Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

7 - 5

Chương 5: Thảm kịch Lâm gia

Bạch Thiên và Chân Không vốn còn muốn mở miệng cầu tình thay ba người Lâm Quý Vân, chẳng qua Keisy lại tự mình mở miệng trước: "Mặc dù vẫn không biết ngọn nguồn trong đó, chẳng qua xem ra lai lịch của đối tượng mà gã này muốn báo thù cũng không nhỏ, cường đạo dưới tay bảy tám trăm người hình như cũng không hề có chút hữu dụng đối với kế hoạch báo thù của hắn, hơn nữa, kỳ quái chính là, gã này nói yêu quái là do mua tới, con bạch xà kia nhìn làm sao cũng đáng giá không ít tiền, Lâm Quý Vân so với lấy tiền mua yêu quái, làm gì không trực tiếp đút lót sát thủ của Sát Long Lâu đi giết kẻ thù của hắn!"

Mọi người cũng đều lộ ra biểu tình nghi hoặc, Keisy tiếp tục giải thích: "Chỉ có hai loại khả năng, thứ nhất, tiền của Lâm Quý Vân vẫn không đủ giết cái kẻ thù kia, thứ hai càng gay go hơn, thế lực của cái kẻ thù kia lớn đến ngay cả Sát Long Lâu cũng không muốn chọc vào, cho nên không nhận."

"Tóm lại, nếu muốn giúp gã này báo thù, chúng ta có thể phải hao tốn công phu rất lớn, nói không chừng sẽ cùng đối đầu với thế lực cường thịnh nhất của cái thế giới này, các anh có chuẩn bị tâm lý chưa?" Keisy nhướn nhướn mày, dáng vẻ uể oải chờ đợi trả lời của mọi người.

Nhưng mọi người lại chỉ là nhìn thẳng tắp vào Keisy, hoàn toàn không dám tin những lời vừa rồi là xuất phát từ trong miệng cái tên trước mắt, cậu không phải là Keisy có tiếng là sợ phiền toái nhất, ghét nhất giúp đỡ người khác sao?

"Keisy cậu... nếu thật sự không muốn quản bọn họ, cũng không có gì, cùng lắm chúng ta sẽ không đi tìm chủ thượng là được, cũng coi như đạt thành yêu cầu của Lâm Quý Vân rồi." Bạch Thiên nhíu mày, ấp a ấp úng nói.

"Anh đang nói gì vậy, tôi cũng đã nói muốn giúp rồi." Keisy cảm thấy kỳ quái liếc nhìn Bạch Thiên.

"Cậu thật sự muốn giúp?" Chân Không há hốc miệng: "Thật sự không phải muốn hãm hại bọn họ?"

Keisy lập tức nhảy dựng lên: "Shit! Tôi hiếm khi tốt bụng muốn giúp, các anh lại có thể lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử như thế?"

Quân tử? Bạch Thiên và Chân Không đều có chút miễn cưỡng nhìn nhìn Keisy.

"Hứ! Đây là ánh mắt gì! Quên đi, quên đi, ông đây hiếm khi một lần đại phát từ bi, còn bị người hoài nghi như thế... hừ, không giúp nữa!" Keisy cả mặt mất hứng, ngang nhiên ngồi lên ghế chủ của thính đường, cả người trải ở trên ghế, còn bắt chéo hai chân.

Thấy bộ dạng này của Keisy, khóe miệng của Leola nhếch nhếch lên, hắn biết Keisy cũng không phải thật sự không giúp, chỉ là đang chờ Bạch Thiên và Chân Không qua xin lỗi, cái gã Keisy này, chính là không muốn chịu thiệt.

Bạch Thiên và Chân Không nhìn nhau một cái, sau đó song song đi đến trước mặt Keisy, Bạch Thiên mở miệng đầu tiên: "Thật là xin lỗi, Keisy, tôi không nên hoài nghi như thế, thật sự rất xin lỗi."

