Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 28

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Anh Ninh nhướng mày, cảnh giác nói:
"Lão Vương nhà bên là ai?"
Tùng Dương: "Ông lão gom phế liệu."
"!"

Tùng Dương cắt xoài xong, lại cầm thêm một ít bơ đi ra ngoài, sau đó hai người ngồi trong phòng khách.

Cậu dùng nĩa xiên một miếng xoài cho vào miệng, nhìn anh, miệng nhóp nhép nói:
"Mấy ngày nay thế nào?"
Trong nhà sạch sẽ không một hạt bụi, cũng không chút rối loạn, không có hơi người, trông giống như đời sống sinh hoạt mấy ngày nay không có vấn đề gì lớn vậy.
Sắc mặt Anh Ninh vô cùng ung dung nhìn cậu,
"Như cậu thấy đó."
Tùng Dương ồ ồ:
"Không bị đói chết."
"!"

Nghĩ đến vấn đề ăn uống của đối phương suốt ba ngày mình rời khỏi, Tùng Dương hỏi anh:
"Mấy ngày nay đều ăn đồ ăn ngoài hả?"
"Ừm."
Anh né tránh ánh mắt cậu, nói dối, anh không thích mùi đồ ăn làm sẵn bên ngoài, mấy ngày nay đều là cấp dưới đến đưa cơm.

Bây giờ trong mắt của người ngoài, Anh Ninh chỉ là một người thấp kém không quyền không thế, là chú chim cô độc bị người ta bẻ gãy cánh, trông có vẻ không làm người ta để tâm, nhưng lại khiến người người đề phòng.

Anh không thể đảm bảo rằng xung quanh mình không có ai dòm ngó, ngay cả chuyện cấp dưới từng đến đây cũng không thể để người khác biết được. Mặc dù bây giờ trông Tùng Dương không có điểm nào đáng nghi, nhưng không thể bớt đề phòng được.

Cậu nghe xong cũng không nghi ngờ gì, mà tiếp tục hỏi:
"Đồ ăn tôi nấu ngon hay đồ bên ngoài ngon."
Nhớ lại những món ăn khó nuốt mấy ngày nay, lần này anh không hề nói dối:
"Món cậu làm."
Trước đây anh cũng ăn món cấp dưới đưa đến, là món do những đầu bếp nổi tiếng làm, trước đó thì không thấy gì, nhưng so với Tùng Dương thì vẫn kém hơn không ít.
"Vậy hả!"
Chàng thanh niên nghe xong mặt mày liền tươi cười.

Tùng Dương ngậm xoài trong miệng, vị ngọt lan tràn nơi đầu lưỡi, sau đó đầy đẩy qua hướng Anh Ninh giống như đang dâng báu vật vậy, đôi mắt sáng long lanh,
"Anh nếm thử đi, ngọt lắm đó."
!
Nhìn Tùng Dương phồng má ăn một cách vui vẻ, Anh Ninh cũng thuận thế ăn một miếng.

Quả thực rất ngọt.

"Xuýt! "
Tiếng xuýt đau đớn vang lên, anh ngước lên nhìn cậu đang ôm miệng,
"Sao vậy?"
Tùng Dương vì đau mà mắt chớp chớp ầng ậng nước, sau đó nức nở nói:
"Toi cắn trúng lưỡi rồi."
(Từ đoạn này sếp nhỏ bị đau lưỡi nên thỉnh thoảng sẽ nói ngọng nha)
Anh Ninh: "Nghe ra được."
"!"
Tùng Dương ôm miệng, sắc mặt khó coi.

Nhìn cậu đau đến nhíu mày, ngón tay thon dài của anh gõ gõ trên xe lăn, im lặng một lúc rồi mới nói với cậu:
"Lè lưỡi ra cho tôi nhìn thử nào."
Tùng Dương nghe xong cũng không từ chối, nhấc mông ngồi xổm kế bên anh, sau đó lè lưỡi ra cho anh xem.

