Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chap 115

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Tôi đồng ý với cô." Một câu trả lời nhanh chóng dứt khoát, khiến cho Sunny nhất thời không kịp phản ứng. Mặc dù cô đã nắm đủ mọi thứ để Hyomin phải thỏa hiệp mà chấp nhận, cũng đã sớm dọn xong tình địch xung quanh, nhưng không ngờ tới kế hoạch lại có thể tiến hành thuận lợi như vậy. Cứ như vậy vốn là trong lòng đã chuẩn bị giải thích lại không có chỗ dùng, ngược lại khiến cho gian kế trong lòng không có được chút tự hào nào.

"Không ngờ em lại đồng ý yêu cầu của tôi nhanh như vậy, thật đúng là làm tôi không biết nên vui hay nên buồn đây. Em tạm thời nhân nhượng như vậy có phải là vì lợi ích chung, cũng là vì để bảo vệ cô gái kia?" Sunny ghé vào bên tai Hyomin hỏi nhỏ, sau đó cô ta hé đầu lưỡi với lấy vành tai mà mút vào trong miệng, tỉ mỉ thưởng thức. Âm thanh mút vào nhả ra khiến cho bầu không khí xung quanh cũng trở nên mập mờ.

"Sunny, nhìn qua bộ dạng cô có vẻ rất gấp đó nha, chẳng lẽ cô lại muốn cùng tôi ở chỗ này làm luôn sao?" Hyomin không dấu vết đẩy Sunny ra, cố giả vờ như có chút mắc cở nói. Cô biết rõ mình lúc này không thể chống đối với Sunny hay là yêu cầu bất cứ điều gì. Làm ẩu không chỉ không thể cứu được Jiyeon mà ngay cả mình cũng sẽ dính líu đến.

"Em yên tâm, cho dù tôi có muốn gấp như thế nào đi nữa, cũng sẽ không cho những kẻ khác nhìn thấy bộ dạng của em đâu. Bây giờ em nên trả lời vấn đề của tôi hỏi trước đã. Có phải em vẫn còn để ý đến cô gái kia?"

"Sunny cô thông minh như vậy hẳn nên biết cá tính của tôi chứ. Tôi và cô ấy đã chia tay rồi thì làm sao còn có chuyện đó nữa. Nhưng có nói gì đi nữa thì cô ấy cũng từng là người phụ nữ của tôi. Cô nghĩ tôi sẽ để cho người con gái đã từng có quan hệ với mình chết một cách không mình bạch sao? Cô muốn món hàng đó, muốn người tôi, những thứ này cũng không co liên quan, cô nên thả cô ấy ra."

"Min quả nhiêm em khiến tôi không hề thất vọng. Lúc này em so với những năm về trước càng thêm mê người." Nghe Hyomin trả lời Sunny cũng hưng phấn đáp lời, dục vọng sâu thẳm trong mắt hận không thể nuốt sạch đối phương vào trong bụng.

"Ha ha... tôi ngược lại không nghĩ tới Sunny tiểu thư lại thầm yêu tôi lâu đến như vậy." Hyomin cười gượng đáp lại, cô lúc này cảm thấy hối hận lúc đầu tại sao mình lại đến Đức để ám sát anh trai Sunny. Nếu như cô không cũng sẽ không bị Sunny để mắt đến. Hơn nữa mấy năm trước cái tên khốn kiếp này vẫn còn đang ở tuổi vị thành niên chứ.

"Nếu biết tôi vẫn luôn yêu em, em cũng đừng phụ lòng tình cảm của tôi dành cho em. Lúc này chúng ta nên đi xem món hàng kia đi rồi lấy nó. Đến tối tôi sẽ hảo hảo yêu em." Sunny vừa nói vừa liếc mắt chủ ý kêu đám thuộc hạ chuẩn bị xe, nắm lấy tay Hyomin muốn đi ra ngoài.

"Chờ một chút!" Nhìn Sunny chỉ nhắc đến điều kiện với cô, nhưng lại không nhắc đến chữ nào về Jiyeon, chuyện này khiến cho Hyomin lo lắng. Cô lúc này chịu thảo hiệp như vậy chủ yếu là muốn cứu Jiyeon ra. Nếu như Sunny không thả người, lẽ nào còn muốn cô phải cùng cô ta đến tối làm chuyện đó? Suy nghĩ một chút cũng đã thấy sợ!

