Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 141: Cậu nói cho anh biết tình huống cơ thể của mình

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tại nhà trọ.

"Nòng nọc nhỏ bơi rồi bơi, thì phát hiện một con cua thật lớn, trông thấy con cua bụng trắng ấy nòng nọc nhỏ liền bơi tới lớn tiếng gọi mẹ, nhưng con cua cái lại quơ quơ hai cái càng to, cười lớn nói, ‘thật xin lỗi nha, bạn nhỏ nhận lầm rồi’. . . . . ."

Chuyện xưa còn chưa kể xong, Bảo Nhi đã chìm vào giấc ngủ.
Thấy bộ dáng yên tĩnh bình yên của Bảo Nhi lúc ngủ, Vương Nguyên cúi đầu hôn nhẹ lên gò má Bảo Nhi một cái, sau đó kéo chăn lên đắp cho con gái.

Lúc cậu chuẩn bị xoay người đi ra khỏi phòng, thân thể lại đột nhiên bị người từ phía sau ôm lấy.

Người phía sau rõ ràng chính là Vương Tuấn Khải, bởi vì hơi thở anh rất nhẹ rất nhạt, lại rất luôn dễ chịu, thoang thoảng quấn quít quanh người cậu.

Cậu nhẹ nhàng ngọa nguậy người một cái, không muốn đánh thức Bảo Nhi đang ngủ say, cậu đành phải nhỏ giọng nói, "Anh buông ra. . . . . ."

Anh chống cằm lên bả vai mảnh khảnh của cậu, giọng nói từ tính kèm theo chút xấu xa nói, "Không buông! !"

Cậu hơi hơi nhíu mày, "Anh đừng như vậy. . . . . ."

Anh di chuyển từ vai đến gần cổ hít lấy mùi hương cỏ chanh thoang thoảng trên người cậu, nhẹ giọng nói, "Bây giờ anh không có nhà để về, em có thể thu nhận anh không?"

Cậu gỡ tay anh ra, xoay người lại nhìn về phía anh, nếp nhăn ở mi tâm vẫn không giãn, lạnh nhạt nói, "Chúng ta tối nhất nên nói chuyện cho rõ ràng đi!"

Anh tà tứ cong lên khóe môi, "Không có gì cần nói. . . . . . Tối nay anh sẽ ở lại chỗ em."

Cậu giật mình ngạc nhiên.

Anh nhếch môi cười cười xoay người đi vào phòng tắm.

Cậu muốn cất bước đuổi theo anh, nhưng bóng anh đã đi vào phòng tắm.

Cậu ngồi ở trên ghế sofa, nghe bên trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy ào ào, nội tâm lo lắng không thôi.

Bây giờ nên làm gì?

Sự kiên định ban đầu của cậu dường như bởi vì quan hệ của bọn họ bây giờ mà càng ngày càng đi ngược lại, nhưng cậu vẫn không có dũng khí nói cho anh biết sự thật. . . . . .

Vừa rồi ở nhà hàng dùng cơm, Bảo Nhi nói rằng bọn họ có một loại cảm giác ấm áp thoải mái khiến cho cậu trong nháy mắt thất thần, cậu đã cho rằng khoảnh khoắc đó bọn họ thật sự chính là một nhà ba người hòa thuận vui vẻ.

Cậu rất thích cảm giác đó, rất thích cùng anh sống chung một chỗ, cậu cũng biết, anh đã đưa tay về phía cậu, chỉ cần cậu nguyện ý cùng anh, sau này anh nhất định sẽ dốc hết toàn lực làm mang đến hạnh phúc cho cậu, nhưng mà. . . . . .

Vào lúc này cửa phòng tắm được mở ra.

Anh mặc một bộ áo ngủ, sắc mặt cậu chợt ngẩn ra, ‘hả’, trong nhà cậu từ khi nào lại có đồ dùng của đàn ông?

Anh đi về phía cậu, cậu lập tức đứng dậy, lúng túng nói, "Ơ, thời gian không còn sớm nữa, anh trở về đi. . . . . ." Dứt lời cậu dùng tốc độ nhanh như chớp chạy ào vào phòng tắm.

Anh mỉm cười, nhàn hạ ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.

