Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương XVIII: Bộ Mặt Dối Trá

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Jane Ryssel, sao lão có thể quên mất người này được chứ? J.R, Jane Ryssel, rõ ràng đến thế mà lão lại chẳng nhận ra nổi! 

Nếu như biết nữ Pháp Sư nhận nhiệm vụ đến Anima trừ ma diệt quỷ là Jane Ryssel, có cho mười cái gan nữa lão cũng không dám đả thương nàng. Nhưng thôi, đã đâm lao thì phải theo lao vậy.

Bằng một phép màu thần kỳ nào đó, lần thứ hai sử dụng "Cắt Trời", lão đã thành công tạo ra một khe hở để luồn lách qua chiêu thức hiểm hóc của vị Hỏa Pháp Sư. Tuy nhiên, dù có cản được đòn tấn công đó, T.C vẫn phải lùi mấy bước mới đứng vững được. Lão chống tay lên đầu gối, hơi thở trở nên dồn dập và gấp gáp, oxy trong lồng ngực cứ như bị rút cạn vậy. Sử dụng tuyệt chiêu cấp cao hai lần liền trong một thời gian ngắn khiến lão mất khá nhiều sức, cộng thêm việc tuổi tác đã cao, tất nhiên lão phải cảm thấy mệt rồi.

"Hyaaaa!" 

Còn chưa nghỉ được bao lâu, tiếng thét dài của Jane Ryssel đã truyền đến tai T.C, và ngay khi lão vừa kịp ngẩng lên, cú đấm của nàng đã đấm thẳng vào ngay chính giữa mặt lão. 

Nữ Pháp Sư đã tra lại đôi song kiếm vào vỏ. Nàng sẽ đấu tay không. Không cần mất quá nhiều ma lực để giải quyết lão già này, bởi lẽ, đơn giản là hai người họ không thuộc cùng đẳng cấp.

Jane Ryssel lùi lại, sau đó lao vào lão. Nàng bổ chân xuống đúng đỉnh đầu T.C, làm tên Người Sói phải cúi gập người vì đau. Kế tiếp, Jane vung tay ra sau rồi đấm thẳng vào bụng lão. Tên Hoàng Đế khạc ra một búng máu đỏ tươi. Cứ thế, những nắm đấm và cú đá cứ liên tục giáng xuống cơ thể già nua không ngừng nghỉ, như thể trút bao căm phẫn thay những người đã từng bị lão hại.

Khắp người lão giờ đây là các vết thương đang rỉ máu. Lực đòn của Jane Ryssel rất mạnh, dù nàng là một cô gái. Phải đón hết đòn này đến đòn khác lên cơ thể khiến T.C choáng váng đầu óc, đau đớn thấu xương. Mẹ kiếp, chỉ dùng tay không thôi mà cũng mạnh đến thế!

Đánh đến chán chê mê mỏi, Jane Ryssel kết thúc bằng một cú đấm móc ngược từ dưới lên cằm lão. T.C bị hất bay ra sau, đập thẳng lưng vào vách đá gần đấy rồi rơi xuống nền đất lạnh. Vụn đá lả tả rơi theo, vương vãi trên tấm lưng trần đầy vết thương của lão.

Thật thảm hại.

Jane Ryssel thở dốc, thả phịch người xuống, chẳng thèm đứng nữa. Mồ hôi nhớp nháp bao trùm lấy toàn thân nàng, khó chịu chết đi được. Sau khi mọi chuyện kết thúc, chắc chắn nàng sẽ phải ngâm mình trong bồn tắm một lúc lâu để thư giãn. Nàng cũng cần ngủ nữa, vì kiểu gì chẳng phải ngủ một giấc dài để hồi lại sức? Mẹ nhà nó, trận chiến này thực sự làm người ta mệt chết mà.

Đáng lẽ ra nàng có thể dùng một thuật nào đó đập cho lão tơi bời hoa lá, nhưng không, nàng lại không làm thế. Jane Ryssel đã dùng chính nắm đấm của mình để hạ gục tên khốn này. Nàng muốn trút giận thay những người từng bị lão làm nhục, hành hạ một cách khốn khổ, và họ hẳn sẽ thích thấy lão bị đấm hơn là bị chém nhiều.

Nếu T.C thích chơi trò ỷ mạnh hiếp yếu, được thôi, vậy thì nàng cũng sẽ chơi trò đó với lão. 

Giờ thì lão đã phải nếm trải cái địa ngục nhục nhã khi bị hạ bệ rồi. Đáng đời cả thôi.

Nàng còn muốn giết lão nữa cơ. Đúng thế, nàng sẽ giết lão. Jane Ryssel không phải thánh nhân, nàng không có sở thích giữ lại người vừa khiến bản thân ngứa mắt vừa có ý định tấn công nàng và bạn nàng, thế nên, từ lúc T.C hống hách xông vào định dần cho nữ Pháp Sư một trận, nàng đã quyết định sẽ giết lão rồi.

Tuy nhiên, trước khi tiễn T.C xuống suối vàng, nàng còn muốn vạch trần bộ mặt dối trá của lão nữa.

"T.C." Jane Ryssel gọi tên lão, giọng tuy xen lẫn sự mệt mỏi nhưng vẫn không hề thiếu phần uy nghiêm. "Lilith Cyril đã chết, và người gây ra cái chết của bà ấy chính là ngươi. Ta nói không sai chứ?"

Nàng tin chắc, dù có đang bất tỉnh nhân sự, Kyo, Steven và Louis vẫn sẽ nghe rõ rành mạch từng chữ nàng nói, bởi lẽ, tai thính vốn là bản năng của tộc Người Sói mà. 

