Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Q3-C89 : Chờ đợi một lần chính là hơn vạn năm

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

 "Có mai phục!" Stefan trầm giọng hét lớn.

Ngay khi tiếng hét vừa vang lên, Quân Khuynh Diệu và Lăng Phi Dương đã đồng loạt bước lên trước, trường kiếm vung lên chém những mũi tên bay tới thành mảnh nhỏ. Mấy người Raphael tuy thực lực khiêm tốn hơn, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại vô cùng phong phú, nhanh chóng rút trường kiếm, tạo thành một lá chắn vững chắc phía trước Gia Cát Minh Nguyệt.

Gia Cát Minh Nguyệt cũng không ở không, giơ chủy thủ lên, chắn được một mũi tên như rắn độc bay tới trước ngực Nữ Vương Lucy.

Nhóm người Raphael không khỏi kinh ngạc nhìn Gia Cát Minh Nguyệt, thì ra vị Thánh Nữ tân nhậm kiêm Thú Nhân Tế Ti của lãnh địa Yarra này còn có vũ kỹ mạnh mẽ đến vậy, từ tốc độ ra tay đến kỹ xảo đều mạnh hơn bọn họ nhiều.

Nghe thấy tiếng hét của Stefan, các chiến sĩ Linh Ngưu Nhân và chiến sĩ Người Lùn đã trải qua huấn luyện theo bản năng lôi rương gỗ ra trước người rồi mở nó ra. Áo giáp ma pháp trong đó gắn liền với bánh răng và dây xích phát ra tiếng kim loại ma sát, không cần họ phải động tay đã tự động bọc cơ thể của họ lại.

Rất nhanh chóng, một pháo đài thép kiên cố từ Linh Ngưu Nhân và Người Lùn đã tạo thành một phòng tuyến không thể phá vỡ. Tên đang bay tới tuy dày đặc, thoạt nhìn khí thế đó khiến người ta phải sợ hãi, nhưng dù là sức mạnh hay tốc độ, và cả lực ma pháp đều không thể so sánh với Tinh Linh Rừng Rậm như Phượng Yên Nhiên, cho nên chúng căn bản không thể gây nên chút thương tổn nào.

Còn Gấu Trúc Võ Sĩ và Khô Lâu Cường Đạo ở phía sau thì ngay cả áo giáp cũng không cần, liền trực tiếp dùng Vũ Kỹ tuyệt vời gạt hết tên sang hai bên. Kỵ Sĩ Trọng Trang Địa Long hiển nhiên không có Vũ Kỹ tốt như vậy, đành đứng yên tại chỗ chịu đựng cả loạt mũi tên như đàn ong đang giận dữ lao tới chích lên người mình, nhưng mà mấy cái ngòi dễ thương đó của chúng sao có thể đâm thủng áo giáp của Kỵ Sĩ Trọng Trang Địa Long được chứ?

Trong những tiếng leng keng vui tai, một đám mưa tên đã vây lấy Kỵ Sĩ Trọng Trang Địa Long và cả thú cưỡi của họ, nhưng nó chỉ khiến áo giáp ma pháp họ đang mặc có thêm vài vết xước nhỏ tới nỗi mắt thường khó thấy được mà thôi.

Nhóm Thánh Kỵ Sĩ và Arthur đang đứng một bên cản tên bay tới, liền kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh này. Trước khi tới đây, họ đã được Thánh Chủ bí mật triệu kiến, nên biết được mục đích cũng như một thân phận khác của Gia Cát Minh Nguyệt. Khi dẫn theo Thánh Kỵ Sĩ hãnh diện tiến vào bình nguyên Yarra, họ vốn nghĩ Thú Nhân là một đám ngu ngốc và dã man, nhưng tới bây giờ, họ mới hiểu sự thật chênh lệch quá to lớn so với những gì họ đã nghĩ.

Bất luận là một thân Ma Pháp Hộ Giáp xa xỉ, hay là sức mạnh và sự rèn luyện quân sự mỗi ngày, những chiến sĩ Thú Nhân trước mắt tuyệt đối mạnh hơn cả quân đội tinh anh của Loài Người mấy lần, cho dù có đem họ ra so sánh với Thánh Kỵ Sĩ cũng sẽ không kém cỏi lấy nửa phần. Đặt tay lên ngực tự hỏi, nếu công bằng quyết đấu, nếu bọn họ phải đối mặt với đối thủ mạnh mẽ như vậy, cũng không chắc sẽ thắng nổi.