"Hừ."

"Tại hạ Chân Không tại đây xin lỗi cậu, Keisy, mau nghĩ xem làm sao giúp ba người bọn họ đi!" Chân Không gấp gáp hô lên.

Nhìn thấy hai người đều xin lỗi với cậu rồi, Keisy miễn cưỡng bò người dậy, vừa lẩm bẩm, vừa muốn Bạch Thiên trước hết làm ba người Lâm Quý Vân tỉnh lại: "Lại muốn tôi nghĩ, thật hoài nghi đầu mấy người to như thế căn bản là do dưa hấu ngụy trang."

Nghe thấy lời này, Chân Không có chút ngượng ngùng cười cười, không biết làm sao, hắn bắt đầu quen thói dò hỏi Keisy nên làm sao, lại thêm một gã nhiễm chứng "có chuyện là tìm Keisy".

Bạch Thiên nhẹ nhàng làm tỉnh ba người Lâm Quý Vân, nhìn dáng vẻ máu chảy đầy mặt của ba người, hắn không khỏi vừa lại ảo não mình không biết trì dũ thuật.

Lâm Quý Vân sau khi chầm chậm mở mắt, ngỡ ngàng trong chốc lát, sau đó đột nhiên nhớ tới mình đang cầu trợ người, miễn cưỡng vừa lại muốn chống lên thân thể, tiếp tục đi quỳ.

Bạch Thiên chống giữ hắn, thấy Lâm Quý Vân lại muốn vùng vẫy, vội vàng hô lên: "Chúng tôi đã định giúp các người rồi, đừng quỳ nữa."

Nghe thấy lời của Bạch Thiên, Lâm Quý Vân lặng đi một chút, sau đó nhìn hướng Keisy, chỉ thấy Keisy sau khi bĩu môi, gật đầu biểu thị đồng ý, đây cũng khiến cho ba người Lâm Quý Vân đều cao hứng đến bật khóc, cảnh tượng ba gã đàn ông to lớn ôm nhau khóc lóc thế nhưng khiến cho người bên cạnh nổi lên không ít da gà.

"Được rồi! Mau nói rõ với bọn tôi chuyện rốt cuộc là làm sao, kẻ thù của anh thì lại là ai hả?" Keisy toàn thân nổi da gà vội vàng ngăn cản ba người tiếp tục làm cho cậu khó chịu.

Lâm Quý Vân có chút ngượng ngùng vươn tay chùi nước mắt, bắt đầu kể đoạn quá khứ kia.

"Cha tôi là quân sư đắc lực nhất bên cạnh võ lâm minh chủ tiền nhiệm."

Nghe đến đây, Chân Không trợn lớn mắt: "Anh là con của tiền bối Lâm Quý Chi?"

Lâm Quý Vân nghiêm túc gật đầu, Keisy bên cạnh thì ra hiệu hắn tiếp tục nói, lúc này ngữ khí của hắn bắt đầu trở nên trầm trọng: "Hơn một năm trước, tổ chức sát thủ Sát Long Lâu dưới áp lực của đông đảo nhân sĩ võ lâm, đã phóng thích thần y Anse, nhưng không lâu sau, đệ nhất sát thủ Ngân Nguyệt của Sát Long Lâu lại bắt cóc thần y đi."

Keisy và Bạch Thiên đều nỗ lực khắc chế không nhìn hướng Leola, đáy lòng bạt mạng cầu khấn, kết quả cuối cùng ngàn vạn lần đừng là... kẻ thù của Lâm Quý Vân là Leola...

Leola lần nữa nghe lại câu chuyện cũ này lộ ra ánh mắt có chút cảm thương, ở trong mắt người ngoài, mình là người "bắt cóc" Anse sao?