Cậu đi vào phòng tắm mới biết, trong phòng tắm nơi để đồ dùng riêng tư của cậu cũng đã bắt đầu có thêm đồ dùng cá nhân của anh, mới nhìn vào giống như là bọn họ đã ở chung rất lâu rồi vậy. . . . . .

Cậu mở cửa phòng tắm ra đang muốn nói với anh, thì phát hiện lúc này anh đang đứng ở ngoài ban công đang nói chuyện điện thoại.

Cậu đành phải tạm thời bỏ đi ý nghĩ trách cứ anh, nhỏ giọng chỉ trích anh một phen, rồi cậu mới đóng cửa phòng phòng tắm.

. . . . . .

Trong phòng tắm cậu kéo dài thời gian gần cả tiếng đồng hồ mới đi ra ngoài, cậu biết anh không có tính nhẫn nại, cho nên lường trước anh có thể sẽ lựa chọn rời khỏi nhà trọ.

Nhưng, lúc cậu đi ra khỏi phòng tắm mới phát hiện anh giờ phút này đang ngồi ở trên ghế sofa trong phòng khách, thảnh thơi nhàm chán lật xem tạp chí thường ngày.

Bước chân cậu hơi chậm lại, sau đó nhíu mày.

Đầu anh cũng không ngẩng liền nói, "Em thường ngày dùng những thứ tạp chí linh tinh nhàm chán này để giết thời gian?"

Cậu mặc áo ngủ đi đến trước mặt của anh, trực tiếp giật lấy cuốn tạp chí Bát Quái trong tay anh, liếc anh một cái nói, "Tôi thích xem đó, vậy thì sao?" Phụ nữ đều thích xem những thứ tạp chí thời trang này cùng tin tức linh tinh, cậu cũng không ngoại lệ.

Anh nhíu mày, "Làm gì phải tỏ thái độ căm ghét như vậy, anh chỉ là tò mò em mà cũng thích những thứ này ư?"

Cậu mặc kệ anh, ngay sau đó đưa tầm mắt chuyển đến cuốn tạp chí thời trang trong tay cậy vừa mới đoạt về, tùy ý liếc mắt nhìn qua một lượt.

Nghĩ rằng nhìn thoáng qua cũng không có hề gì, nhưng hai gò má cậu trong nháy mắt xấu hổ đỏ bừng lên.

Khóe môi anh cong lên, "Đến khi nào thì em cũng mặc như thế cho anh xem?"

Cậu thẹn quá hóa giận, "Mặc cái đầu quỷ anh." Lúng túng gấp lại tờ báo có nhiều mục nội y sexy kia, cậu lấy cuốn tạp chí thời trang không chút lưu tình ném vào thùng rác.

Anh dường như rất thích xem bộ dạng vừa thẹn vừa giận của cậu vào lúc này, khóe miệng khẽ nhếch cười nói, "Tới đây ngồi."

Cậu tức giận nói, "Tôi muốn đi nghỉ, nhà trọ này còn một phòng đó, anh muốn ở lại thì tùy anh!"

Tròng mắt đen giảo hoạt của anh bắt đầu khẽ chuyển động.

Cậu cảm giác mình thật giống như một con mồi đang được để mắt tới, cậu lập tức xoay người định trở về phòng.

Nhưng, ngay lúc đó, nhưng cơ thể cậu đã bị anh nhanh tay trước tóm lấy. (Thôi dồi lượm ơi :v)

Bởi vì cách cánh cửa phòng sợ làm ầm ĩ đến Bảo Nhi, cậu vừa giãy giụa, vừa tức giận nói, "Vương Tuấn Khải, anh còn như vậy, tôi sẽ báo cảnh sát!"

Anh yêu thương chạm nhẹ một cái lên hai gò má đang tức giận đỏ bừng của cậu, có vẻ như vô cùng vui sướng nói, "Nếu cảnh sát có tới đây, em cho rằng họ sẽ tin em hay là tin tưởng anh?"

Cậu tức giận, "Buông tôi ra! !"

Hôm nay đáng lẽ cậu không nên đồng ý để anh đưa về nhà trọ, chỉ là cậu cho rằng anh cũng đi liền giống như hai lần trước, ai ngờ anh. . . . . .