"Sunny tôi đã thực hiện được yêu cầu của cô, cô cũng không nên không tuân thủ cam kết của mình, chuyện thả người và chuyện này không liên quan." Hyomin giả vờ như không để ý thuận miệng nói, ánh mắt ngầm quan sát biểu tình của Sunny. Phát hiện cô nàng không chút hoài nghi trong lòng cũng nhẹ nhàng thở phào một cái.

"Được chúng ta đi, tốt nhất là luôn thành thật. Nếu như Min muốn như vậy, tôi cũng sẽ tự nhiên mà thả người." Sunny vừa dứt lời, thì hai tên thủ hạ lập tức rời đi, không lâu sau đã thấy bọn họ đỡ Jiyeon đi đến gặp mình. Lần nữa được gặp lại người mà mình ngày nhớ đếm mong, Hyomin tức giận đến nỗi muốn đem đám người này băm thây ngàn mảnh.

Chỉ mới có 10 ngày không thấy bộ dáng Jiyeon cũng đã khác hẳn. Khuôn mặt tròn trắng nõn lại trở nên tiều tụy không chút ánh sáng, ánh mắt hốc hác cũng trở nên thâm trầm ảm đạm hơn, hai tròng mắt cũng đục ngầu mơ hồ không chịu được. Mái tóc dài đen bóng cùng đã tán loạn trên vai cùng hai gò má, bộ âu phục màu xám cũng dính đầy vết bẩn. Cho dù đoạn đường không dài cũng có người đỡ cô, nhưng bước đi vẫn còn lảo đảo, giống như nếu không có chỗ dựa nhất định sẽ ngã xuống.

Hyomin chậm rãi đi đến chỗ Jiyeon, phát hiện ánh mắt đối phương cực lực đè nén ngạc nhiên, mừng rỡ cùng lo âu, hốc mắt lại thấy nóng xót. :Thật xin lỗi, em tới trễ..." Hyomin ôm lấy Jiyeon, đưa tay vuốt lên khớp xương đã nhô lên cao từ sau lưng, ngực đau xót như là bị tạt a-xít tàn nhẫn.

"Cô tại sao... lại đến.... họ... mục tiêu của bọn họ là cô..." Jiyeon nói đứt quãng, chỉ một câu nói lại như lấy hết sức lực của cô, hoàn toàn nằm trong lòng Hyomin mà thở hổn hển. "Cô đã làm gì chị ấy?" Hyomin nhìn thấy bộ dạng khó chịu của Jiyeon, trong lòng tích lũy nhiều lửa giận như sắp phun ra. Cô thấp giọng hỏi Sunny, bởi vì siết chặt nắm tay quá độ mà run lên kịch liệt.

Hyomin cũng không thể tượng tưởng được Jiyeon của mình ở đây đã chịu bao nhiêu hành hạ, vốn dĩ chị ấy phải chịu một phần tội nghiệp này cùng chính là tại mình! Nếu như cô có thể mạnh mẽ hơn một chút, cũng sẽ không để cho người ta bắt cóc Jiyeon đi khỏi trước mặt mình. Nếu như cô cẩn thận một chút thì cũng sẽ đổ lên đầu Sunny này như một khối u ác tính!

Nhưng bây giờ có nói nhiều bao nhiêu, cũng không thể quay lại được. Từ lúc đầu cô xuất hiện chính là một sự sai lầm! Làm tổn thương Jiyeon! Hyomin sao cô lại vô dụng như vậy chứ! Rõ ràng yêu chị ấy sau đậm như vậy, nhưng tại sao đến cả tộ lỗi của bản thân cũng phải để cho chị ấy chịu thay mình!

"Không sao đâu." Lúc này giọng nói nhỏ nhẹ trong lòng ngực truyền đến màng nhĩ. Khiến cho Hyomin còn đang tức giận quay trở lại. Cô cúi đầu xuống cùng lúc nhìn trực diện với đôi mắt của Jiyeon, Cho dù bị làn nước mỏng che phủ, nhưng trong đó tràn đầy hình bóng của mình.

"Jiyeon, tin em, em sẽ cứu chị ra ngoài."

"Ừm, tôi tin cô."

