáng cả bầu trời đêm u ám.

Đôi mắt của cô sáng tỏ như pháo hoa: "Không thích à?"

Jennie cắn môi, muốn mắng cô "trẻ con", nhưng không thốt thành lời. Cầm lòng chẳng đặng, nàng bước tới gần Jisoo, đưa tay ra, ôm lấy cô, ôm thật chặt.

Jisoo không ngờ tới, vội vàng dang hai tay ra, đưa que pháo bông ra xa, tránh để nó bắn vào nàng.

"Sao vậy?" Cô khẽ dỗ dành.

Jennie không lên tiếng, chỉ ôm lấy cô. Cô có thể cảm nhận được hô hấp của nàng nóng bỏng cùng gấp gáp tới nhường nào.

Cơ thể cô nhanh chóng ấm lên, cũng mềm đi. Cái lạnh trên đường lái xe tới đây dường như bị xua tan trong một khoảnh khắc, lần đầu tiên cảm nhận được cơn đau kì lạ, hài lòng tới đau lòng.

Jisoo ném tàn que pháo bông xuống đất, dùng chân giẫm lên, rút một tay ra ôm lấy Jennie, nhắc nhở: "Sẽ bị nhìn thấy đấy."

Hô hấp của Jennie thoáng ngưng lại, nhưng cánh tay ôm lấy cô vẫn không buông ra.

Ngọn lửa trong cơ thể Jisoo bị châm ngòi.

Rất muốn hôn em ấy, thỏa mãn em ấy, để em ấy vui vẻ, để em ấy càn rỡ, để em ấy quên đi tất cả những chuyện không vui.

Jisoo lên tiếng hỏi: "Có muốn đi cùng chị không?"

Jennie dứt khoát gật đầu.

Trong mắt cô giống như ngậm cả một hồ nước, hắt bóng ánh sao sáng chói cả mặt hồ.

Ma xui quỷ khiến, Jennie cúi đầu cười lên. Nàng nghe thấy bản thân hỏi: "Chị có bằng lái không?"

Jisoo ném hết hộp pháo bông Tiên Nữ xuống đất, không biết lấy đâu ra sức lực, dang hai tay ôm lấy eo Jennie, nhấc nàng ngồi lên yên sau mô tô, đỡ lấy xe, hỏi: "Không có bằng lái thì em không đi theo chị à?"

Đôi mắt Jennie rung động, cô cầm lòng chẳng đặng, hôn lên lông mi của nàng một cái, "Muộn rồi!"

Cô ngồi lên xe, thân xe lắc lư, Jennie ôm chặt lấy eo cô.

Jisoo nhớ ra: "Ra ngoài vội quá, không đem theo mũ bảo hiểm, có lẽ sẽ hơi lạnh một chút."

Jennie "ừm" một tiếng, dính sát gần cô, vùi mặt lên lưng cô.

Trái tim Jisoo nóng hổi, đột nhiên sinh ra một loại khát vọng muốn dẫn Jennie đi khắp thế gian.

Cô buộc mái tóc xoăn dài lên, lật tay sờ lần vị trí của Jennie, xác định nàng đã ngồi vững, khởi động xe.

Jennie ôm chặt lấy eo cô.

Đèn đường xếp thành hàng phía trước lấp lánh, hàng cây tĩnh lặng bên cạnh dần lùi về phía sau, hai người xuyên qua những con đường lớn trong buổi tối giao thừa. Người không có nhà để về, đang trên đường trở về nhà.

Gió lạnh gào thét thổi bay mái tóc dài của hai người, Jennie luồn tay vào trong áo khoác của Jisoo, dính lên bụng cô, cảm nhận từng phen trập trùng của cô, mũi bị gió lạnh thổi tới đau đớn, nhưng hô hấp khoan khoái trước giờ chưa từng có.

Nàng biết bản thân đang làm một chuyện rất điên cuồng, rất mạo hiểm. Nhưng là do Jisoo dụ dỗ, hay là bản thân mê hoặc cô, nàng không biết. Nàng chỉ biết, khi cánh cổng mở ra, hơi thở cảm nhận được không khí tự do, vào khoảnh khắc nhấc chân chạy về phía cô, đột nhiên hiểu ra, hóa ra trời đất bao la, vạn vật tươi mới đến thế.

Nàng muốn cùng cô đi một quãng đường thật xa, đi qua mùa đông, đi tới điểm đích vẫn chưa rõ ràng trong tương lai.

Một đích đến trong tương lai của đời người.

Hai người dừng trước sân của căn biệt thự riêng lẻ tĩnh lặng, Jisoo đưa chìa khóa cho Jennie, nàng xuống xe nhận lấy, nghi hoặc hỏi: "Nhà chị à?"

Cô buồn cười: "Sao thế? Sợ à?"

Jennie nhíu mày, cách ăn mặc hiện tại của bản thân không khỏi thất lễ quá mức.