"Thế là Sát Long Lâu tuyên bố với bên ngoài sát thủ Ngân Nguyệt phản bội trốn khỏi Sát Long Lâu." Lâm Quý Vân nhíu mày nói: "Lúc đó một mặt là vì muốn cứu thần y Anse về, mặt khác cũng lo lắng sát thủ không bị khống chế sẽ tạo thành nguy hại lớn hơn, vì vậy võ lâm minh chủ lúc đó quyết tâm đích thân ra tay, đánh gục Ngân Nguyệt."

"Ai ngờ thực lực của Ngân Nguyệt vượt quá tưởng tượng của mọi người, người của tổ chức sát thủ và người trong cả võ lâm cộng lại, vẫn không thể ở trong thời gian ngắn giết chết hắn, trái lại để hắn trốn gần một tháng." Lâm Quý Vân không khỏi thở dài: "Ngân Nguyệt trong lúc chạy trốn còn mang theo một nữ nhân không biết võ công, đó rốt cuộc là thực lực kiểu gì..."

"Kẻ thù của anh đừng nói chính là cái sát thủ Ngân Nguyệt kia đi?" Keisy rốt cuộc không nhịn nổi hỏi trước cho lành, tim của mình và Bạch Thiên đỡ khỏi đập lên đập xuống.

"Không phải, sát thủ Ngân Nguyệt đã chết rồi, các cậu không biết sao?" Lâm Quý Vân có chút nhạ dị hỏi ngược lại.

Ặc... đây nên trả lời làm sao? Keisy làm ra vẻ lãnh tĩnh nói: "Chúng tôi là tới từ dị vực xa xôi, đối với chuyện xảy ra ở đây không phải rõ lắm."

Lâm Quý Vân suy nghĩ một chút, hai con yêu quái đó đích xác cũng không giống thứ ở đây, nếu là tới từ dị vực trái lại thật có khả năng. Hắn gật đầu rồi lại tiếp tục nói: "Lúc ấy tôi cũng tham dự cuộc truy sát đó, thậm chí tận mắt nhìn thấy đối quyết của võ lâm minh chủ và sát thủ Ngân Nguyệt."

Mặt của ba người Keisy nhất thời đen sì một nửa...

"Mặc dù cha tôi không để cho tôi tiến lên quan sát, chẳng qua ở chỗ xa xa nhìn cũng đủ kinh người rồi, Quý Vân chưa bao giờ nghĩ tới đối quyết của hai tuyệt đỉnh cao thủ vậy mà sẽ khiến trong vòng trăm mét xung quanh tất cả đều trở thành tử địa không một ngọn cỏ." Lâm Quý Vân hồi tưởng tình huống của trận ác đấu lúc đó, không nhịn được hít thật sâu.

"Nhưng sát thủ Ngân Nguyệt kia hình như không muốn chiến, cũng không hạ độc thủ, chỉ là sau khi minh chủ xuất ra một chiêu thiên địa diệt tuyệt, lại vẫn không có giết chết hắn, Ngân Nguyệt trái lại thừa dịp lúc minh chủ hồi khí, chớp mắt chạy khỏi đó, tốc độ kia căn bản không ai đuổi kịp được."

"Chờ một chút! Những cái này có liên quan gì tới kẻ thù của anh chứ?" Keisy mất kiên nhẫn hỏi.

Lâm Quý Vân bị hỏi như thế, lần nữa lâm vào câu chuyện cũ đau xót kia, trong mắt tràn ngập gân máu: "Tiếp đến, lão tặc Tân Yết Thiên kia lại có thể thừa dịp minh chủ sau khi trải qua ác đấu, lúc chân khí và thể lực không đủ, đánh lén minh chủ thành công, minh chủ sau khi bị Tân Yết Thiên một kích giết chết, cha tôi dưới kinh hãi, quyết đoán quyết định muốn tôi lập tức chạy trốn, mình thì tiến lên triền đấu với Tân Yết Thiên, nhưng mà cha tôi là cái nhân vật quân sư, nào có phải đối thủ của Tân Yết Thiên." Lâm Quý Vân nói đến đây, ngữ khí có chút nghẹn ngào.

