Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chap 8 : Quyết Định Cuối Cùng

Film nhìn cô ta, một chút cũng nhìn không ra cô chính là dì Út của Jane, nếu nói cô là chị gái chắc sẽ khiến người tin hơn, xem ra cùng lắm chỉ khoảng ba mươi tuổi mà thôi, nhưng trên người lại toát ra vẻ phong trần rất nặng.

“Dì Út, con có việc cần nhờ dì giúp đỡ.” Jane bước từng bước về phía trước, ôm cánh tay của dì mình,tuy rằng cha mẹ không thích dì Út, nhưng cô đối với dì Út không có thành kiến, tình cờ biết được bí mật của dì, cho nên tình cảm giữa cô và dì rất tốt.

“Nói đi, có chuyện gì?” Dì Út nhìn cô cười yêu thương.

“Dì Út, đến đây, con nói cho dì nghe.” Jane kéo dì mình qua một góc, mặc dù nói chuyện với dì mình không ngừng nhưng ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Film.

Dì Út gật đầu liên tục, sau đó nắm tay cô đi đến trước mặt Film đánh giá một chút, mặc dù thân hình hơi gầy yếu, nhưng vẫn có thể nhìn ra đó là một người con gái đẹp, nhưng sắc đẹp này vẫn chưa được ai khai phá , lúc này mới mở miệng nói: “Con đã thật sự suy nghĩ kỹ chưa? Dấn thân vào là không có đường trở ra đâu.”

“Vâng.” Film gật đầu, bị dì nhìn chằm chằm làm cho nàng có chút hoảng hốt.

“Con khẳng định chứ?” Dì Út hỏi lại.

Sắc mặt Film trở nên ửng hồng, lo lắng bất an dùng tay nắm chặt dây ba lô của mình, cúi đầu không nói.

“Dì Út, dì còn chưa tin con sao? Bạn con đang ngượng ngùng đó.” Jane làm nũng nói.

“Không phải dì Út không tin con, có điều những chuyện như thế này cần phải chắc chắn, nhưng nhìn dáng vẻ ngượng ngùng này của con bé, dì tin,chuyện này cứ giao cho dì .” Dì Út gật đầu đáp ứng, dì cũng thật lòng muốn giúp đỡ nàng, nếu không phải đến bước đường cùng, ai lại đi bán thân chứ?

“Cám ơn, dì Út.” Jane vui mừng,nhưng lập tức nói: “Dì Út, dì không thể tìm cho Film một lão già, còn nữa, không thể là một tên có tính ngược đãi điên cuồng, cũng không thể là một tên biến thái,còn có……”

“Được rồi, con nghĩ dì không có mắt nhìn người sao? Con yên tâm đi, nể mặt của con, dì Út nhất định sẽ cố hết sức tìm cho bạn con một người bao dưỡng không tồi, sẽ không để con bé chịu uất ức.” Dì Út cười cười, cắt ngang lời cô.

“Dì Út, vậy tụi con chờ điện thoại của dì, bây giờ không quấy rầy dì nữa, dì bận thì cứ đi trước, tụi con cũng về đây.” Jane lắc lắc tay dì mình.

“Ừ, vậy dì đi vào trước.” Dì Út nhìn họ liếc một cái, sau đó xoay người đi vào hộp đêm.

“Film, đừng lo lắng, đừng buồn bã, nói không chừng trong họa gặp được phúc thì sao, phải không?” Jane an ủi Film, tuy rằng biết chuyện này dường như không thể xảy ra.

“Jane, mình không buồn, nếu đây là số mệnh của mình, mình đành phải chấp nhận thôi.” Trên mặt Film đầy vẻ tĩnh mịch và đau xót, ngoại trừ chấp nhận số mạng ra nàng còn có thể làm được gì?

Trong khu ghế lô (ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong kịch trường, một gian có vài chỗ ngồi) của hộp đêm ồn ào náo nhiệt, Ciize cẩn thận xem lại hợp đồng trên tay, nhìn Namtan gật đầu, lúc này cô mới cầm bút ký tên lên bản hợp đồng.

“Cám ơn, Tipnaree tổng, hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, chúng ta uống một ly để chúc mừng chứ.” Người đàn ông mặc Âu phục mang giày da ngồi đối diện nhìn thấy Namtan ký tên, lúc này mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt tươi cười, nâng ly rượu trong tay lên.

“Cạn ly.” Namtnan nâng ly rượu trong tay lên, uống một hớp.

“Tipnaree tổng, tôi có chuẩn bị một số tiết mục, hy vọng cô sẽ thích.” Lúc này người đàn ông mặc Âu phục, mang giày da mới vỗ vỗ tay, rất nhanh có mấy cô gái xinh đẹp cao ráo từ bên ngoài lập tức đi vào, ngồi xuống bên cạnh họ “Tipnaree Tổng, hy vọng em có thể làm cho ngài vui vẻ.”

“Mọi người cứ vui chơi trước đi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.” Namtan đẩy cô gái bên cạnh ra.

“Naree Tổng, nhanh lên nha, đừng để người ta chờ lâu.” Cô gái quyến rũ liếc mắt đưa tình.

“Nếu chờ không được, em có thể chọn một trong số những người đàn ông ở đây.” Namtan nở nụ cười, bước ra khỏi phòng.

Dì Út ( còn gọi tên khác là Jamie) ngồi ở nơi đó rầu rĩ, nên giới thiệu cho con bé người khách có bộ dạng thế nào đây? Dù sao con bé cũng là bạn của Jane vừa lúc nhìn thấy Namtan từ nhà vệ sinh đi ra, ngay tức khắc đã nghĩ ra chủ ý, tiến về phía trước.

“Tipnaree tổng tài, chơi có vui vẻ không?”