Bất bình lình anh nhấc bỗng cậu lên.

"A!" Thân thể đột nhiên bay lên không, cậu kinh hô một tiếng, theo bản năng bám chặt vào cổ anh.

Anh tắt đèn phòng khách nhà trọ, rồi sau đó nhẹ nhàng đặt cậu lên ghế sofa.

Trong bóng tối, cậu chỉ có thể thông qua ánh sáng u ám ngoài cửa sổ xuyên vào trong phòng mới có thể nhìn thấy rõ rằng từng góc cạnh trên khuôn mặt điển trai của anh.

Tròng mắt đen lóng lánh của anh như giống như ánh sáng của ngôi sao ban đêm, một cái chớp mắt cũng không có nhìn chằm chằm vào gương mặt tinh xảo của cậu.

Cậu hốt hoảng, vội vàng đưa tay chống lại anh.

Khóe miệng anh khẽ nhếch, rồi sau đó kề sát vào tai cậu tà tứ nói, "Anh biết em rất mệt, nhưng mà, hai hôm nay anh cũng không còn lòng dạ nào để làm việc, có lẽ tất cả đều là vì chuyện này. . . . . ."

Mặt của câj nhanh chóng bị phủ hai đám mây hồng, gò má bắt đầu nóng rực, cậu lập tức ngượng ngùng xoay đầu sang một bên.
Anh phì cười, "Không cần phải xấu hổ. . . . . . Về sau, cuộc sống như thế của chúng ta còn rất dài."

Cậu xoay đầu lại, lần nữa nhìn về phía anh.

Anh tựa như là ma vương trong đêm tối, hoàn toàn làm cho người ta biết anh nguy hiểm, nhưng vẫn dễ dàng cứ vậy mà có thể mê hoặc lòng người.

Anh vươn tay chậm rãi từ từ cởi ra nút áo ngủ của cậu . . . . . .

Cậu nín thở muốn kháng cự anh, nhưng lại bị một cái hôn hoặc là một ánh mắt kiên định của anh dễ dàng làm cho nhiễu loạn nội tâm, dần dần, không còn nghe theo sự khống chế nữa, một màn kiều diễm nở rộ trong bóng đêm dày đặc. . . . . .

-

Nửa đêm, cậu bị tiếng khóc của Bảo Nhi làm tỉnh giấc.
"Ba, ba. . . . . ."

Bảo Nhi ngồi bật dậy khóc rống, giống như còn đang trong cơn ngủ mơ, Bảo Nhivẫn không có mở mắt ra, nhưng lại đưa tay ôm lấy Vương Nguyên.

May mắn là giờ phút này cậu cũng đang ở cạnh Bảo Nhi, cậu ôm thật chặt Bảo Nhi vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi, "Ngoan nào, con gái, ba đang ở cạnh con đây. . . . . ."

Trong giấc mộng Bảo Nhi giống như đã tìm được chỗ dựa vào, sau một hồi khóc thét lên cuối cùng cũng từ từ chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Sau khi nhẹ nhàng dỗ dành cho Bảo Nhi ngủ, Vương Nguyên mới phát hiện không biết từ lúc nào cậu đã trở lại ở trên giường của mình.

Kéo chăn qua đắp cho con, câku dè dặt cẩn thận bước xuống giường, rồi đóng nhẹ lại cửa phòng.

Ánh sáng mơ hồ ngoài cửa sổ rọi vào trên ghế sofa, thân thể cao lớn của anh giờ phút này nằm ở trên ghế sofa như có vẻ không thoải mái lắm .

Cậu nhẹ nhàng di chuyển đến cạnh ghế sofa, như chưa từng thấy qua dáng vẻ chịu khổ này của anh, cậu đứng dậy đi vào phòng ôm tới một cái mền lông, nhẹ tay phủ lên người anh.

Cậu thích quan sát bộ dáng anh ngủ, đã ba mươi tuổi rồi mà còn giống như một đứa trẻ ngây thơ, khuôn mặt hoàn toàn vô hại không có kiêu ngạo phách lối giống như thường ngày. (Hơ hơ, 30t á)

Cậu ngồi ghé vào trên ghế sofa, lẳng lặng nhìn anh.