Chỉ thấy chiếc lưỡi đỏ nhạt bị cắn lủng một lỗ, máu đỏ đang rơm rớm chảy ra.

Miệng Tùng Dương hơi mở, nhìn anh:
"Xế nào rồi?" (Thế nào rồi)
Anh Ninh niết cằm cậu, quay trái quay phải nhìn, chỉ có một vết thương,
"Tạm ổn."
Tùng Dương nghe xong liền tủi thân:
"Nhưng mè tôi thấy đau lắm. Đau lắm luôn ớ."
Anh lạnh lùng nói:
"Cậu mà cắn mạnh xíu nữa là tự tiễn mình đi luôn rồi."
"!" Cậu kinh ngạc:
"Hông phải anh nói tạm ổng hả?" (Không phải anh nói tạm ổn hả)
Anh Ninh: "Không phải cậu vẫn còn sống sao?"
"!"

Tùng Dương nghe xong thì mất hứng bĩu môi:
"Ăn thậc vô tình!" (Anh thật vô tình)
Anh Ninh: ?
"Hông thương toi chút nào."
Tùng Dương nói ngọng, đứng trên góc nhìn đạo đức, chỉ trích anh:
"Nhiệt độ cơ thể là 37, lại nói ra lời lạnh nhạt đến thế, dọa toi sợ rồi."
Anh Ninh: !
"Cậu muốn thế nào?"
Tùng Dương ngẩng đầu lên,
"Quan tâm toi."

Tình yêu không thể đợi chờ, gọi tôi là bé cưng ngay.

Anh Ninh nghe xong nhất thời cảm thấy khó xử, anh căn bản không biết cách quan tâm người khác, bây giờ bảo anh quan tâm, nhất thời không biết mở miệng thế nào, nhưng nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cậu đang nhìn mình, gồng mình!
"Đau không?"
Tùng Dương dùng sức gật đầu:
"Đau!"
Bầu không khí trầm lắng vài giây, chỉ nghe thấy anh gượng gạo nói: "Ừm."
"!"

Tùng Dương thở dài thườn thượt:
"Hôi bỏ hi." (Thôi bỏ đi)
Còn không bằng cậu tự an ủi mình.

Anh Ninh nhìn cậu, suy nghĩ gì đó, sau đó liền thấy Tùng Dương chạy vào nhà vệ sinh xem vết thương.

Cậu xem vết thương xong liền súc miệng, đợi trong miệng không còn mùi máu nữa mới đi ra.

Anh Ninh thấy người đi ra, tiến lên hỏi:
"Sao rồi?"
Tùng Dương không chút nghĩ ngợi:
"Tạm ổng, chỉ nà nói chuyện thì hơi đau chút." (Tạm ổn, chỉ là nói chuyện thì hơi đau chút)
Những tưởng anh sẽ mở miệng an ủi, Anh Ninh:
"Vậy cậu bớt nói chuyện đi."
Tùng Dương: !

Buổi tối, sau khi làm xong bữa tối, hai người ngồi xuống bàn ăn, nhìn cái chén cao như đỉnh Everest của mình và cái chén như thung lũng của người kia, Anh Ninh mở miệng:
"Chỉ ăn nhiêu đây?"
Tùng Dương ngẩng cái đầu bông xù của mình lên rồi gật đầu:
"Đau lưỡi."
Heo con thở dài.
Xem ra tối nay sẽ gặp ác mộng rồi.

Sau bữa tối, ai nấy đều tự về phòng, sau ba ngày, Tùng Dương lại một lần đữa được đắm mình trong bồn tắm massage, ba ngày nay gần như lúc nào cũng ngày nhớ đêm mong, chính xác là một ngày không gặp như cách ba thu.

Cả người mềm nhũn như rau câu, nằm dài trong bồn tắm massage.

Cảm giác này thật là thích~
Vì không có áp lực công việc, tối nay Tùng Dương ngủ rất ngon, không hề gặp ác mộng.

Sáng sớm hôm sau, vừa ra khỏi nhà đi đổ rác, đã nhìn thấy ông lão gom rác mặc một thân đồ hiệu đứng cách đó không xa.