Jisoo nhìn đôi tai lộ ra trong không khí của nàng đã đỏ ửng, không biết là bị đông cứng hay căng thẳng, không nỡ trêu đùa: "Không có ai, là nhà mẹ chị để lại cho chị, một căn cứ bí mật khác của chị."

Jennie thở phào một hơi.

Cổng sắt mở ra, đi theo Jisoo vào cổng. Đèn điện trong sân được cô bật lên, Jennie nhìn rõ trong sân trồng rất nhiều cây, đều được cắt tỉa đẹp đẽ, vừa nhìn là biết có người thường xuyên dọn dẹp.

Cây leo xanh ngắt nhoài ra che mất một khoảng của hầm để xe chắn sáng tránh mưa, cây đa già xanh tươi đã phủ lên tường bao, bên cạnh con đường đá, cỏ mọc như nấm, xích đu dây khẽ lắc lư trong gió. Mang dáng dấp của một khu vườn nhỏ ấm áp lại trong trẻo.

Jisoo đẩy cửa gỗ điều nhuộm, nói: "Sân nhà là do mẹ chị bố trí, sau này mẹ mất, chị cũng không về thường xuyên, chỉ định kì gọi người tới cắt tỉa tưới nước. Không ngờ đám thực vật này còn kiên cường hơn con người, như thế mà vẫn sống tốt được."

"Cây đa được mẹ chị trồng năm bà ra đi, bây giờ đã che lấy nửa cái sân luôn rồi."

Jisoo nói rất tùy ý, nhưng trái tim Jennie lại có chút chua xót, "Đó là vì mẹ chị vẫn luôn âm thầm bảo vệ."

Nàng đang nói những lời an ủi, nhưng cô nghi hoặc quay đầu: "Nửa đêm nửa hôm, em nói như thế, không sợ à?"

Jennie: "...."
( Tịt mood với chị )

Nàng lườm cô một cái, hỏi: "Mẹ chị có biết không gì cản được miệng chị thế này không?"

Jisoo khẽ cười: "Chị không biết mẹ chị có biết hay không, nhưng chị biết...."

"Biết gì?"

"Có lẽ mẹ sẽ rất thích em."

Jennie phì cười, không tin tưởng: "Sẽ không đuổi cả chị ra đường chứ?"

Jisoo nói: "Không đâu." Trong mắt lộ ra cảm xúc nhớ nhung, "Mẹ là người rất dịu dàng, rất cởi mở."

Có thể nói rằng, từ nhỏ mẹ chính là tấm gương của cô, sự trưởng thành của cô, dưới sự ánh hưởng của mẹ dần dần thay đổi một cách vô tri vô giác.

Suy nghĩ trong lòng Jennie động đậy: "Có thể cho em xem ảnh của mẹ chị được không?"

Jisoo cười: "Đương nhiên là được rồi."

Cô đóng cửa dẫn cô lên tầng, đi lên tầng hai nơi họ sinh hoạt thường ngày, trước tiên vào phòng bật điều hòa, sau đó vào nhà tắm xả nước nóng cho Jennie ngâm tay.

Jennie đứng trong phòng ngủ, nhìn thấy chiếc tủ tivi bên tường bày rất nhiều ảnh chụp chung của Jisoo và một người phụ nữ, phần lớn là ở trên cầu, còn có rất nhiều giấy khen giải thưởng, có của cô, cũng có của mẹ cô.

Jisoo đứng bên cạnh mẹ trong bức ảnh chụp chung, khác hoàn toàn với cô mà nàng từng gặp hồi cấp ba cùng hiện tại.

Cô cười rất rạng rỡ, không nhiễm bụi trần, giống như mùa xuân tháng Ba, cơn mưa tháng Sáu.

"Đây là ảnh chụp khi mẹ tham gia thiết kế, là cây cầu cuối cùng mẹ tận mắt chứng kiến nó hoàn thành." Jisoo xả nước xong ra ngoài.

Jennie nhìn tên cầu trên tháp cầu, đó là một cây cầu mà nàng từng nghe tên dù rằng bản thân là một người không hề biết gì về cầu đường.

Nàng chân thành từ tận đáy lòng: "Mẹ chị thật sự rất lợi hại."

Cô bật cười: "Vào làm ấm tay chút đã."

Nàng không từ chối.

Hai người sánh vai đứng trước bồn rửa tay, nàng hỏi: "Cho nên sau này chị học ngành Cầu đường là vì ảnh hưởng từ mẹ à?"

Cô không phủ nhận: "Mẹ chị rất nhiệt huyết với ngành Cầu đường, gần như cống hiến tất cả tuổi trẻ cho gang thép đất cát. Lúc nhỏ chị từng đi khảo sát thực địa với mẹ, lần đó là một vùng núi sâu vô cùng xa xôi, trong mấy ngày đi khảo sát, gần như có thể nói là sống trong cảnh màn trời chiếu đất, ăn không ngon ngủ không yên. Chị hỏi tại sao mẹ nhất định phải đến đây, nhất thiết phải cực khổ như thế, mẹ nói, là vì muốn xây đường."