"Mạnh, quá mạnh." Lucy suy sụp quỳ xuống, vừa sợ hãi nhìn những kẻ hoặc khoác Áo Giáp Ma Pháp, hoặc có vũ kỹ kinh người trước mặt, vừa vì chính quyết định anh minh của mình mà cảm thấy may mắn không thôi. May mà không có lựa chọn trở thành lẻ địch của Yarra, nếu không tộc nhân đáng thương của ả mà đối mặt với chiến sĩ mạnh mẽ như thế thì chỉ có con đường chết.

Lucy vô cùng bi ai nhìn thủ hạ Tinh Linh Hắc Ám của mình, đám chiến sĩ và quân lính đã qua huấn luyện lúc này lại rải rác không theo trật tự nào, trong tiếng kêu gào thảm thiết, vài tên Tinh Linh Hắc Ám ngã vào trong vũng máu. Thật ra uy lực những mũi tên này không lớn, bọn họ hoàn toàn có đủ khả năng để ngăn cản, chẳng qua trong lúc vội vã, đa số bọn họ đều không kịp lấy lại bình tĩnh từ trong cơn hoảng hốt, nên đành trơ mắt nhìn mũi tên cắm vào cơ thể chính mình.

"Ngươi lại dám bày ra cạm bẫy!" Kaka mở đoản đao ra, đánh bay mấy mũi tên, rồi giận dữ hét lên vung trường đao chém về phía Nữ Vương Lucy. Bọn họ vừa xuống tới lòng đất, còn chưa kịp liếc mắt nhìn xung quanh một cái đã gặp phải mai phục, đó không phải là cạm bẫy thì là gì.

"Không, không phải ta." Lucy chỉ kịp hô lên một tiếng, trường đao của Kaka mang theo ánh sáng tử vong đã tới trước tầm mắt của ả, toàn thân ả liền bị sát ý lạnh như băng bao phủ.

"Dừng tay." Gia Cát Minh Nguyệt kịp thời hét lên. Dù cho vừa rồi Lucy đã hao hết ma pháp của bản thân tới nỗi rơi vào tình trạng kiệt sức, xém bị tên lạc đâm vào ngực mà chết thảm, Gia Cát Minh Nguyệt cũng sẽ không tin cô ta có dũng khí dùng bản thân làm mồi nhử, càng không có dũng khí đồng quy. Theo những gì Gia Cát Minh Nguyệt nhìn ra, nếu người của nàng mà chết, thì tất cả những Tinh Linh Hắc Ám cùng xuống đây cũng không sống nổi, điều này không hề có chút lợi ích nào cho Tinh Linh Hắc Ám cả.

Kaka nghe thấy tiếng Gia Cát Minh Nguyệt, thanh đao vừa chạm đến cổ Lucy liền dừng lại, Nữ Vương Lucy thậm chí còn cảm nhận được chỗ bị đụng đến như bị điện giật làm chết lặng. Sắc mặt cô ta trắng bệch, rốt cuộc cảm nhận sâu sắc đao pháp của Đường Lang Đao Thủ tuyệt diệu ra sao.

Mãi tới giờ, Gia Cát Minh Nguyệt mới nhìn rõ được tình huống, phía sau họ là một sườn dốc, có một thành trại thô sơ được xây tựa vào núi giống như một pháo đài nhỏ sừng sững. Theo địa thế mà nói, thì vị trí tòa thành này may mắn thuộc loại dẽ thủ khó công, nhưng từ tường thành hoặc...hàng rào được làm từ cành cây sơ sài mà nói, thì nó căn bản không đủ tư cách để được gọi là một kiến trúc quân sự, chỉ cần tùy tiện phái vài Chiến Sĩ Người Lùn ra đều có thể dễ dàng phá hủy nó.

Có một đám chiến sĩ dáng người thấp bé cầm giáo trong tay, ở phía sau hàng rào vươn đầu nhỏ ra trợn mắt há mồm nhìn nhóm người Gia Cát Minh Nguyệt, ánh mắt vừa to vừa sáng, bộ dạng có vẻ rất lanh lợi.

