Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 68: Tính sổ

"Ư... ưm..." JIyeon bị hắn ra vào hai mắt mơ màng, hoa huyệt cũng hết ngứa, dễ chịu đến mức cô ư a kêu to.
"Vật nhỏ, dễ chịu? Hử?" Eunjung không ngừng thẳng eo, hung hăng thúc vào cô, miệng vẫn không quên trêu chọc.
"Dễ chịu... ừm... ông xã... anh làm em thật dễ chịu... ư... mạnh... mạnh lên... a..." JIyeon giờ phút này không còn lý trí, thở dốc kêu lung tung.
"Giết chết em, vật nhỏ, giết chết em!" Eunjung bị cô kích thích càng thêm điên cuồng, ôm cô ngồi dậy, ra sức kéo lên nhấn xuống.
"Aaa..." JIyeon ăn không tiêu, cảm giác tử cung sắp bị hắn chọc thủng, nhưng lại có khoái cảm không ngừng kéo đên, bất giác cô xoay eo, hùa theo va chạm của hắn, Eunjung cảm nhận được cô hưởng ứng, lại càng kích động, càng đánh càng mạnh, ra vào mãnh liệt mấy trăm lần rồi mới phun ra.
"A..." Hoa huyệt JIyeon bị tinh dịch nóng hổi bắn vào như bị phỏng, rên một tiếng thật dài, mệt mỏi ngã rạp xuống giường không muốn nhúc nhích, nhưng cô còn đang thở gấp, cúc huyệt lại ngứa đến khó chịu, "Eunjung..." JIyeon hết hơi gọi hắn.
"Hửm?" Eunjung vẻ mặt thoả mãn ngẩng lên, dịu dàng nhìn cô.
"Em ngứa, phía sau ngứa." JIyeon muốn khóc, cơn ngứa này lại nổi lên.
Anh sẽ làm cho em hết ngứa." Nói xong rút gậy thịt đã cứng lên trong chớp mắt ra, rồi chậm rãi cắm vào cúc huyệt.
Kết quả, Jyeon bị Eunjung đè suốt trên giường đến khi hết ngứa, tuy Jiyeon đã hết ngứa nhưng Eunjung lại nói đề phòng tái phát, nên cần phải chắc ăn, thế là hai nơi của Jiyeon luân phiên bị hắn dốc sức làm, cuối cùng Jiyeon chịu không nổi hôn mê bất tỉnh, hắn mới ngừng lại.
Nhìn cô mê man, mồ hôi ướt đẫm mặt, Eunjung yêu thương hôn lên, cả ngày "vận động", hắn ra không ít mồ hôi, cả người đều thoải mái, đưa tay rờ trán, không nóng, xem ra đã hạ sốt.
Suy nghĩ một lúc, kéo da thú đắp kín Jiyeon còn mình mặc đồ vào, đứng dậy đi tìm Boram tính sổ, tuy cô nhiệt tình chủ động quả thật làm hắn thích thú nhưng Boram dám chơi xấu bạn đời của hắn, chuyện này hắn không thể nào không tính sổ.
Đến nhà Boram, hắn không thèm nhìn người ta đang làm gì trong nhà, đứng ngoài cửa kêu lớn: "Boram ra đây, tôi đến tìm cậu."
Boram mở cửa rất nhanh, dường như đã biết Eunjung sẽ tới, không hề kinh ngạc, thản nhiên trêu chọc: "Cậu tới muộn hơn tôi dự tính, xem ra thể lực Jiyeon không tệ lắm, vừa mới bị cậu làm ngất đi hả?"
Eunjung bị hắn nói mà đỏ mặt, ho khụ một cái, lại khôi phục vẻ mặt lạnh như băng, hắng giọng: "Boram cậu có phải quá đáng không, dám lừa Jiyeon đi bôi thuốc 'tình quả'."
"Sao vậy, cậu không thích hả, còn cố ý đến mắng vốn tôi à?" Boram cười gian trá liếc hắn.
Eunjung nghẹn họng sửng sốt, lập tức giận dữ hét: "Ai nói với cậu chuyện này, tôi hỏi tại sao cậu lại lừa Jiyeon bôi thuốc 'tình quả'."