"Tiếp theo sau khi tôi chạy về nhà, đang muốn đi báo cho mọi người chuyện này, lại truyền đến tin tức cha tôi và Ngân Nguyệt thông đồng giết chết võ lâm minh chủ, mặc cho tôi giải thích làm sao, chính là không có người nào tin Tân Yết Thiên mới là hung thủ chân chính!" Lâm Quý Vân rống giận.

"Tiếp đến, nhà tôi ở một đêm nọ bị giết chết cả nhà, nghe nói là bởi vì Sát Long Lâu bất mãn cha tôi đồng bọn với sát thủ phản bội Ngân Nguyệt... đây đương nhiên là vu khống, hung thủ ngoại trừ Tân Yết Thiên, sẽ không có người khác." Lâm Quý Vân không khỏi ngửa mặt lên trời cười ầm lên: "Đáng tiếc tôi hôm đó bởi vì buồn khổ, ra ngoài tìm rượu uống, còn say đến ngã ở bên đường, hai lần đều tránh được một kiếp. Tôi, tôi thật không biết đây là trời cao thương xót hay là trừng phạt, ha ha ha..."

"Đại ca, đây là trời cao muốn anh thay trên dưới Lâm gia anh báo thù!" Vương Thư Quân thấy Lâm Quý Vân cười đến phát cuồng, đáy lòng không khỏi nổi lên lo lắng, vội vàng an ủi hắn.

Lâm Quý Vân ngưng cười, đầy lòng cảm kích nhìn Vương Thư Quân: "Nhị đệ, chỉ có đệ nói cái gì cũng không tin lời của Tân Yết Thiên, còn vội tới trợ giúp ta chạy trốn, lại hại cho đệ cũng tất phải chạy trốn, theo ta trốn vào núi cường đạo này."

"Đừng nói những cái này nữa, đại ca, giữa huynh đệ nói cái này làm gì." Vương Thư Quân có chút trách cứ nói.

Lúc này, Keisy bên cạnh lãnh tĩnh hỏi Chân Không: "Tân Yết Thiên là ai?"

Sắc mặt của Chân Không cũng không dễ coi lắm, có chút vô lực trả lời: "Đệ nhất đại tướng dưới tay minh chủ võ lâm tiền nhiệm, cũng chính là võ lâm minh chủ hiện nhiệm."

Keisy mặc dù sớm đã có chuẩn bị tâm lý, người đó giết chết võ lâm minh chủ tiền nhiệm tám phần là vì muốn soán vị, nhưng khi chính tai nghe thấy kết quả như thế, mặt của Keisy vẫn là đen lại.

Bạch Thiên nhìn thấy thần sắc khó coi trên mặt Keisy, hắn nghe câu chuyện bi thảm của Lâm Quý Vân nghe đến hốc mắt phát đỏ, lập tức hô lên với Keisy: "Chúng ta nhất định phải giúp Lâm huynh đệ báo thù, giúp anh ta đòi lại công đạo, còn có vạch trần âm mưu vô sỉ của Tân Yết Thiên kia."

"Ôi trời, đã thăng bậc lên Lâm huynh đệ rồi." Keisy lẩm bẩm.

"Keisy, cậu có biện pháp gì tốt không?" Bạch Thiên vội vàng hỏi.

"Tạm thời không có." Keisy thành thật trả lời, vừa thấy Bạch Thiên và Lâm Quý Vân đều thất vọng mà thay đổi sắc mặt, cậu vừa lại bổ sung nói rõ: "Dù sao, chúng ta cũng muốn đi xem võ lâm đại hội, trước tiên mang gã này theo rồi tính sau đi."

Nghe thấy lời của Keisy, Lâm Quý Vân lại nhíu mày: "Quý Vân sợ rằng không thể xuất hiện ở trên võ lâm đại hội, tôi trước mắt vẫn là yếu phạm truy nã trong võ lâm."