Mà ở dưới sườn dốc, có mấy trăm cung thủ đang không ngừng bắn tên điên cuồng về phía đám người Gia Cát Minh Nguyệt. Những cung thủ này đều có đặc điểm đặc thù của Tinh Linh như lỗ tai thẳng đứng, diện mạo đẹp đẽ, dáng người tỉ lệ vàng. Khuôn mặt xinh đẹp của họ, hoàn toàn khác với Hoa Tinh Linh thuần khiết, cũng không quyến rũ đa tình như Tinh Linh Hắc Ám, mà có một loại tà mị nào đó.

Hiển nhiên, đây chính là Huyết Tinh Linh vốn biến mất đã lâu trên đại lục Phong ngữ, bởi vì quá mức chuyên tâm vào Ma Pháp Huyết Hệ, uy lực cung tiễn của bọn họ yếu hơn nhiều so với Tinh Linh Hắc Ám.

Thì ra đúng lúc rơi vào giữa chiến trường, Gia Cát Minh Nguyệt vừa kịp thời phản ứng vừa nghĩ, vận may này thật sự quá nát rồi phải không?

Thấy cũng tiễn không có hiệu quả đối với đám chiến sĩ từ trên trời rớt xuống này, nhóm Huyết Tinh Linh cất trường cung, nhanh chóng niệm chú ngữ, từng quả cầu lửa ma pháp đỏ như máu và mũi tên ma pháp bay tới nhóm Gia Cát Minh Nguyệt.

"Đây chính là Ma Pháp Huyết Hệ vô cùng mạnh mẽ trong truyền thuyết ư?" Gia Cát Minh Nguyệt xém tí cười ra tiếng, uy lực này, không mạnh hơn bao nhiêu so với Lâm Không và Hạ Mỹ lúc trước, lại còn kém hơn không chỉ một bậc nếu so sánh với hai người đó hiện tại, ngoại trừ tốc độ phóng thích nhanh ra thì hầu như chẳng được tích sự gì.

Không cần Gia Cát Minh Nguyệt ra tay, Hạ Mỹ và Lâm Khổng đều tự phóng ra Lưu Tinh Hỏa Vũ và Thủy Tiễn. Hiếm khi gặp được kẻ địch yếu như vậy, không thể hiện thực lực ma pháp của bản thân một phen thì thật sự rất xin lỗi bản thân.

Cạnh đó, một thân hình nho nhỏ màu xanh liên tục phấn khởi nhảy nhót, khi thấy một mảng Lưu Tinh Hỏa Vũ và Thủy Tiễn bay tới liền lập tức bịt kín lỗ tai.

"Nhóc này sao lại theo tới đây rồi?" Gia Cát Minh Nguyệt dở khóc dở cười ôm lấy Hỏa Nhi toàn thân đều tỏa ra khí chất bạo lực lên.

Dưới sự va chạm mãnh liệt giữa Hỏa nguyên tố và Thủy nguyên tố, một tiếng nổ mạnh vang lên, Huyết Tinh Linh lập tức bị đánh trúng tơi bời.

"Xung phong!" Trong đoàn lính đánh thuê Trọng Trang Địa Long, truyền đến thanh âm bình tĩnh của Simon. Vì dành dụm chút tiền dưỡng lão, vị Đoàn Trưởng vừa biết chịu khó vừa biết bóc lột này quyết định, liều mạng.

Những con Địa Long mang giáp sắt, theo từng bước chân nặng nề, bộ giáp ma sát với nhau tạo ra tiếng lanh canh, tiến về trận địa của Huyết Tinh Linh.

"Lùi lại, lùi lại!" Giống toàn bộ những Tinh Linh khác, sinh mệnh kéo dài đồng thời cũng là hạn chế cho sự sinh sôi của những cư dân Huyết Tinh Linh. Mỗi một người chiến sĩ Tinh Linh ngã xuống đều là tổn thất lớn đối với họ. Nhìn con quái thú bọc sắt đang dồn ép về phía trận địa của mình, vị chỉ huy Huyết Tinh Linh nhanh chóng quyết định, hạ lệnh rút lui.