"Đúng là một cuộc tình đẹp, khiến tôi cảm động muốn rơi lệ, Min, chuyện đến mức này, em còn dám nói không phải là vì cô ấy nên em mới chấp nhận điều kiện của tôi?" Sunny đến gần chỗ các cô, móc cây súng chĩa vào hai người.

"Sunny tôi thừa nhận, tôi vì Jiyeon nên mới chấp nhận những điều kiện đó với cô, nhưng cô cũng sẽ có được thứ mà cô muốn không phải sao? Chỉ cần cô để Jiyeon đi, thì hai điều kiện lúc nãy, tôi sẽ làm hết."

"Nếu như tôi còn muốn mạng cô ấy?"

"Vậy thì, cái gì cô cũng đừng mong có được."

Nhìn Hyomin đưa cả người Jiyeon ra sau lưng mà che chở, Sunny cũng biết rõ nếu như mình giết chết Jiyeon thì trước tiên phải giết chết Hyomin. Cân nhắc một chút cô không thể làm gì hơn là thu hồi súng lại." Được tôi sẽ không động đến cô ấy, nhưng em phải cho tôi xem hàng trước, thì tôi mới cho cô ta đi." Hyomin nói xong, thì cho thủ hạ tới trói tay Hyomin và Jiyeon đưa các cô lên xe.

Xe của Sunny và các thủ hạ khác đều dùng chung một màu sắc. Kiểu xe đơn giản, màu đen khiêm tốn, nhìn sơ cũng bình thường, nhưng xung quanh lại lộ ra chút thần bí. Chỉ cần là người am hiểu về xe, thì sẽ đoán ra được chủ chiếc xe này tuyệt đối không hề đơn giản. Bởi vì người bình thường sẽ không cần phải dùng đến kính chống đạn cho cửa xe và bánh xe dùng lốp đặc biệt, chiếc xe bình thường giá trị chỉ có mấy trăm ngàn nhưng chi phí sửa đổi lại tốn đến mấy triệu.

"Lên xe đi." Hyomin, Jiyeon, cùng với Sunny ba ngươi đi cùng một xe. Người lái xe chính là gã đàn ông tóc vàng mắt xanh, còn Jiyeon lại bị trói ngồi cạnh ghế tài xế. Ngoại trừ chiếc xe các cô đang ngồi thì phía sau còn có hai chiếc nữa. Nhìn thấy bày trận thế lớn như vậy Hyomin trong lòng khinh thường cười.

Cô gái này vẫn còn rất kiêng kỵ.

Sau khi lên xe, Hyomin lại tùy tiện chỉ tới một vùng núi cách xa đó, sau đó lại tựa vào xe nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng rất nhanh cô phát hiện ra người ngồi bên cạnh bắt đầu không đứng đắn. Bởi vì cái tay kia của Sunny đã thò vào trong lớp áo âu phục của cô, cách một lớp áo ngực đang vuốt ve lấy ngực của cô.

"Min" Nhiệt khí liền lan tỏa trên mặt, khiến cho Hyomin nhíu mày. Cô đưa tay đẩy Sunny ra nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không lâu sau cái tay càn rỡ kia lại mò đến đùi của cô, thậm chí thỉnh thoảng còn chạn vào chỗ ấy. "Sunny tiểu thư, cảm phiền cô lịch sự một chút." Cuối cùng không nhịn được bản tính quấy rối,  Hyo mở miệng nói ngăn lại.

"Ha ha, dù sao thì tối này em cũng sẽ là người phụ nữ của tôi, cần gì phải cố làm ra thanh cao? Chỉ cần nghĩ tới em nằm dưới thân tôi bộ dạng rên rỉ thống khoái, tôi chỉ hận không thể ngay lập tức muốn có được em, đoạt lấy tất cả mọi thứ trên người em." Lời nói to gan đầy dâm đãng khiến cho Hyomin phải khó chịu mà vuốt trán. Cô không muốn để cho Jiyeon nhìn thấy sự đổi chác đầy bẩn thỉu như vậy, cho dù là cô cũng vì cứu người nên mới dùng đến kế hoãn binh này.