Ông lão gom rác nhìn thấy cậu thì có chút bất ngờ,
"Mấy ngày nay cậu đi đâu vậy, sao tôi không thấy cậu đâu cả."
Tùng Dương vứt rác:
"Đi làm việc đóa."
Ông lão gom rác bừng tỉnh đại ngộ:
"Đi qua khu biệt thự kế bên gom rác hả?"
"!"

Tùng Dương: "Không phải, toi đi công tác."
Ông lão gom rác bất ngờ:
"Cậu mà cũng có công việc á?"
Cậu mặt đầy nghi hoặc, "! Chứ sao."
Ông lão gom rác thấy giọng cậu hơi là lạ,
"Cậu đi làm bị thương hả?"
Tùng Dương nghiêng đầu suy nghĩ:
"Coi là vạy đi."
Ông lão gom rác nghe xong liền nói với cậu:
"Sao bất cẩn vậy."
Tùng Dương lập tức thấy cảm động, quả nhiên vẫn là người lớn tuổi biết thương người.

Ông của bạn sau cùng vẫn là ông của bạn.

Một giây sau liền thấy ông lão gom rác nói tiếp:
"Nói chuyện giống như trúng gió vậy."
"!"
Tùng Dương:)
Ông lão gom rác nhìn về phía sau lưng cậu:
"Hôm nay sao không thấy cậu dắt chó đi dạo?"
Tùng Dương nghe xong liền nghiêm túc chỉnh lại:
"Đó hong phẻ chó, là bạn đời của toi." (Đó không phải chó, là bạn đời của tôi)
Ông lão gom rác bừng tỉnh đại ngộ:
"Hóa ra hai người là loại quan hệ đó."
Cậu gật đầu, về tới nhà, làm bữa sáng rồi chờ người xuống ăn cơm.

Cậu ngồi trong phòng ăn đợi trái đợi phải, nhưng đợi đến khi cháo nguội lạnh vẫn chưa thấy người đi xuống.

Tùng Dương có chút nghi hoặc, sau đó nhấc chân đi lên lầu, thư phòng không có người liền đến phòng ngủ.

Cậu giơ tay lên gõ cửa:
"Anh Ninh, ăng cơm thôi!"
Một giây, hai giây! Mười giây!
Thấy bên trong không có tiếng động gì, Tùng Dương lại gõ cửa, tiếp tục nói:
"Không xuống nữa là cơm canh nguội nạnh mất!!!"
Ai ngờ bên trong lại lặng như tờ.

Cậu nhíu mày xoay tay nắm cửa đi vào.

Trong phòng tối om do chưa kéo rèm cửa, người trên giường nằm yên bất động.

!!!
Tùng Dương vội vàng đi lại: "Đại Lang!"
"Không phải, Anh Ninh, anh nàm thao vậy?!" (Anh làm sao vậy)
Anh Ninh chỉ cảm thấy đầu mình đau nhức, ong ong, mí mắt nặng trĩu như ngàn cân.

Anh liếc mắt qua nhìn cậu, giọng nói khàn đặc, không chút sức lực:
"Tôi không có sao."
"!"
Thấy cậu tự nhiên lại xuất hiện trong phòng mình, Anh Ninh nhíu mày,
"Sao cậu vào được đây?"
Tùng Dương không chút nghĩ ngợi:
"Đi vào đó."
"!"

Cậu vỗ vỗ má anh, định bụng khiến anh tỉnh táo lại:
"Xao anh lại không xuống ăng cơm?"
Sự đụng chạm này khiến cậu cảm thấy nóng, thân nhiệt của đối phương cũng nóng bất thường.

Tùng Dương nhìn khuôn mặt đẹp trai nhưng đỏ một cách bất thường của người đàn ông, vội giơ tay ra sờ lên trán anh, sau đó giọng đầy lo lắng:
"Anh Ninh, tỉnh lại đi. Người anh nắng ròi!" (Người anh nóng rồi.)
Anh Ninh: !