Một đoàn Huyết Tinh Linh nhanh chóng biến mất vào thành trì trong núi, rừng rậm sum xuê chính là ô dù thiên nhiên của tộc Tinh Linh, cho dù có ở thế giới dưới lòng đất thì vẫn như vậy.

Chiến Sĩ Người Lùn và Gấu Trúc Võ Sĩ giơ cao vũ khí, tính đuổi theo vào sâu trong rừng.

"Tất cả dừng lại." Gia Cát Minh Nguyệt kịp thời cản bọn họ. Nàng tới đây là để tìm kiếm Ma Tinh chứ không phải đánh giặc, hơn nữa một khi Tinh Linh đã ẩn nấp vào cây cối, muốn tìm thấy họ là chuyện không tưởng. Gia Cát Minh Nguyệt không muốn làm cho những chiến sĩ tinh nhuệ nhất của mình bị tổn thất.

Lúc đó các chiến sĩ này mới dừng lại, bắt đầu đánh giá hoàn cảnh chung quanh.

Đây là một không gian rộng lớn cao khoảng một cây số, ngẩng đầu nhìn lên có một quả cầu ánh sáng lớn phát sáng, nó đem lại sự ấm áp cho vạn vật dưới mặt đất. Bên trên, là một mảng bầu trời không tì vết, không thấy điểm dừng, nhưng Gia Cát Minh Nguyệt có thể mơ hồ cảm giác được trên bầu trời này, nguyên tố Hắc Ám và Quang Minh đang va chạm kịch liệt. Nói vậy, đó chính là nơi mà Lucy đã nhắc đến, có những lưỡi đao gió mãnh liệt, muốn trở lại mặt đất, thì nhất định phải xuyên qua nó.

Trước mặt, là một loạt cây dương xỉ sum xuê cao lớn sinh trưởng, tọa thành rừng rậm bạt ngàn. Đồng cỏ bên cạnh khu rừng nở rộ đầy những bông hoa không biết tên, thỉnh thoảng lại có một chú thỏ hoang vọt ra. Thoạt nhìn, không khác biệt quá nhiều với thế giới trên mặt đất.

"Xin hỏi, các ngươi là người tộc Oke à?" Lúc này, có một cụ già mặc Tế Bào cổ xưa được một đám chiến sĩ vây quanh hộ tống bước ra, đi tới trước mặt nhóm Barton hỏi, bộ dạng có chút kích động.

"Đúng vậy, ta là tù trưởng Barton của bộ lạc Kim Linh Ngưu." Barton cẩn thận trả lời.

"Chúng ta là Đao Thủ tộc Đường Lang, ta tên là Kaka, hai người này là đệ đệ của ta, Tây Tây và Mộc Mộc." Kaka cười lộ ra hàm răng trắng.

"Thật sự các ngươi à, đồng bào thân ái của ta, cách xa đã vạn năm, cuối cùng cũng có đồng bào đến đây. Nhanh lại đây, hạ vũ khí của các ngươi xuống, tới gặp đồng bào tộc Oke mà ta đã kể với các ngươi đi." Lão nhân nước mắt rưng rưng, kích động quát to mấy người ở phía sau.

"Két", cửa trại bị đẩy ra, một đoàn chiến sĩ thấp nhỏ chen chúc đi ra, vây quanh nhóm người Gia Cát Minh Nguyệt, mở to mắt tò mò nhìn bọn họ.

"Xin hỏi ngươi là?" Barton nghi ngờ nhìn vị lão giả này, không nhìn ra được là người thuộc chủng tộc nào. Diện mạo của bọn họ không khác lắm so với Phong Nhân, nhưng lại không có cánh giống Phong Nhân.

"Ta tên là Nostradamus, là nhà tiên tri Thiền Nhân của tộc Oke." Lão giả nói ngắn gọn.

(*) Thiền Nhân: sau khi trans từ tiếng Trung thì tớ nghĩ tộc Thiền Nhân này là tộc Ve, cũng như tộc Phong Nhân là tộc Ong ấy, các cậu nhớ không, tộc Ong có Trưởng Lão Boggs nóng tính là tộc sản xuất mật hoa Tử Tinh ấy:))))

"Thiền Nhân, các vị là Thiền Nhân?" Barton há hốc mồm kinh ngạc. Thiền Nhân là một nhánh bên Trùng Tộc của Thú Nhân vương quốc Oke, tộc này cũng có xa xưa như tộc Phong Nhân, nhưng đã sớm biến mất giữa dòng lịch sử dai đằng đẵng. Một nhánh cuối cùng của tộc Thiền Nhân ở vương quốc Oke đã diệt vong từ ngàn năm trước, khi đó tộc Kim Linh Ngưu còn chưa bị vương quốc đối đãi bất công nên họ còn nhớ đoạn lịch sử này vô cùng rõ ràng.