T.C im lặng không đáp, nhưng chỉ cần động não một chút cũng hiểu lão đang ngầm thừa nhận.

Lilith Cyril đã chết từ ba năm trước, và cái chết của người phụ nữ ấy là do chính tay T.C gây ra. Tuy không phải trực tiếp nhưng lão cũng phần nào phải chịu trách nhiệm vì chuyện đó.

Jane Ryssel trở về từ mộng cảnh, rơi xuống phần mộ của vị Hoàng Hậu quá cố. Ở đó có bọc kết giới ngăn người ngoài nhìn thấy nhưng lại không ngăn nổi nàng. Cái màng bảo vệ mỏng manh ấy do T.C tạo ra, mà lão lại sở hữu pháp thuật cấp thấp hơn Jane, tất nhiên không thể che mắt nổi nữ Pháp Sư rồi.

Ngôi mộ được giữ gìn vô cùng cẩn thận, bằng chứng là đến bát cắm hương còn được dọn sạch sẽ, một chút nhang vương vãi xung quanh cũng chẳng thấy. Cỏ trên phần đất mộ được tỉa gọn gàng, đều tăm tắp. Nếu ngửi kỹ có khi còn thấy mùi nhang thoang thoảng trộn lẫn với hương thanh mát của cỏ, chứng tỏ vừa có người đến đây không lâu.

Dựa theo lời Kyo từng nói, hắn cùng hai người em của hắn đều nghĩ Lilith Cyril còn sống và đang bị T.C giam lỏng hòng ép buộc họ phải làm theo lời lão. Chính vì thế, nghĩ đi nghĩ lại một hồi, người duy nhất biết được sự thật này chỉ có thể là tên cẩu Hoàng Đế của tộc Người Sói mà thôi.

Lão có đau lòng khi thấy người mình yêu nhất đã chết một cách đau đớn và khốn khổ không? Tất nhiên là có. T.C đã phạm sai lầm khi nhốt Lilith Cyril trong căn phòng u tối đó, một mình, để bà sợ hãi mà treo cổ tự tử. Từ sau cái chết của Đức Vua quá cố, bà đã suy sụp lắm rồi. Ấy vậy T.C vẫn chẳng để tâm, chỉ vì dã tâm muốn hàng phục mấy đứa con nên đã lỡ tay đẩy bà vào bước đường cùng từ lúc nào không hay. Với một người đang trong tình trạng hoảng loạn và suy sụp như Lilith, cái chết chính là sự giải thoát tốt nhất. 

Một sai lầm tai hại, một sai lầm không thể cứu vãn.

Lilith đi cũng đã mang theo luôn lý trí của lão. Thay vì tỉnh ra và sửa đổi, lão vẫn tiếp tục thực hiện dã tâm của mình, tự nhủ đây chính là điều mà Lilith mong muốn nên buộc phải hoàn thành. 

Cứ nói với bản thân như thế, chứ lão đã bao giờ biết bà mong muốn gì đâu!

T.C nằm dưới đất bỗng bật ra một tiếng cười. Điên cuồng có, đau đớn có, xót xa có mà bất lực cũng có.

"Ta biết ngươi yêu Lilith Cyril, nhưng lại theo một cách quá tiêu cực." Jane Ryssel dần bình ổn hơi thở. Nàng từ từ đứng dậy, cất bước tới bên lão. "Do đó, ngươi đã bước vào con đường đen tối, chỉ biết mang trong lòng sự thù hận và căm ghét. T.C ạ, người đã lầm đường lạc lối quá lâu rồi." 

Tên Người Sói nghiêng đầu, nhìn chằm chặp vào mũi giày của Hỏa Pháp Sư. Ồ, mòn hết cả rồi kìa. Đôi bốt này, chắc hẳn nàng ta đã phải đi nó từ lâu lắm rồi, mà những thứ lâu đời lại thường hay gắn liền với rất nhiều kỷ niệm.

Vậy, nếu lão đốt cháy nó, khiến nó trở nên rách nát không thể đi được, không biết Jane Ryssel sẽ phản ứng thế nào?

Đôi môi khô cứng nhếch lên thành nụ cười khẩy. Mong sao nàng ta sẽ thật đau khổ, thật buồn bã. Lão sẽ càng vui mừng. 

"Thân làm thành viên Hội Đồng Pháp Thuật Tối Cao lại đi làm trò thất đức này, ngươi đã bôi nhọ danh dự hội đồng ta và trên hết, ngươi đã tổn thương biết bao nhiêu người. Tội ác của ngươi, tuyệt không thể tha thứ được." Jane Ryssel rút thanh kiếm trong bao ra. Ánh sáng lóe lên từ lưỡi kiếm, sắc bén và bóng loáng. "Ngươi còn điều gì muốn trăng trối không?"

T.C lặng thinh. Sự im lặng ấy kéo dài lâu đến mức nữ Pháp Sư tưởng lão không còn lời gì muốn nói nữa. Nàng thở dài, tiếc thay cho một nhân tài. Sắp tới, Hội Đồng sẽ lại phải tuyển thêm người mới rồi.

Thanh kiếm được giơ lên cao, chỉ chờ chủ nhân giáng nó xuống kẻ tội đồ. 

Ngay khi cánh tay của Jane Ryssel vừa định hạ xuống, T.C vốn đang bất động dưới đất đột nhiên ngửa mặt lên. Ánh mắt lão ta đầy sát khí, như thể định giết người ta bằng mắt vậy.

Rồi, nhân lúc vị Hỏa Pháp Sư còn chưa kịp phản ứng, lão đã túm lấy cổ chân nàng, giật mạnh sang khiến nàng mất đà mà ngã.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top