Bỗng dưng, lòng của cậu dâng lên từng trận chua xót, cậu đứng dậy, không cho phép mình quyến luyến thêm nữa, cậu lại một lần nữa quay trở về phòng của mình.
. . . . . .

Ngày hôm sau khi Vương Nguyên tỉnh lại thì Vương Tuấn Khải đã không còn ở nhà trọ.

Cậu thấy Bảo Nhi vẫn còn đang ngủ, liền dành chút thời gian đi xuống tiệm thuốc dưới lầu mua một hộp thuốc tránh thai.

Vương Nguyên vừa về đến nhà trọ thì nghe được tiếng Bảo Nhi khóc, cậu vội vàng bỏ hộp thuốc tránh thai vào ngăn kéo, ngay sau đó vọt vào trong phòng ôm lấy Bảo Nhi.

Bảo Nhi nhìn thấy Vương Nguyên cũng thôi không khóc nữa, bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, nên Bảo Nhi chỉ nằm sấp trên vai Vương Nguyên chứ không nói chuyện.

Cậu nhẹ giọng hỏi, "Có đói bụng không, ba dẫn con đi dùng bữa sáng?"

Bảo Nhi nằm ở trên vai Vương Nguyên lắc lắc đầu.

Vương Nguyên biết con gái mới vừa tỉnh ngủ không muốn nói chuyện, cậu liền vỗ nhè nhẹ sống lưng cho Bảo Nhi, trấn an con gái.

Một lát sau, giọng Bảo Nhi non nớt nói, "Ba, con muốn ăn quả thơm rán trứng."

Vương Nguyên lập tức gật đầu, "Được, bây giờ ba sẽ dẫn con đi ra ngoài mua. . . . . ."

Bảo Nhi thấy nghi ngờ hỏi ngược lại, "Ba, ba không biết làm món đó sao?"

Vương Nguyên nhất thời sững sờ, "Hả. . . . . ." Món ăn sáng khó làm như vậy, dù cậu có tài nấu nướng giỏi hơn nữa, cậu cũng không thể nào làm ra một bữa ăn sáng như thế.

Bảo Nhi chớp đôi mắt trong sáng nhìn Vương Nguyên, chậm rãi nói, "Dì Đan mỗi ngày đều sẽ làm bữa ăn sáng cho Ngôn Ngôn. . . . . . Ngôn Ngôn thích ăn nhất món thơm rán trứng ốp lếp dì Đan làm."

Thì ra là, Bảo Nhi đang nghĩ tới Đan Nhất Thuần. . . . . .

Cũng khó trách, đứa nhỏ do Đan Nhất Thuần chăm sóc ba năm, đứa nhỏ sẽ nghĩ đến Đan Nhất Thuần là chuyện đương nhiên.

Vương Nguyên nhìn Bảo Nhi mỉm cười, "Vậy ngày mai mẹ sẽ làm món đó cho Bảo Nhi ăn, có được không?" Cậu vẫn chưa có quen với cách gọi con gái là "Ngôn Ngôn".

Bảo Nhi ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ."

Sau khi rửa mặt chải đầu cho Bảo Nhi, Vương Nguyên bế Bảo Nhi đi đến nhà hàng ăn bên cạnh.

Bảo Nhi cũng không kén ăn, con bé chọn xong đồ ăn sáng, rồi ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ dùng cơm.

Bỗng dưng, Vương Nguyên cảm giác xung quanh dường như có rất nhiều đôi mắt đang nhìn cậu, cậu nghi ngờ ngước mắt nhìn lướt qua bốn phía, mới phát hiện có rất nhiều ký giả đang chụp lén cậu và Bảo Nhi.

Vương Nguyên vội vàng ôm Bảo Nhi vào trong ngực, đợi Bảo Nhi dùng xong bữa sáng, Vương Nguyên liền ẵm con lập tức trở về nhà trọ.

Thế nhưng, Vương Nguyên làm thế nào cũng không ngờ được, cậu vừa mới đi tới cao ốc nhà trọ, thì phát hiện dưới tòa nhà đang tụ tập một nhóm lớn ký giả, hơn nữa thời điểm nhóm ký giả nhìn thấy cậu và Bảo Nhi xuất hiện, trong nháy mắt cả đám người bọn họ đã bao vây hai ba con cậu.