"Đúng vậy, con trai của ta." Nostradamus dùng ngữ khí đặc trưng của một vị Tế Ti cảm khái nói.  

  "Thưa Tiên Tri vĩ đại, kẻ nô bộc của Chiến Thần xin lắng nghe ngài dạy bảo." Barton nghiêm trang kính cẩn nói, sự cẩn trọng lúc nãy đã ném tuốt chín tầng may rồi. Trong vương quốc Oke, tuy Nhà Tiên Tri không cùng hệ với Tế Ti, nhưng địa vị có thể sánh ngang với Giáo Hoàng cao quý. Bọn họ nắm rõ tương lai, dẫn dắt Thú Nhân tiến về phía trước. Đối với những bộ lạc Thú Nhân ở vùng miền núi xa xôi, thì địa vị của những Nhà Tiên Tri còn cao hơn cả Tế Ti của Thần Điện nữa.

Mà trong tất cả chủng tộc Thú Nhân, thì Thiền Tộc nổi tiếng chính là nhờ có số lượng Nhà Tiên Tri đông đảo. "Biết rồi, biết rồi." (**) Chính là câu cửa miệng của Thiền Tộc, chứng minh rằng bọn họ nhìn ra trông rộng hiểu biết tất cả mọi thứ. Trong các thú tộc, cũng chỉ có những Nhà Tiên Tri của Thiền Tộc, mới được xem là Nhà Tiên Tri chính thống, Nhà Tiên Tri của tộc khác đều chỉ là học trò hoặc tùy tùng của bọn họ. Nhưng cùng với chuyện một nhánh Thiền tộc cuối cùng bị diệt vong ngàn năm trước, những Nhà Tiên Tri ngày nay đã không còn sự huy hoàng như trước kia nữa.

(**) từ này tiếng trung viết thế này "知了" phiên âm ra là [zhīliǎo], nó vừa có nghĩa là "biết rồi" vừa mang nghĩa là "ve", các bạn biết đấy, ve thì sẽ kêu "ve, ve~" mà ha:)))))

"Biết rồi biết rồi, con đường mịt mờ phía trước, chính là động lực đem Thú Nhân tiến tới huy hoàng." Nostradamus ra vẻ thần côn nói một câu vô nghĩa.

Nhưng chỉ bởi cái câu vô nghĩa này, lại khiến Tù Trưởng Barton vốn thành thật toàn thân khẽ run. Đám người Tộc Trưởng Bronzebeard bĩu môi, chẳng phải chỉ là một bộ lạc Tiên Tri vạn năm lưu vong núp dưới lòng đất thôi sao, thắt lưng còn không to bằng bắp đùi của ta nữa, kích động như vậy làm gì chứ, lão đầu trâu này cái gì cũng tốt, phải cái quá thật thà, tùy tiện một gã Tế Ti cũng có thể hù hắn xoay mòng mòng.

"Thưa Nhà Tiên Tri vĩ đại, vị này là Lĩnh Chủ của lãnh địa Yarra chúng tôi, Tế Ti đại nhân Gia Cát Minh Nguyệt." Barton cảm thấy thân phận Tù Trưởng bộ lạc của mình còn kém xa so với Nhà Tiên Tri, vì thế chủ động giới thiệu Gia Cát Minh Nguyệt.

Đại khái cảm thấy một Tế Ti Chiến Tranh kiêm Lĩnh Chủ, thì thân phận vẫn không thể so được với Nhà Tiên Tri, nên hắn lại bổ sung thêm một câu, "Đại nhân Gia Cát Minh Nguyệt ngoài việc là một Tế Ti Chiến Tranh ra, thì còn là một vị Tế Ti Thiên Ngữ nữa, chính ngài ấy đã thức tỉnh Kim Linh Quang Hoàn của ta đó." Để chứng minh thêm cho lời mình nói, Tù Trưởng Barton liền phóng ra một đạo Kim Linh Quang Hoàn, cơ thể hắn lập tức cao lên một đoạn, Tiên Tri đại nhân vốn có thể đứng tới bên hông hắn, bây giờ chỉ có thể ngẩng mặt nhìn lên bắp đùi của hắn mà thôi.