"Người dân ở nơi đó vì giao thông trắc trở, bố mẹ phải bỏ lại con cái ra ngoài làm thuê, một năm về nhà một lần đã vô cùng khó khăn. Mẹ nói hi vọng có một ngày trên đời này ngoại trừ sự sống và cái chết, sẽ không có nơi nào mà ta nhớ nhung lại không thể tới được. Chị cảm thấy đó là một viễn cảnh rất đẹp đẽ."

"Mẹ không thể hoàn thành ước mơ, nên chị muốn giúp mẹ tiếp tục."

Jennie rung động.

Nàng hỏi: "Vậy tại sao sau này chị lại từ bỏ?"

Jisoo nói: "Sau này chị phát hiện, thì ra con đường khó xây nhất trên đời này chính là con đường giữa người với người, thậm chí, là con đường giao tiếp giữa con người với thế giới."

Cô không tìm được, nhưng cô hi vọng người khác có thể tìm được.

"Cho nên đây chính là nguyên nhân sau này chị trở thành giáo viên à?"

Jisoo ngâm tay xong, thu lại vẻ buồn bã không dễ phát hiện, lau khô tay, cười nói: "Cũng coi là vậy."

Cô nổi lên chút hứng thú, hỏi ngược lại: "Còn nhớ vấn đề mà chị chưa trả lời em không? Đối với học sinh mà nói, giáo viên là gì?"

Jennie nhướng mày, biết rõ còn cố hỏi: "Chị bằng lòng nói rồi à?"

Jisoo đứng gần lại, dùng bàn tay nóng hổi làm ấm tay cho nàng: "Không phải, là bằng lòng để em đoán."

Sóng mắt Jennie chuyển động. Vành tai nàng nóng hổi, ngay cả trái tim cũng nóng lên theo.

"Hiện tại lại thành người thổ lộ tâm tình rồi à?"

Ý cười của Jisoo càng thêm sâu. Cô xoa tai nàng, bất mãn: "Nếu không thì sao? Em cho rằng em dựa vào cái gì để đứng ở đây?"

Jennie giả vờ không hiểu phong tình: "Dựa vào xe mô tô của chị?"

Jisoo: "...."
( Cả hai chị đều làm em tịt mood )

Cô híp mắt lại, ngữ điệu thân thiện: "Nini, em có muốn suy nghĩ về việc thay đổi đáp án không?"

Jennie cúi đầu, cong lên nụ cười thuần khiết vui vẻ đầu điên trong buổi tối hôm nay. Nàng có chỗ dựa nên không sợ hãi, rút tay về muốn ra khỏi nhà vệ sinh, Jisoo lại ôm lấy nàng từ sau lưng, không nhanh không chậm: "Em có thay đổi không?"

Nàng bị hơi thở của cô quyến rũ tới ngứa ngáy, giãy giụa trong vòng tay cô, hai người đùa nghịch ngã vào trong bồn tắm, cuối cùng không khí trở nên trầm lắng, ánh mắt đan lấy nhau, đôi môi dính sát lại.

Từng đợt sóng nước nối tiếp nhau trên mặt nước kịch liệt giàn giụa, ngón tay dài trên thành bồn tắm trơn bóng co chặt rồi lại thả lỏng, thả lỏng rồi lại co chặt, cuối cùng mất hồn không nắm nổi nữa, Jisoo còn chưa thỏa mãn.

Một lần trước gương, thêm một lần trong phòng ngủ. Cô nghiêng người ôm lấy Jennie an ủi.

Jisoo nhẹ nhàng vuốt ve lên đôi mi dài ướt át của Jennie, đột nhiên nàng lên tiếng.

"Em thích chị."

Âm thành khàn khàn, dịu dàng khe khẽ, nhưng mang theo trọng lượng không thể đong đếm, trực tiếp chạm vào lồng ngực Jisoo.

Con ngươi của cô sâu thẳm, ôm lấy nàng, khẽ nỉ non: "Chị cũng vậy."

Cô hôn lên cằm nàng, hôn lên môi nàng, bàn tay lại bắt đầu không an phận.

Jennie chống người dậy, đè lên cô, từ trên cao nhìn xuống: "Để em."

Jisoo ngạc nhiên.

Nàng cong môi, mang theo vẻ ma mị không để ai nhìn thấy.

Trái tim cô dao động không ngừng.

"Được." Jisoo đưa tay ra vòng lấy cổ nàng, quyến rũ động lòng người, chủ động nâng nửa thân trên lên hôn nàng, cọ khẽ, âm thanh tỉ tê nói bên tai: "Nhưng...."

"Phải nhẹ một chút nhé."

Lí trí của Jennie bị thiêu đốt hoàn toàn.



######
Tobecontinued.

Có qua có lợi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top