"Vươngg thiếu gia, xin hỏi cậu và Vương tổng từ lúc nào đã bắt đầu bí mật qua lại vậy?"

"Vươngg thiếu gia, có tin đồn nói Vương phu nhân và cậu cũng không được hòa thuận, cậu có thể giải thích rõ cho chúng tôi biết không?"

"Đan Nhất Thuần tiểu thư đang công tác ở Italia đã rộng lượng chúc phúc cho cậu và Vương tổng, không biết cảm nhận của Vươngg thiếu gia giờ phút này như thế nào?"

. . . . . .

Tất cả bắt đầu triển khai những vấn đề vây quanh Vương Nguyên cùng Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên hoàn toàn không hiểu lắm tình huống trước mắt này, luống cuống sững sờ đứng ở tại chỗ.

Bỗng nhiên, vài chiếc xe riêng đắt giá chậm rãi lái tới.

Một giây kế tiếp, tất cả ký giả vây quanh Vương Nguyên đều bị mấy tên hộ vệ đột nhiên xuất hiện ngăn trở.

Vào lúc Vương Nguyên vẫn còn chưa biết chuyện gì xảy ra, dáng người nhỏ nhắn của cậu đang run rẩy đã bị người ôm ngang thắt lưng.

Cậu quay đầu nhìn về phía Vương Tuấn Khải đang ôm cậu, chân mày hơi nhíu lại.

Vương Tuấn Khải hoàn toàn không thèm để ý đèn flash trong tay nhóm ký giả, trực tiếp kéo tay cậu đi vào thang máy nhà trọ.

Bảo Nhi nhìn thấy nhiều người xa lạ như vậy không khỏi có chút sợ hãi, lên tiếng khẽ gọi, "Cha. . . . . ."

Trong thang máy, Vương Tuấn Khải nhận lấy Bảo Nhi từ trong ngực Vương Nguyên, cưng chiều hôn lên gò má phúng phính của Bảo Nhi một cái.

Vương Nguyên nhìn khuôn mặt điển trai của Vương Tuấn Khải không có gì khác thường, không khỏi nhíu mày, "Tại sao có nhiều ký giả như vậy?"

Vương Tuấn Khải nhẹ nhàng nói, "Trở về nhà trọ rồi nói."

Sau khi trở lại nhà trọ, Vương Tuấn Khải ôm con sang một bên chơi đùa, sau đó đi tới trước mặt Vương Nguyên, nhẹ vịn lấy bả vai của cậu.

Vương Nguyên nôn nóng vội hỏi, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tại sao mới vừa rồi tất cả ký giả đều hỏi chuyện cậu và Vương Tuấn Khải tái hợp lại.

Vương Tuấn Khải thản nhiên nói, "Anh đã tuyên bố với bên ngoài quan hệ của chúng ta.”

Vương Nguyên giật mình ngạc nhiên.

Vương Tuấn Khải lập tức nhấn nhẹ Vương Nguyên vào trong ngực, thấp giọng khàn khàn nói, "Anh chờ không được nữa rồi. . . . . . Anh muốn em ở lại bên cạnh anh, mọi lúc, mọi nơi!"

Vương Nguyêm đẩy lồng ngực Vương Tuấn Khải ra, tức giận nói, "Tại sao lúc nào anh cũng không chịu hỏi qua sự đồng ý của tôi?"

Vương Tuấn Khải chạm nhẹ lên môi Vương Nguyên một cái, sâu sắc liếc nhìn khuôn mặt rối rắm của cậu, chân thành nói, "Anh mặc kệ em có đồng ý hay không, cuộc đời này em cũng chỉ có thể là người của anh! !"

Vương Nguyên thoáng chốc trầm mặc.

Vương Tuấn Khải nhẹ nâng cằm Vương Nguyên lên, dịu dàng nói, "Em vẫn chưa có lòng tin với anh sao?"

Vương Nguyên lắc đầu, hốc mắt đã hơi nhuộm đỏ, "Tôi không thích hợp với anh. . . . . ."