Quả nhiên, lúc mới nghe thầy thân phận Lĩnh Chủ kiêm Tế Ti Chiến Tranh của Gia Cát Minh Nguyệt, biểu hiện của Nostradamus chỉ dừng lại ở lễ phép và niềm nở, nhưng lão vẫn duy trì phong thái cẩn trọng dè dặt của một Nhà Tiên Tri, nhưng vừa nghe thấy mấy chữ Tế Ti Thiên Ngữ, thái độ lão lập tức trở nên kính cẩn giống y như Tù Trưởng Barton vừa nãy.

Ở Quốc Gia Thú Nhân, địa vị của Tế Ti Thiên Ngữ và Nhà Tiên Tri đều siêu nhiên như nhau, gặp Giáo Hoàng cũng không cần khom mình hành lễ. Nhưng khác với năng lực từ hư vô biết trước tương lai của Nhà Tiên Tri, thì Tế Ti Thiên Ngữ lại có được năng lực thức tỉnh những kỹ năng vốn ngủ say trong cơ thể Thú Nhân, họ có tác dụng quan trọng đối với Thú Nhân hơn nhiều so với Nhà Tiên Tri.

"Thưa Tế Ti Thiên Ngữ tôn kính, cám ơn ngài đã cứu giúp tộc nhân của chúng ta, đây đều là tùy tùng của ngài sao? Bọn họ cũng thật là mạnh mẽ." Nostradamus khiêm tốn nói với Gia Cát Minh Nguyệt.

"Đại nhân Nostradamus không cần khách khí, xin cứ gọi ta là Gia Cát Minh Nguyệt là được rồi, giúp đỡ các đồng bào Thú Nhân, chính là chức trách của mỗi vị Tế Ti, cũng chính là vinh hạnh của ta." Gia Cát Minh Nguyệt bình thản nói, tận lực biểu lộ ra phong thái của một Tế Ti.

Nhóm Raphael rốt cuộc hiểu được vì sao lúc Gia Cát Minh Nguyệt tiếp nhận chức vụ Quang Minh Thánh Nữ lại có thể biểu hiện ra sự uy nghiêm của một Thánh Nữ một cách nhuần nhuyễn như vậy. Thì ra là người ta đã sớm quen với việc giả trang Thần Côn rồi.

"Đại nhân Gia Cát Minh Nguyệt, xin thứ lỗi, bọn ta kích động quá, đã quên mời ngài và các tùy tùng mạnh mẽ của ngài vào nghỉ ngơi, mời các ngài, mời vào mời vào." Lúc này Nostradamus mới nhớ ra bản thân thất lễ, vậy mà lại để ân nhân cứu mạng đứng ngoài cửa, liền vội vàng nói với Gia Cát Minh Nguyệt.

Gia Cát Minh Nguyệt và Nostradamus song song đi đến trong trại, những người khác theo sau. Những Thiền Nhân này chưa từng gặp đồng bào và loài người phía trên mặt đất, nên vừa hưng phấn vừa tò mò, lặng lẽ sờ sờ vải dệt mềm mại trên người bọn họ, sau đó lại nhìn nhìn quần áo làm bằng vải đay thô sơ của bản thân, trong đôi mắt to toàn là thần sắc hâm mộ.

"Xin hãy bỏ qua cho lũ trẻ đáng thương này, suốt vạn năm qua, tộc nhân bọn ta chưa từng gặp qua Thú Nhân đồng bào mạnh mẽ và Kỵ Sĩ loài người anh dũng như vậy cả." Nostradamus bắt gặp động tác nho nhỏ và ánh mắt của các Thiền Nhân, liền xấu hổ nói. Khiến Gia Cát Minh Nguyệt cảm thấy hơi kinh ngạc là, dù là bản thân Nostradamus hay những Thiền Nhân bình thường này đều không chán ghét thù hận gì loài người như những Thú Nhân bình thường khác.