"Mang cái mặt nạ chẳng phải là được." Keisy trái lại là vẻ ung dung, có tệ làm sao, ít nhất vẫn có thể dựa vào hai con rồng chạy trốn đi! Không tin minh chủ gì kia biết bay, cho dù biết bay, thì lại có thể bì được rồng sao?

Lâm Quý Vân thấy dáng vẻ đám người Keisy hình như không làm sao để ý, nghĩ đến thực lực của mấy người này khẳng định kinh người, có lẽ bọn họ thật có thể giúp mình báo đại thù, cùng lắm chỉ là trả lại cái mạng mà sớm đã nên trả lại cho trời cao thôi, nghĩ đến đây, Lâm Quý Vân cũng liền nặng nề gật đầu.

◊◊◊◊

"Tôi nói nè, chúng ta có thể đi đánh cướp không?" Keisy vô cùng nghiêm túc hỏi.

Bạch Thiên và Chân Không lại chỉ là buông đầu xuống, hai người đều là dáng vẻ áy náy.

Nói đến Lâm Quý Vân trước khi theo bọn họ rời khỏi, đầu tiên chỉnh đốn cường đạo dưới tay một chút, đồng thời đưa chức vị thống lĩnh giao cho Vương Thư Quân, để hắn ở lại đó lo liệu mọi thứ. Ai ngờ Bạch Thiên và Chân Không nhất thời tò mò đi quan sát, lúc này mới phát hiện những cường đạo vậy mà bần cùng đến ngay cả quần áo cũng rách nát không chịu nổi, hai người nhất thời mềm lòng liền cống hiến mọi lộ phí ra hết... Cho nên, đoàn năm người Keisy cộng thêm hai con rồng rất biết ăn, bây giờ ngay cả nửa cắc tiền cũng không có.

Một đoàn người bởi vì sợ không bắt kịp võ lâm đại hội, còn đặc biệt cưỡi rồng chạy đi, Chân Không vừa nghe thấy vẫn phải ngồi rồng, cả người vừa lại cứng ngắc lên, mà Leola càng không thể không ôm lấy cả người Bảo Lợi Long, tránh cho nó lại tức giận. Nhưng tốn bao nhiêu tâm sức như thế để đến nơi mục đích, lại vẫn là bởi vì nhân tố không có tiền, kết quả mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn ba chữ "Thiên Cư Thành" lớn trên tường, nhưng không được vào cửa của nó.

Bây giờ cổng thành ở ngay trước mắt, mà Bảo Lợi Long cứ một mực kêu đói, nhưng mọi người lại một chút biện pháp cũng không có, ngay cả phí vào thành nho nhỏ cũng trả không ra.

Lúc này ngay cả vệ binh cũng dùng ánh mắt khinh thường liếc quần người này, đoàn người đang chờ xếp hàng vào thành xung quanh cũng cười ha ha.

Keisy hung hăng trừng những người cười trộm kia, lớn tiếng quát: "Cười cái gì? Chưa thấy người bị cường đạo cướp hả?"

Hành động này lại khiến người xung quanh cười càng lớn tiếng, chẳng qua nếu như bọn họ biết, quần người này là bởi vì đồng cảm với cường đạo, mà tự động quyên hiến tiền ra, sợ rằng sẽ còn cười đến cả cằm cũng rớt xuống.

Đúng là một chữ tiền bức chết anh hùng hảo hán, Keisy không khỏi nhăn nhó mặt, ngay lúc bọn họ đang khốn khổ suy nghĩ cách kiếm lộ phí, một tiếng kinh hô lại truyền đến.

"Bạch Thiên?"

Bạch Thiên vừa nghe thấy có người gọi tên của mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện thì ra là đoàn người Long Vũ Điệp. Âu Dương Nhật lộ ra biểu tình kinh ngạc, mà Long Vũ Điệp hiển nhiên là rất cao hứng, vội vàng đi qua, một hơi nói liền một chuỗi: "Các anh làm sao còn nhanh hơn chúng tôi? Tôi còn tưởng các anh sẽ không bắt kịp võ lâm đại hội đây!"