Hyomin quay đầu nhìn về phía Sunny, cùng lúc đó cô phát hiện xe đã đi vào núi. Chỗ này đã nhiều năm không có người đến sửa chữa đường, nên xung quanh đã bị cây cối um tùm bao bọc không nhìn thấy được gì. Chiếc xe nhỏ hẹp lái trên con đường như vậy cũng có thể coi là rộng rãi lắm rồi, nếu như cần thêm một chiếc xe nữa thì cần phải có sự can đảm.

Nghĩ tới đây Hyomin đột nhiên thay đổi trạng thái lạnh lùng của mình, ngược lại nằm sấp trên người Sunny, đưa thân thể mềm nhũn ma sát trên người cô ta.

"Sun, không ai nói cho cô biết là nhìn cô lúc túc giận rất xinh đẹp sao?"

"Đây cũng không phải là chuyện cho em nhắc tới."

Thấy Hyomin chủ động muốn mây mưa, Sunny cũng nghi ngờ nhưng cũng hết sức hưởng thụ.

"Thật là vinh hạnh, tôi lại là người đầu tiên khen cô. Thật ra thì đối cô một chút hảo cảm với cô cũng không phải là tôi không có. Nhưng mà chúng ta cũng chỉ gặp nhau được mấy lần, tại sao lại thích tôi?" Hyomin đưa tay ôm lấy Sunny, đem toàn bộ thân thể đè lên đùi cô ấy. Khi hai bộ ngực của hai người ép chung một chỗ, Sunny cảm thấy thân mình như đang nổi nhiệt lửa.

"Min, em rất là mê người, từ lần đầu nhìn thấy em, tôi đã yêu em. Thậm chí mỗi tối từ sau khi em rời đi, thì tôi cũng mơ đến bộ dạng của em." Sunny không thể đợi thêm đem tây trang trên người Hyomin cởi xuống, lộ ra chiếc cà vạt màu đen cùng áo sơ mi chỉnh tề bên trong. Trang phục phối cùng dáng người khiến cho khuôn mặt Hyomin cũng trở nên vô cùng yêu mị, không hề khiến cho người ta cảm thấy phản cảm, mà ngược lại còn khiến cho người ta cảm thấy có một thứ cám dỗ không thể nói ra được.

"Cô thật sự yêu tôi? Hay là chỉ yêu thân thể tôi?" Hyomin ngẩng đầu lên, đưa tay từ từ cời từng nút áo sơ mi ra, nhưng không hề động tới cà vạt. Theo động tác của cô, mái tóc dài cũng buông xuống, lộ ra vùng cổ trắng nõn trong suốt. Thậm chí đến cả vị trí mạch máu cũng nhìn thấy rõ ràng.

Sunny đem sự chú ý tập trung trên tay Hyomin, theo từng cái nút áo mà mở ra, cô cảm thấy tâm tình thiện lương của mình giống như là đang bị treo trên nút áo đó. Cứ mỗi lúc Hyomin tháo xuống một nút, thì lại khiến cho nhịp tim của cô tốc độ cũng theo đó mà tăng nhanh. Khi chiếc nút đầu tiên bung ra, thì cái bra màu đen cùng đôi bạch thỏ lại như ẩn như hiện. Chiếc cà vạt màu đen lại bị vắt sang một bên.

"Em thật đẹp." Sunny vừa nói đưa hai tay ôm lấy Hyomin, Một tay liền ôm lấy cái eo thon nhỏ, tay còn lại trực tiếp luồn xuống bóp lấy cái mông." Ưm..." Một tiếng than nhẹ, hệt như quẹt một que diêm làm mỗi lửa mà ném vào trong xăng, trong nháy mắt đem lòng Sunny đốt thêm hừng hực, càng dữ dội. Cô vùi đầu vào hai khỏa tròn trịa của Hyomin mà say sưa hôn lấy, cho nên cô cũng không hề để ý đến ánh mắt chán ghét thoáng hiện lên sát ý.

Xe vẫn cứ như cũ mà chạy đi, Jiyeon tụ ép mình không nhìn đến chuyện đang phát sinh ở phía sau, nhưng lỗ tại vẫn không thể tự chủ được vẫn thu lại những âm thanh đó. Cô thật không hiểu tại sao Hyomin lại cùng Sunny lăn lộn với nhau cùng một chỗ, đây là một cô gái ngoại quốc, rõ ràng còn đang trói mình để uy hiếp cô ấy. Hay vốn là đối địch nhau mới đúng, nhưng tại sao lúc này lại ở sau xe làm chuyện thận mật đó?