"Không sao đâu thưa Tiên Tri đại nhân, lúc tộc nhân của chúng ta vừa rời khỏi Tuyết Sơn đi vào lãnh địa của Lĩnh Chủ đại nhân cũng có biểu hiện như thế đó." Tù Trưởng Barton an ủi Nostradamus. Lúc trước, khi hắn mang theo tộc nhân tới lãnh địa Yarra, y như một đám dân chạy nạn vào thành, sự hâm mộ biểu hiện ra lúc đó còn khoa trương hơn cả những Thiền Nhân trước mắt này nữa.

Thật ra Barton là xuất phát từ lòng tốt, nhưng lời an ủi tốt bụng này vẫn khiến cho nhà Tiên Tri Thiền Nhân đỏ bừng mặt. Ai da, cái tên đầu trâu thật thà này, ngươi không biết là nói ra câu này càng khiến người ta thêm xấu hổ sao?

Toàn bộ Long Tọa Kỵ đều được sắp xếp ở khoảng trống phía sau thành trại, Gia Cát Minh Nguyệt mang theo các chiến sĩ cùng đi với Nostradamus về phía nhà gỗ nằm ở trung tâm thành trại.

"Xem ra Thiền Nhân trải qua tháng ngày không tệ lắm." Gia Cát Minh Nguyệt tùy ý nhìn sơ qua, liền thấy phía sau thành trại có các loại ngũ cốc và khoai tây khoai khoai lang củ hành chất thành từng đống cao như núi, dưới mái hiên các ngôi nhà còn treo không ít thịt thỏ khô. So với những ngày tháng khổ sở sống nơi đầm lầy của bộ lạc Miêu Nhân của Lenny, thì nơi ở của những Thiền Nhân này rõ ràng chính là một thiên đường.

"Thưa Gia Cát Minh Nguyệt đại nhân, thưa các vị dũng sĩ, đây là sảnh nghị sự của chúng ta, xin mời vào." Bước đến cánh cửa nhà gỗ, Nostradamus thân thiết nói với mọi người.

Gia Cát Minh Nguyệt và Quân Khuynh Diệu dẫn đầu đoàn người đi vào, "Rắc", từ phía sau truyền đến tiếng vỡ vụn, nhìn lại, thì ra là lúc Tộc Trưởng Bronzebeard bước vào không cẩn thận chen cái cửa nứt làm đôi. Giống như kiến trúc của Phong Nhân, kiến trúc của Thiền Nhân cũng tinh xảo có thừa nhưng độ lớn lại không đủ, cái bọn họ gọi là đại sảnh, cũng không to hơn chỗ nào so với cái phòng bếp nữa.

"Rắc rắc", cánh cửa gỗ rắn chắc lung lay vài cái liền đổ về phía Nostradamus, Nhà Tiên Tri đáng thương sợ đến trắng nhợt cả mặt mày.

May mà Tù Trưởng Barton nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cửa gỗ, vị Tiên Tri đại nhân có thể biết trước tương lai này mới có thể tránh được một kiếp.

"Thật xin lỗi, ta sẽ giúp ngài sửa lại." Bronzebeard xấu hổ nói với Nostradamus, đón lấy cánh cửa rồi để nó dựa vào tường.

"Không sao, sáng nay lúc bói toán ta liền biết mình sẽ gặp tai nạn đổ máu, quả nhiên là linh nghiệm mà." Nhà Tiên Tri vỗ vỗ ngực, làm bộ giật mình nói.

Gia Cát Minh Nguyệt thiếu chút nữa cười vang, vị Tiên Tri đại nhân này, cũng đủ Thần Côn nha.

Tộc Trưởng Bronzebeard gãi gãi đầu, không phải bảo là gặp tai nạn đổ máu à? Cái này đâu giống đổ máu đâu?

Đang suy nghĩ, thì trên đỉnh đầu lại truyền đến một tiếng trầm đục. Tù Trưởng Barton chỉ mải lo hai bên khung cửa, lại quên mất đỉnh đầu, nên bị cụng đầu, cả căn phòng liền lung lay mấy cái.