“Chị nói thử xem, chị Jamie” Namtan ném cho cô một cái nháy mắt, ôm lấy bả vai cô, “Mỗi lần tôi đến đây chính là đến để thăm chị Jamie thôi.”

“Khi nào thì miệng của Tipnaree tổng tài trở nên ngọt như vậy,chị có thể tự hiểu được, tôi là người đẹp đã hết thời, làm sao có thể lọt được vào mắt của tổng tài đây.” Jamie cười, lưu lạc phong trần nhiều năm, lời nào là thật, lời nào là dối, cô còn không phân biệt được sao?

“Chính vì vậy nên chị mới càng có hương vị, những người phụ nữ ở đây làm sao so sánh với chị.”Namtan  trêu đùa cô.

“Những lời nói này của em thật là làm cho tôi mát ruột mát gan, trách không được các cô gái đều vì em mà thần hồn điên đảo, nếu tôi được
trẻ lại như thuở hai mươi, nhất định cũng sẽ bị em mê hoặc đến thần trí không rõ ràng.” Jamie nhìn người phụ nữ trước mắt, thật sự là vô cùng  đẹp gái.

“Chẳng lẽ bây giờ tôi mê hoặc không được chị sao? Xem ta tôi
phải tự kiểm điểm lại mình.” Vẻ mặt Namtan chứa đựng thất vọng nhìn cô.

“Đừng đùa nữa, Jamie đây dày dạn kinh nghiệm lắm, đúng rồi,
không nói dông dài với em nữa, tôi có một việc muốn nhờ em giúp đỡ, không biết Tipnaree tổng có đồng ý hay không?” Jamie nói nửa thật nửa đùa.

“Đã biết chị không có việc thì sẽ không nhớ tới tôi mà, nói đi, có chuyện gì?” Namtan nhìn cô hỏi.

“Là chuyện tốt, có một người bạn giới thiệu cho tôi một cô gái, hai mươi mốt tuổi, là sinh viên, bởi vì mẹ cô ấy bị bệnh, phải cần rất nhiều tiền, cô ấy không còn cách nào khác đành phải bán thân, tôi đã nhìn thấy cô gái đó, diện mạo quả thật rất thanh tú, cũng rất e thẹn, bởi vì bạn tôi đã dặn dò, muốn tôi tìm cho cô ấy một người tốt, nghĩ tới nghĩ lui, tôi đã nghĩ đến em, thế nào? Có hứng thú không?” Jamie nói một cách vắn tắt, sau đó hỏi Namtan.

“Không có hứng thú, đâu phải chị không biết, hàng ngày có biết bao nhiêu phụ nữ đưa lên đến cửa, tôi ứng phó còn không kịp, không cần phải bao dưỡng thêm người nào nữa đâu, chị tìm người khác đi.” Namtan không hề nghĩ ngợi liền từ chối, thứ mà cô không thiếu nhất chính là phụ nữ.

“Em đừng vội, tôi còn chưa nói xong đâu, cô gái kia muốn đánh đổi ba tháng bằng một trăm năm mươi vạn, điều kiện này chỉ sợ người khác
không chịu đáp ứng, tôi biết em đối với phụ nữ rất là hào phóng, coi như cậu giúp chị một lần, được không? Nói không chừng em sẽ thích tiểu nha đầu thuần khiết đó, chị khẳng định với em, cô ấy không giống như những người phụ nữ trước đây.” Jamie vẫn không chịu buông tha, tiếp tục thuyết phục Namtan.

“Nếu chị đã nói như vậy, tôi làm sao có thể cự tuyệt, tôi sẽ nể mặt chị một lần, một trăm năm mươi vạn phải không?” Namtan nói xong, lấy bút ra viết vào tấm chi phiếu,
sau đó đưa cho cô “Về phần cô gái kia, chị tự mình lo liệu đi.”

“Điều này sao có thể? Nếu em đã trả tiền, thì người là của em, còn chuyện em có muốn hay không, thì em tự mình quyết định, chuyện gì
nên làm tôi sẽ giúp em làm tốt, em chỉ cần chờ điện thoại của tôi là được, lần này thật sự rất cám ơn em, tôi không quấy rầy em nữa, em tiếp tục đi vui vẻ đi, sau này có cơ hội tôi sẽ cảm tạ em.” Jamie cầm lấy tờ chi phiếu, thật vui vẻ vì em đã nể mặt mình.

“Ok.” Namtan nói xong rồi tiến đến ghế lô. Film ngủ không được, cứ lăn qua lộn lại trên giường cô vừa lo lắng lại vừa sợ hãi, hy vọng dì Út có thể nhanh chóng cho nàng một câu trả lời, bởi vì ngày mai đã là thời hạn cuối cùng rồi, tự hỏi chính mình hết lần này đến lần khác, thật sự cứ như vậy mà bán thân sao? Mình làm sao đối mặt với anh Nanon đây? Nhưng khi nhìn thấy mẹ, nàng biết bản thân phải làm như vậy.

Tích tích tích, tiếng chuông tin nhắn của di động vang lên,đã khuya như vây rồi mà ai còn gửi tin nhắn cho mình? Nàng vội vàng mở ra xem, là
tin nhắn của Jane: “Film, sáng mai gặp ở cổng trường nhé, mình và dì Út sẽ ở đó chờ cậu, dì Út đã tìm được đối tượng rồi, cụ thể của chuyện này gặp mặt hãy nói.”
Đã tìm được đối tượng? Lòng của nàng  ngẩn ra, có phải đã tìm được người mua mình hay không? Nhưng nàng không hề cảm thấy vui sướng, mà chỉ cảm thấy bàng hoàng, sợ hãi, bất an………..

-------

Ghét cái nào trời trao của nấy Namtan ơi

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top