Nghĩ đến cuộc sống 10 ngày qua của mình, Jiyeon mệt mỏi tựa đầu vào cửa sổ xe mà nhớ lại. Mỗi một lần bị hành hạ, thì thống khổ giống như bị lăng trì vậy. Khiến cho những vết thương trên người sắp khép lại tiếp tục nứt ra, khiến cho mọi ngụy trang kiên cường hoàn toàn phá hủy, nát vụn không còn một mảnh. Thậm chí ngay cả tôn nghiêm vì một người đều bị hung hăng dẫm dưới chân.

Nếu như có thể Jiyeon rất muốn từ trên chiếc xe này nhảy xuống. Cô không muốn nghe thấy Hyomin phát ra những âm thanh như vậy, lại càng không muốn làm một tượng đá nhìn người con gái mình yêu nhất, bị một cô gái khác hoàn toàn hủy diệt mà làm loại chuyện đó. Hyomin cuối cùng thì trong lòng em đang nghĩ gì vậy?

Tôi cũng là người, cho dù tôi có giả vờ kiên cường đi nữa, cũng sẽ có một ngày không thể chịu đựng được. Em nói em yêu Park Soyeon, tôi có thể buông tay. Nhưng mà lúc này em lại cùng một cô gái khác phát sinh quan hệ, khiến cho tôi nghĩ em như thế nào đây?

"Park tiểu thư (Hyomin), tiếp theo thì đi đến chỗ nào?" Lúc này đột nhiên người đàn ông tóc vàng lái xe đột nhiên mở miệng, nhưng mà đợi hơn cả nửa buổi cho dù là Sunny hay là Hyomin cũng không hề trả lời hắn. Hắn nghi ngờ quay đầu lại, đột nhiên một thân ảnh màu đen lao đến đánh ngay vào mặt hắn. Một quyền với tốc độ cực nhanh, lực đạo cũng rất mạnh, khiến gã đàn ông tóc vàng không kịp né, liền ngất xỉu.

Xe không có tài xế, dần mất đi phương hướng. Hyomin dùng chân đạp cửa xe mở ra, đem Sunny cùng gã đàn ông tóc vàng ném xuống xe. Sau đó nhảy lên, liền ngồi vào ghế lái tài xế, đạp chân ga tiến về phía trước. "Hyomin... cô..." một loạt động tác này của Hyomin, khiến cho mắt Jiyeon choáng váng. Cô đưa mắt nhìn người bên cạnh đã ăn mặc chỉnh tề, trong lòng không nói ra được vui thích.

Thì ra lúc nãy cũng chỉ là đang diễn trò.

"Jiyeon, không sao đâu, em sẽ..."

"Đoàng! Đoàng!"

Hyomin còn chưa nói hết lời, thì phía sau đã truyền đến tiếng súng. Cô móc con dao trong túi ra cắt đứt dây trói cho Jiyeon, đem cô ôm vào ngực, dùng thân thể che chở cho cô."Hyomin..." Bị bảo hộ như vậy Jiyeon có chút không quen liền kêu tên Hyomin. Cô cảm thấy nếu hai người các cô đã chia tay, thì cô gái này cũng không cần phải che chở cho mình như vậy. Mà mình cũng không nên tiếp nhận sự bảo vệ của em ấy.

"Đừng sợ, em sẽ đưa chị trở về." Hyomin lên tiếng an ủi, đồng thời đưa tay vội vàng đảo tay lái, liền lao đến một đường núi khác. Mắt thấy những chiếc xe đuổi theo sau mình cũng dần chậm lại, cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vuốt mặt Jiyeon từ trên xuống. Mặc dù cánh tay này đã không còn nhiều sức nữa, nhưng vẫn có thể vuốt ve người con gái này, cảm thụ nhiệt độ trên người chị.

"Thật xin lỗi, Jiyeon, lại làm liên lụy đến chị."