"Thì là muốn cho cậu dễ chịu một chút đó, thấy bộ dạng gần đây của cậu không được thoả mãn dục vọng, nên có lòng tốt giúp cậu chút thôi!" Boram trưng vẻ mặt người tốt việc tốt, cậu phải cảm ơn tôi mới đúng ra.
"Cậu..." Eunjung bị gã làm cho cứng họng, nhưng ít nhiều gì hắn dễ chịu cũng là sự thật, nên cơn tức tan hết ném lại một câu: "Ai cần cậu xen vào việc người khác." Rồi xoay người bỏ đi.
"Cậu là đồ vô lương tâm, được thoả mãn còn không biết cám ơn tôi, thiệt là." Boram than thở xong, cũng xoay lưng vào nhà.
Sáng sớm hôm sau, Jiyeon bị đói mà tỉnh, hôm qua cô ăn có một bữa cơm, còn "vận động" nhiều như vậy không đói mới là lạ á.
Cố nhướng mí mắt cay xè, cảm thấy toàn thân không chỗ nào là không đau, đặc biệt là phía dưới lại càng nóng rát, cảm giác Jiyeon rất quen thuộc, không khỏi nhỏ giọng mắng: "Hư hỏng."
"Bảo bối, ai hư hỏng?" Eunjung đã tỉnh từ sớm, vẫn luôn nhìn cô ngủ, đang vô cùng buồn chán hết xoa xoa rồi hôn nhẹ lên người cô, đột nhiên thấy cô mở mắt, còn gắt giọng mắng, nhất thời tâm tình rất tốt, ôm cô từ đằng sau, ngậm vành tai cô dụ dỗ.
"Ứm..." Jiyeon cứng đờ cả người, chợt nhớ ra bây giờ là mùa mưa, Eunjung không cần ra ngoài đi săn. Tất cả việc hôm qua chậm rãi chiếu lại, Jiyeon xấu hổ không để đâu cho hết, trời ạ, còn luôn cọ vào người hắn, còn kêu hắn mạnh mạnh lên, là cô hết mà, hu hu... Cô không còn mặt mũi nào gặp ai rồi.
Eunjung thấy cô hồi lâu không nói, khuôn mặt nhỏ nhắn còn hồng rực hết hồn, biết cô đang nhớ chuyện hôm qua, bắt đầu thẹn thùng, hắn lại thích xem dáng vẻ thẹn thùng của cô, lại trêu: "Sao vậy, hôm qua còn kéo anh, nói anh mạnh lên, bây giờ thoả mãn rồi không ngó ngàng đến anh, còn mắng anh hư hỏng. Hử?"
"Eunjung... xin anh, đừng nói nữa mà!" Jiyeon xấu hổ dúi mặt vào đống da thú trên giường, ấp úng năn nỉ.
"Ha ha... Gì em cũng làm hết rồi, lại không cho anh nói sao, vật nhỏ?" Eunjung bị cô chọc cười, tay không ngừng xoa vuốt người cô, làm Mộ Sa thẹn run rẩy cả người.
"Đừng, Eunjung, em còn đau." Cảm giác tay hắn càng lúc càng đi xuống, Jiyeon chẳng màng mắc cỡ, ôm tay hắn chặn lại.
"Tiểu bảo bối của anh, chúng ta tắm rửa ăn cơm, nhé?" Eunjung vừa rồi thừa dịp cô còn ngủ đã kiểm tra, hai chỗ phía dưới quả thật sưng phù, bằng không hắn cũng chả nằm buồn chán đến thế.
"Ừm." Nghe hắn dùng ngữ điệu yêu chiều gọi cô tiểu bảo bối, Jiyeon thẹn vô cùng, bất quá trong lòng lại rất ngọt ngào.
Eunjung rất đàng hoàng tắm cho Jiyeon, còn thoa thuốc giảm sưng, đương nhiên là cái hộp không chứa "tình quả", hắn định vứt sạch, nhưng nhớ đến hương vị mất hồn hôm qua, thật sự có chút tiếc rẻ, biết đâu có ngày lại dùng đến nên lặng lẽ cất kĩ.
Hai người ăn cơm xong, không chuyện gì làm, bèn nằm trên giường tán gẫu, Eunjung lại khó chịu, bàn tay không ngừng xoa trên người cô cũng dần dần càng lúc càng mạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top