Không đợi mọi người quyết định xong là có nên nhanh chóng cách xa cái căn phòng nguy hiểm này ra không, thì cạnh cửa liền rơi xuống, nện mạnh một phát lên đầu Nhà Tiên Tri. Một dải máu dài từ trên đầu Tiên Tri Đại Nhân chảy tới chóp mũi, sau đó nhỏ xuống mặt đất.

"Tiên Tri đại nhân, ngài không sao chứ." Tù Trưởng Barton vội vàng đỡ lấy Nhà Tiên Tri đang thương.

"Không, không sao, quẻ bói của ta quả nhiên ứng nghiệm, thật sự là có tai nạn đổ máu." Thân thể Nostradamus lảo đảo dựa vào tường, trong lòng thật ra đang khóc không ra nước mắt, cái miệng nói bừa gặp tai nạn đổ máu, ai dè linh nghiệm, hôm nay ngày mấy vậy trời...

Giúp Nostradamus vào đại sảnh kiểm tra một chút, may mà chỉ bị thương ngoài da, bôi chút thuốc trị thương liền không sao nữa, về phần có để lại di chứng chấn động não gì đó không? Thì Tù Trưởng Barton không quản được nhiều như vậy.

Mấy người Quân Khuynh Diệu và Lăng Phi Dương cũng theo vào đại sảnh, đa số Chiến Sĩ Thú Nhân và Thánh Kỵ Sĩ khác đều chọn chờ ở ngoài, căn nhà gỗ này yếu như vậy, ai biết lát sau sẽ lại xảy ra cái tai nạn gì nữa chứ?

Nhóm người Gia Cát Minh Nguyệt ngồi quanh một cái bàn dài, Tộc Trưởng Bronzebeard và Tù Trưởng Barton đưa mắt nhìn nhau, rồi ngồi bệt dưới đất. Cái hàng ghế tinh xảo kia còn không cao bằng chân họ, đặt mông ngồi xuống không biết lại gây ra cái hậu quả gì, vì đảm bảo an toàn cho căn nhà gỗ này, vẫn nên ngồi trên đất cho chắc.

Rất nhanh, vài Thiền Nhân liền bưng lên các loại điểm tâm, hoa quả và đồ uống, Gia Cát Minh Nguyệt chưa bao giờ nhìn thấy những trái cây này, cắn vào miệng ngọt ngào mọng nước thơm ngon vô cùng, điểm tâm làm từ các loại khoai và ngũ cốc tuy hơi thô ráp, nhưng cũng có một hương vị mới lạ.

"Gia Cát Minh Nguyệt đại nhân, có phải Huyết Nguyệt đã buông xuống đại lục rồi hay không?" Nostradamus ôm đầu, hơi tỉnh táo lại một chút, liền hỏi một câu long trời lở đất.

Gia Cát Minh Nguyệt đang hưởng thụ trái cây thơm ngon liền bị nghẹn, dùng ánh mắt khó tin nhìn Nostradamus, đây là thế giới dưới lòng đất, là sao ông có thể biết được Huyết Nguyệt đã buông xuống chứ?

Vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt Gia Cát Minh Nguyệt đã cho Nostradamus một đáp án khảng định.

"Vạn năm về trước, tổ tiên của bọn ta từng tiên đoán, theo thời gian, Thiền Tộc sẽ bị diệt sạch, biện pháp duy nhất có thể cứu được bọn ta, chính là trốn xuống thế giới dưới lòng đất để kéo dài huyết mạch. Vạn năm sau, khi Huyết Nguyệt buông xuống đại lục, một vị Tế Ti vĩ đại sẽ đến thế giới dưới lòng đất, dẫn dắt bọn ta quay về đại lục.

Tộc nhân chúng ta liền xuống cư trú tại thế giới ngầm, đợi một lần chính là hơn vạn năm, rốt cuộc, định mệnh đã đem ngài đến trước mặt chúng ta, thừa Tế Ti Thiên Ngữ vĩ đại, ngài không biết được, ta và các tộc nhân khát khao được nhìn thấy ánh mặt trời trên mặt đất, khát khao được ca múa dưới ánh trăng như thế nào đâu." Nostradamus từ từ nói, tràn ngập mong đợi nhìn Gia Cát Minh Nguyệt.

Lời nói của Nostradamus làm mọi người khiếp sợ vô cùng! Lời tiên đoán, lại là lời tiên đoán! 

 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top