Giọng nói Vương Tuấn Khải khàn khàn, ánh mắt mong mỏi nhìn vào đáy mắt Vương Nguyên, khẩn cầu hỏi, "Anh chỉ hỏi em một điều, em còn yêu anh không?"

Vương Nguyên do dự, "Vương Tuấn Khảk, tôi. . . . . ."

Cậu biết trong lòng anh thật ra đã cầm chắc đáp án, anh chỉ là muốn nghe chính miệng cậu nói ra, nhưng mà. . . . . .

Vương Tuấn Khải không cho phép cậu lùi bước, "Em chỉ cần trả lời câu hỏi này của anh, những chuyện khác anh đều không để ý."

Vương Nguyên kinh ngạc nhìn ánh mắt sáng rực của Vương Tuấn Khải, trong đầu xẹt qua từng chút một những năm tháng cậu và anh trải qua, cậu nghẹn ngào nói, "Anh thật sự cái gì cũng không để ý sao?"

Vương Tuấn Khải nhẹ hôn lên làn môi cậu như đang ngấm ngầm chịu đựng điều gì đó mà cắn chặt, nghiêm nghị nói, "Nếu anh không thể có được em, vậy thì còn cần câu trả lời khác nữa sao?"

Nước mắt Vương Nguyê  vào giờ khắc này giống như nước lũ tràn đê rơi xuống. . . . . .

Cậu nhìn anh, không khỏi quyến luyến, vào giờ phút này thật chỉ muốn đưa tay bất chấp tất cả ôm chằm lấy anh.

Vương Tuấn Khải đưa tay nhẹ lau đi nước mắt chung quanh hốc mắt Vương Nguyên, giọng khàn khàn nói, "Nói cho anh biết câu trả lời của em!"

Nhìn thấy sự thương yêu nơi đáy mắt Vương Tuấn Khảk, nước mắt Vương Nguyên càng rơi càng nhiều, "Em biết nếu chúng ta sống chung với nhau, rất nhiều rất nhiều vấn đề sẽ có thể giải quyết. Nhưng mà, nếu như sau này em không thể sinh con được nữa, anh còn có thể kiên định giống như bây giờ không?"

Tay Vương Tuấn Khải đang vịn lấy hai vai Vương Nguyên vào lúc này tăng thêm lực.

Nước mắt Vương Nguyên giống như trân châu đứt dây chảy xuống, "Có lẽ anh không biết, ba năm trước cho dù không có vụ tai nạn xe cộ đó, em cũng không có khả năng giữ được con của chúng ta. . . . . . Bởi vì, một tháng qua sống chung với nhau, em theo thói quen dùng thuốc tránh thai sau khi xong việc, thuốc tránh thai sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt cho đứa nhỏ, bác sĩ là bởi vì thu tiền mà không dám nói với em đứa nhỏ trong bụng của em thật ra căn bản là không sống sót được. . . . . . Còn có. . . . . ."

Vương Tuấn Khải yên lặng, đôi mắt đen sâu thẳm càng lúc càng thâm trầm.

Ngay lúc này Vương Nguyên nhẹ nhàng tránh khỏi người Vương Tuấn Khải, cậu đi tới trước ngăn kéo dưới tủ TV lấy ra thuốc tránh thai vừa mới mua, nghẹn ngào nói, "Ba năm trước bị tai nạn xe cộ, bác sĩ nói. . . . . . Nói em sau này sẽ không thích hợp mang thai, nếu như mang thai, khi sinh con thì em và còn đều sẽ nguy hiểm đến tính mạng. . . . . ."

Cậu rốt cuộc lấy hết dũng khí đem sự đau đớn đã ngưng đọng ở đáy lòng cứng rắn nói ra ở trước mặt anh. . . . . . Hình ảnh máu chảy đầm đìa dường như gần như muốn phơi bày ra ở trước mắt cậu, chua xót cùng đau đớn bắt đầu lan tràn khắp người cậu.

Cậu biết, có lẽ anh sẽ chấp nhận chuyện tương lai không cần có thêm đứa con nào nữa, dù sao bọn họ có một mình Bảo Nhi cũng đã đủ rồi, nhưng mà, anh nhất định rất khó tiếp nhận sự thật ba năm trước cậu vì sử dụng thuốc tránh thai mà gián tiếp gây nên tử vong cho đứa nhỏ ở trong bụng cậu. . . . . .