Tùng Dương dùng chăn bọc kín anh lại:
"Anh cảm thấy thế lào ồi, hó tịu ở đâu?" (Ảnh cảm thấy thế nào rồi, khó chịu ở đâu)
Anh Ninh hờ hững phun ra một câu:
"Đau đầu."
Cậu ra ngoài lấy hộp thuốc vào, sau đó muốn đỡ người dậy đo thân nhiệt.

Sau khi cậu nắm cánh tay anh, "Một hai ba, lên!"
Tùng Dương kéo anh dựa nửa người lên người mình, không ngờ đối phương lại nặng như vậy.

Cậu vẩy vẩy nhiệt kế, kẹp dưới nách anh, để tránh anh cử động lung tung, Tùng Dương còn dùng tay đè cánh tay anh lại.

Vừa sờ liền phát hiện, cánh tay của đối phương rắn chắc hơn cậu nghĩ, gần như không có chút mỡ thừa, nhưng anh còn đang nắng, cậu không hơi sức đâu đi để ý chuyện này.

Năm phút sau, 37°6.

Chân mày Tùng Dương giật một cái, sốt thật rồi.

Sau đó lục hộp thuốc, lại phát hiện ra bên trong hộp thuốc không hề có thuốc hạ sốt.

Cậu nhất thời thấy đau đầu, sau đó cầm chăn bông lên đắp cho anh,
"Anh Ninh, bây giờ toi da ngoài mua thuốc, anh ở nhà đợi toi, toi sẽ dề nhanh hoi."
Anh vì khó chịu nên chỉ ậm ừ đáp lại một tiếng.

Sau đó Tùng Dương liền cầm chìa khóa ra ngoài, đi tới hiệu thuốc một chuyến chỉ mất 10 phút.

Đợi đến khi về tới, cậu vừa mở cửa ra liền giật mình.

Chỉ thấy Anh Ninh vì sốt nên mặt đỏ rực, chăn trên người bị hất qua một bên, lúc này đang giơ tay cởi cúc áo ngủ, một nửa bờ ngực săn chắc đang lộ ra ngoài không khí.

Tùng Dương vội vàng chạy lại kéo quần áo anh lên:
"Anh làm gì vậy?!"
Anh bây giờ đã sốt đến mức không còn tỉnh táo nữa rồi.
Anh Ninh nhíu mày kéo cúc áo, giọng điệu cáu gắt:
"Nóng."
Tùng Dương vội vàng đè chặt tay anh lại,
"Nhiệt độ phòng là 28°, anh tận 38°, còn không nóng được sao?!"
Anh Ninh: !

Sau đó Tùng Dương nhanh chóng cầm thuốc hạ sốt và nước lên đút cho anh.
"Bây giờ phải xem xem anh có đổ mồ hôi được không, như vậy mới mau khỏe được."
Nói rồi cậu còn sợ anh đạp chăn, bao anh lại như một con sâu róm.

Dù đã uống thuốc hạ sốt nhưng thân nhiệt của anh vẫn không giảm, sau đi đút cơm lại đo nhiệt độ thêm lần nữa, cái tên này, bây giờ trực tiếp nhảy lên 38°3.

Tùng Dương vội vàng sờ lên má anh,
"Anh Ninh, ăn có ổn không?" (Anh có ổn không)
Đối phương nhíu mày không nói gì, rõ ràng là đã cực kỳ khó chịu.

Cậu hết cách, chỉ có thể liên lạc với Hoài Thương, hỏi đối phương xem có bác sĩ riêng nào có thể đến tận nhà không.

Chuông vừa reo mấy tiếng đã có người bắt máy.
"Người chị em, có việc gì thế?"
Tùng Dương: "Hoài Thương anh ấy nắng rồi!"
"!"
Đầu dây bên kia im lặng như đã chết, sau đó chỉ thấy Hoài Thương hít sâu một hơi:
"Cậu ấy nắng thì cậu nói với tôi làm gì?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top