"Chỉ sợ không bắt kịp, cho nên bay qua." Bạch Thiên trả lời theo sự thật.

"Bay qua? Ồ ra thế." Long Vũ Điệp đột nhiên nhớ đến hai con yêu quái khủng bố kia: "Vậy làm sao còn không vào thành? Đang chờ tôi... chúng tôi sao?" Nói đến câu cuối cùng, Long Vũ Điệp không khỏi có chút đỏ mặt.

"Những cường đạo kia đã bị các người tiêu diệt rồi sao?" Âu Dương Nhật cười cười.

Nghe thấy câu hỏi này, Bạch Thiên ngẩn người, Keisy thì tỉnh rụi giành trả lời trước: "Trời có đức hiếu sinh, hà tất gì đuổi cùng giết tuyệt? Càng huống chi ở đó cũng đã gọi là dãy núi Liên Đạo rồi, tự các người muốn xông vào, còn trách người khác cướp bóc sao?"

Bị dội ngược như thế, sắc mặt của Âu Dương Nhật nhất thời có chút khó coi, nhưng hắn là chỉ quay mặt đi chỗ khác, không ngó ngàng tới Keisy, tự động nói chuyện với Bạch Thiên: "Dám hỏi Bạch huynh, cái con... thú hôm đó rốt cuộc là cái gì đây?" Âu Dương Nhật nói, lại không biết nên làm sao xưng hô hai con vật khổng lồ kia, chung quy không nên ở trước mặt người ta nói thứ của hắn gọi ra là yêu quái đi!

"Rồng, của tôi là Hỏa Long, của Le... nhị sư đệ tôi là Thần Thánh Bạch Long." Bạch Thiên trực tiếp trả lời.

"Rồng?" Sắc mặt của Âu Dương Nhật có vẻ rất là quái dị, rồng loại động vật trong truyền thuyết này vẫn luôn được cho là cách gọi thay thế cho đế vương, Bạch Thiên gọi hai con yêu quái đó là rồng, đây khiến hắn không khỏi có chút không biết nên phản ứng thế nào mới phải.

Lúc này, nhóc con thân là Thần Thánh Bạch Long có chút bất mãn hô lớn: "Bảo Lợi Long đói bụng! Thịt thịt, Bảo Lợi Long muốn ăn thịt thịt!"

Bạch Thiên lộ ra thần sắc khó xử, trên thực tế, hắn cũng biết Liệt Diễm của mình đói rồi, một chút xíu đồ ăn hồi nãy ăn ở chỗ cường đạo, ngay cả chính hắn cũng không thể ăn no, huống chi là rồng có lượng ăn siêu lớn, chỉ là tuổi của Liệt Diễm dù sao cũng lớn hơn một chút, không muốn làm ầm làm ĩ như Bảo Lợi Long. Nhưng để cho rồng của mình đói bụng, trong lòng Bạch Thiên cũng cảm thấy áy náy.

"Nếu trẻ con cũng đói bụng rồi, chúng ta không bằng mau chóng vào thành ăn chút gì đó đi." Long Vũ Điệp vội vàng đề nghị.

Long Vũ Điệp vừa nói xong, lại thấy đám người Bạch Thiên đều lộ ra cười khổ, cô chớp mắt, không biết mình đã nói sai cái gì, chỉ có thể do dự hỏi: "Làm sao vậy? Các anh vẫn không định vào?"

"Um..." Bạch Thiên ngượng ngùng sờ sờ đầu, thành thật trả lời: "Chúng tôi trả không nổi phí nhập thành."

Nghe vậy, Long Vũ Điệp kinh ngạc mở to mắt, vô cùng cảm thấy kỳ quái hỏi: "Phí nhập thành của Thiên Cư Thành này rất đắt? Hay là vệ binh bắt chẹt các anh?"