Vương Tuấn Khải không nói gì thêm, vẫn chỉ trầm tĩnh mà nhìn Vương Nguyên.

Thân thể mỏng manh của Vương Nguyên chống đỡ vào vách tường ở phía sau, khó chịu nói, "Em không muốn phủ nhận, ba năm trước lúc cùng chung sống với anh, em chưa từng nghĩ đến việc muốn mang thai. . . . . . Em cứ tưởng thuốc tránh thai em mua chỉ là loại thuốc tránh thai bình thường, em cũng không ngờ ngoài ý muốn lại có con, mà loại thuốc tránh thai đó lại tạo thành ảnh hưởng nghiêm trọng với đứa nhỏ như vậy . . . . . ." Cậu vẫn nhớ sau khi xong việc là bác sĩ tiệm thuốc giới thiệu thuốc tránh thai cho cậu, cậu cũng đã từng lo lắng sẽ tạo nên tổn thương đối với thân thể mình, nhưng lúc đó bác sĩ nói cho cậu biết cũng sẽ không có tác dụng phụ gì quá lớn, cộng thêm lúc ấy cậu căn bản không có ý định mang thai, cho nên mới không có cẩn thận suy nghĩ đến chuyện này. . . . . .

Ánh mắt Vương Tuấn Khải càng lúc càng ảm đạm, khuôn mặt điển trai lạnh lùng từ từ chuyển thành xót xa.

Vương Nguyên rũ mắt xuống, mặc cho nước mắt từng giọt rơi xuống mặt đất.

Bỗng nhiên, bóng người trước mặt biến mất, Vương Nguyên ngẩng đầu lên, tầm mắt liếc nhìn thấy bóng dáng Vương Tuấn Khải đang xoay người rời đi.

Lòng của Vương Nguyên đột nhiên rất đau rất đau, nhưng cậu không có cho phép mình khóc thành tiếng, chỉ biết cắn môi thật chặt.

"Rầm" một tiếng, cửa phòng nhà trọ bị Vương Tuấn Khải nặng nề đóng sầm lại.

Bảo Nhi ở một bên đang chơi đùa bỗng nghe thấy tiếng động đóng cửa thật lớn và bóng dáng ba bỏ đi, nhất thời đã bị dọa sợ, "Ba. . . . . ."

Vương Nguyên ôm lấy Bảo Nhi, không muốn dọa đến đứa nhỏ, cậu nín khóc mỉm cười, nhẹ giọng an ủi, "Không có chuyện gì, ba vì có việc cần đi ra ngoài. . . . . ."

-

Hai ngày tiếp theo Vương Tuấn Khải không hề đến nhà trọ tìm Vương Nguyên, đến ngày thứ ba, chị Dư được Vương Tuấn Khải bảo tới nhà trọ đón Bảo Nhi đi.

Những ngày qua, mỗi ngày ký giả vẫn luôn ngồi canh giữ ở trước cửa nhà trọ Vương Nguyên, nhưng vì Vương Nguyên không có ra khỏi cửa, cộng thêm mấy ngày qua, sau khi nhóm ký giả phát hiện Vương Tuấn Khải cũng không còn xuất hiện ở nhà trọ của cậu lần nào nữa, nhóm ký giả cũng dần dần giải tán.

Không tới một tuần lễ, tin tức Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên hợp lại vốn vì sự thực Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên rất ít lui tới mà từ từ biến mất. . . . . .

Sau đó Vương Nguyên vẫn không có gặp lại Vương Tuấn Khải, cuộc sống cậu lại khôi phục giống như trước, cậu bắt đầu yên tĩnh lặng lẽ đi làm ở "Vương thị", cũng không quan tâm đến bất kỳ tin tức nào bên ngoài.

Suốt cả một tháng qua đi, Vương Tuấn Khải.vẫn không có xuất hiện trước mặt cậu.

Lúc ở một mình, Vương Nguyên lại thỉnh thoảng lấy ra chiếc điện thoại di động mà anh cho cậu, ngây ngốc nhìn màn ảnh điện thoại không có động tĩnh gì, có khi cậu quên mang theo điện thoại di động trên người thì lại cảm thấy như có tiếng chuông điện thoại di động vang lên, nhưng mà, sự thật là chiếc điện thoại di động từ đầu đến cuối không hề có bất kỳ tiếng chuông nào vang lên.