"Không có gì, liên lụy hay không liên lụy, ngược lại khiến cho Park giám đốc trong lúc bận rội lại đến cứu tôi, tôi nên cám ơn mới được." Jiyeon nói lời khách sáo, khiến cho lòng Hyomin đau xót. Cô không thích đối phương dùng đến loại giọng xa lạ này mà nói chuyện với mình, càm giác như vậy giống như mình và Jiyeon chẳng qua chỉ là một người xa lạ. Hyomin vừa muốn mở miệng giải thích hết tất cả, nhưng mà thân xe lúc này lại bị đụng một cái, cơ hồ mất đi thăng bằng.

"Bọn họ làm sao có thể đuổi nhanh được như vậy?" Hyomin nghi ngờ nhìn lại hướng sau lưng, phát hiện hai chiếc xe kia từ lúc nào đã dùng dây thừng cột lại với nhau. Làm như vậy mặc dù có thể làm tăng tốc độ giữ thăng bằng, nhưng nếu một chiếc gặp rắc rối, thì chiếc còn lại cùng sẽ bị liên lụy. "Đồ điên!" Nhìn Sunny ngồi trong chiếc xe cuối cùng nở nụ cười, Hyomin lên tiếng mắng.

Ba chiếc xe chạy lên núi càng lúc càng nhanh, rất nhiều lần khiến chút nữa thì đụng vào xe Hyomin, thật may là cô kịp thời đạp thắng chậm lại, mới có thể giữ vũng được thân xe, Nhưng mà cứ như vậy thì sẽ khiến cho tốc độ xe cô cũng phải chậm lại. Nhìn thấy chiếc xe phia sau lại muốn đâm vào, Hyomin vội vàng gạt cần ga tăng tốc độ, mà hai chếc xe cột vào nhau liền lao đến đi ngang hàng với mình ép mình vào trong vách núi.

Thân xe ma sát với vách núi bắn ra tia lửa tung tóe, người phía sau xe liều mạng ép Hyomin đến lảo đảo, mồ hôi cũng theo đó mà từng giọt tích xuống. Lúc này chỉ cần xe của Sunny áp sát thêm một chút nữa, đừng nói là xe của cô, mà ngay cả hai chiếc xe kia của Sunny cũng theo nhau mà lao xuống núi. Nếu như trên này chỉ có một mình cô thì căn bản Hyomin cũng không sợ. Nhưng giờ phút này ngồi bên cạnh cô còn có Jiyeon!

Vô luận như thế nào thì cô cũng không thể để cho người con gái này xảy ra chuyện!

Hyomin đạp mạnh chân ga, muốn đến ngay khúc cua sẽ bỏ rơi Sunny. Đối phương dường như biết dược dụng ý của cô, lại cùng cô tắng tốc độ. Đến ngay khúc cua Hyomin liền đánh lái sang bên phải, mượn cơ hội này để thoát khỏi hiểm cảnh. Nhưng mà hai chiếc xe phía sau lúc này lại đột nhiên phóng đến chỗ cô, thậm chí đến ngay cùng khúc cua cũng không có dấu hiệu chậm lại.

Đây chính là cách dùng mạng đổi mạng, khiến cho lòng Hyomin cả kinh, cô không tin Sunny vì giết mình mà bỏ luôn cả tình mạng của cô ta, nhưng mà lúc này khoảng cách chiếc xe theo sau xe cô cũng càng lúc càng gần, đối phương cũng không có ý dừng lại. Hyomin khống chế được tay lái, muốn cho hai xe đụng nhau ngay trước khúc cua.

Vào lúc này chiếc xe ở phía trước đột nhiên lấy tốc độ cực nhanh lạo tới đâm vào sau xe các cô. Hyomin quay đầu nhìn lại phát hiện Sunny cuối cùng đã cắt đứt sợi dây thừng nối với chiếc xe trước! Theo quán tính chiếc xe lao tới cũng không có cách nào dừng lại được, chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, hai chiếc xe cùng lúc lao xuống vách núi.

Khi thân xe nhanh như chớp rơi xuống, thân thể cũng mất đi thăng bằng, Hyomin hốt hoảng nhìn sang Jiyeon, vội vàng thóa dây an toàn, đem cô ôm vào trong ngực.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chap này dài vãi ra....😩😩😩

Dạo này điện thoại bị gì thế hk biết....đăng chap rồi mà mn ns hk đọc được.....vào xem thì nó để là chưa đăng....chẳng hỉu nổi....khổ thế hk px 😩😩😩

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top

#mdkc