"Lời này thế nhưng không thể nói lung tung!" Vệ binh ở bên cạnh đang nhàm chán dựng lỗ tai hóng hớt lập tức lớn tiếng kháng nghị: "Phí nhập thành của Thiên Cư Thành bọn ta nếu dám xưng là rẻ thứ hai, thì không có thành khác dám xưng thứ nhất, bọn ta cũng không có đi bắt chẹt mấy gã đó, có người xung quanh giúp làm chứng à!"

Người có mặt ở đó cũng lớn tiếng la hét, nhao nhao làm sáng tỏ cho vệ binh.

Long Vũ Điệp bị tràng cảnh trước mặt làm cho có chút lúng túng, vội vàng móc tiền ra, hỏi vệ binh: "Phí nhập thành bao nhiêu? Cũng trả luôn cho mấy người bọn họ."

Vệ binh đó hất cằm nói con số, Long Vũ Điệp vừa nghe, quả nhiên rẻ, mặt của cô không khỏi càng đỏ, sau khi trả tiền xong, liền vội vàng ra hiệu mọi người mau chóng nhập thành.

Âu Dương Nhật cũng cười cười với Bạch Thiên, vừa làm tư thế mời, vừa nói: "Hôm nay cứ để cho tại hạ làm chủ, để đáp tạ ơn cứu mạng của nhóm Bạch huynh ở dãy núi Liên Đạo."

Một đoàn người dưới tình hình cùng đường bí lối, cộng thêm Keisy ở phía sau đang dùng ánh mắt thiêu đốt lưng của hắn, Bạch Thiên cũng biết nếu hắn dám nói "Đây là nghĩa vụ của kỵ sĩ" gì gì đó từ chối lời nói hảo ý của Âu Dương Nhật, chắc chắn sẽ bị Keisy lấy làm thịt người nướng, sau đó đút cho mọi người đang đói bụng ăn no.

"Vậy thì trước hết ở đây tạ ơn rồi." Bạch Thiên cũng chỉ có cười tiếp nhận.

Hai người sau một hồi khách sáo lẫn nhau, mọi người lập tức tiến vào Thiên Cư Thành, đây mệnh danh là thành lớn nhất ngoại trừ Hoàng Thành, cũng là nơi võ lâm đại hội cử hành. Vừa vào thành, chỉ thấy đường phố hết sức rộng rãi, gần như có thể để cho năm cỗ xe ngựa sóng vai đi, trên đường người tới người lui, không ít người đều thân mang vũ khí, thô giọng lớn tiếng nói chuyện, mà hai bên đường còn có không ít người bán hàng rong đang gào hét, đi mỗi mấy bước liền có quán rượu tiệm cơm, cả cái thành tỏ ra rất là náo nhiệt.

Âu Dương Nhật hình như không phải rất thích hoàn cảnh ồn ào như thế, chỉ là một mạch đi vội về phía trước, mà Long Vũ Điệp lại rất có hứng thú đối với những thứ hàng quán hai bên bán, thỉnh thoảng ngừng lại để quan sát. Âu Dương Nhật sau khi chờ cô hai ba lần, đành khéo léo nói với cô: "Sư muội, thời gian đã quá trưa rồi, Bạch huynh còn chưa có ăn cơm đây."

Long Vũ Điệp vừa nghe, đành lưu luyến bỏ một cái hộp gỗ tinh xảo trong tay xuống, đi theo bước chân của mọi người, không dừng lại quan sát nữa.

Chỉ là Âu Dương Nhật mới nói muốn ăn cơm, nhưng đi qua nhiều nhà trọ như thế hình như cũng không định dừng lại, Bạch Thiên tuy cảm giác có chút kỳ quái, nhưng người mời khách dù sao cũng là Âu Dương Nhật, cũng khó mà nói cái gì, chỉ có thể bước nhanh đi theo hắn.