Buổi tối hôm đó, Vương Nguyên lại ngồi ôm gối ôm một mình, mệt nhọc ngồi dựa vào trên ghế sofa, lẳng lặng suy nghĩ.

Quả thật, câj cũng không ngờ, sau ngày đó anh lại không liên lạc với cậu lần nào nữa. . . . . .

Đan Nhất Thuần có nói qua với cậu, anh đã từng chủ động đề cập tới chuyện không cần có con với Đan Nhất Thuần, cậu cho rằng bây giờ anh cũng sẽ có thể chấp nhận cậu, vậy mà. . . . . .

Cậu thừa nhận mỗi lần trong đầu vang lên lời nói dịu dàng triền miên của anh rồi nghĩ đến tình cảnh bọn họ hôm nay, lòng cậu sẽ mơ hồ cảm thấy thất vọng, cũng cảm thấy rất mất mác. . . . . .

Có lẽ may mắn duy nhất của cậu là cậu vẫn luôn kiêng dè, không có chân chính sa vào trầm luân, nếu không vào giờ phút này, cậu biết mình nhất định sẽ rất khó chịu. Tuy rằng hiện tại cậu cũng không dễ chịu gì, nhưng tối thiểu cậu cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý, chưa đến mức đợi đến khi lấy nhau rồi mới đón nhận sự khó chịu này.

Trái tim bỗng nhiên truyền đến đau đớn kịch liệt, cậu dựa lưng vào ghế sofa phía sau, từ từ nhắm lại đôi mắt ẩm ướt.

. . . . . .

Ngày tiếp theo, Vương Nguyên như không có công việc gì vẫn đến "Vương thị" làm việc, thỉnh thoảng có lúc nghe được các đồng nghiệp thảo luận về cậu và Vương Tuấn Khảk, nhưng cậu chỉ mang máng không nghe rõ bọn họ đang thảo luận cái gì. Bọn họ cũng đã kết thúc thảo luận, có điều, mặc dù cậu là nhân vật chính của đề tài đó, nhưng đồng nghiệp trong công ty vẫn đối với cậu rất tốt.

Cho đến khi cậu và Vương Tuấn Khải suốt cả một tháng lẻ hai mươi ba ngày không có liên lạc, thì cậu đã trông thấy Vương Tuấn Khải.

Cậu đứng ở bên đường, đối diện với một nhà hàng phong cảnh vô cùng lịch sự, kinh ngạc mà nhìn Vương Tuấn Khải cùng Đan Nhất Thuần ngồi ở bên trong nhà hàng, vui vẻ nói cười cùng nhau dùng bữa.

Bởi vì cách quá xa nên câj không cách nào nhìn thấy rõ biểu cảm trên mặt bọn họ, nhưng lúc bọn họ rời đi cậu nhìn thấy Vương Tuấn Khải rất thân mật dìu sau lưng của Đan Nhất Thuần.

Cậu thừa nhận, giây phút đó lòng của cậu rất đau, mặc dù vừa bắt đầu cũng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt để đối mặt với tất cả, nhưng tận mắt nhìn thấy anh xoay chuyển thái độ trong chớp nhoáng, cậu vẫn không biết làm cách nào để ngăn chặn sự chua xót ở trong lòng, cậu nhận thấy hóa ra mình vẫn còn rất ngây thơ. . . . . .

Nhưng có làm sao cậu cũng không ngờ được, cách một ngày khi cậu nhìn thấy anh cùng Đan Nhất Thuần xuất hiện, cậu nghĩ rằng điện thoại di động vĩnh viễn cũng sẽ không đổ chuông nữa, thì lúc này nó lại đột nhiên vang lên.

Lúc cậu nhìn thấy trên màn ảnh hiện lên số điện thoại của anh, cậu đứng sững sờ tại chỗ, mặc cho tiếng chuông điện thoại di động cứ vang mãi.

END CHƯƠNG 141

Hơ hơ, lại gì nữa đây  T^T

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top