Mọi người đi một hồi, thấy đường phố bốn phía dần dần an tĩnh một chút, đoàn người cũng ít đi một chút, hơn nữa thoạt nhìn đều rất nho nhã, ăn mặc cũng muốn cao cấp hơn những người trong khu náo nhiệt vừa rồi rất nhiều, tiệm quán xung quanh thoạt nhìn cũng khá có phong cách.

Không lâu sau, Âu Dương Nhật dừng lại ở trước một căn nhà trọ, quy mô căn nhà trọ này hình như đặc biệt lớn, xung quanh toàn được tường đá vây lại, cửa lớn đến đủ cho một cỗ xe ngựa đi qua mà không cần lo lắng gì, cả cái cửa là lấy gỗ tốt chạm trổ mà thành, màu đỏ sậm đẹp đẽ kia không giống như là sơn lên, mà như là màu nguyên bản của cây cối, đồng thời còn phát tán mùi hương nhàn nhạt.

Âu Dương Nhật lập tức dẫn mọi người đi vào, vừa vào cửa chính, thị nữ đứng hai bên lập tức khom lưng cúi đầu, ân cần chiêu đãi khách, bất luận từ dung mạo hay khí chất để xem, những thị nữ này đều có tiêu chuẩn nhất định.

Âu Dương Nhật tự động căn dặn với bọn họ mấy câu, thị nữ sau khi cúi đầu đáp lại, liền dẫn bọn họ đi vào bên trong. Mọi người đi một mạch ra khỏi đại sảnh, bước vào sân vườn, chỉ thấy trong sân vườn có một đường mòn đẹp tĩnh mịch, hai bên trồng một hàng hoa màu hồng, chỗ xa hơn có một bờ hồ nhỏ nhân tạo, trên mặt hồ có rất nhiều đóa hoa to màu trắng đang nở rộ, mà trong cái sân vườn rộng lớn này còn đặt mấy căn tiểu lầu, thị nữ dẫn đoàn người Âu Dương Nhật đến trước một căn lầu trong đó, cung kính mở cửa lầu để khách đi vào.

Âu Dương Nhật sau khi gọi mọi người ngồi xuống, vừa mỉm cười, vừa nói với Bạch Thiên: "Đợi lát nữa chúng tôi còn sẽ có mấy người khách tới, là sư tỷ đồng môn của Long sư muội, hi vọng mọi người không để ý."

"Sư tỷ đồng môn của Vũ Điệp? Đó không phải cũng là sư tỷ của huynh sao?" Bạch Thiên có chút tò mò hỏi.

Âu Dương Nhật nghe thấy Bạch Thiên hô thẳng tên của Long Vũ Điệp, mặc dù có chút không thoải mái, nhưng vẫn cố gắng cười trả lời: "Không phải, sư muội là của phái Họa Y, chỉ là phái Triều Dương chúng tôi vẫn luôn giao hảo với phái Họa Y, thường gọi lẫn nhau là sư huynh muội."

"Thì ra là như thế à." Bạch Thiên cười gật đầu.

Lúc này, một hàng thị nữ dài bắt đầu nối đuôi mà vào, trong tay mỗi người đều bưng hai dĩa đồ ăn, sau khi thị nữ đem từng món ăn bỏ xuống, chỉ thấy trên bàn đủ cho hai mươi người ngồi đặt đầy đồ ăn, có đủ mười hai dĩa đồ ăn lớn, trong đó có hai cái là canh.

"Tôi bảo bọn họ trước hết mang lên mười hai món ăn đặc sắc ở đây, đợi lát nữa lại đổi mười hai món khác, còn có một số đồ ngọt." Âu Dương Nhật mỉm cười.

Nhìn thấy những món ăn trước mặt, Bạch Thiên có chút ngây ngốc, một năm qua ở trong đạo quán, một bữa đại khái chỉ có hai ba món, còn lại đều là ăn cơm để no, ngay cả bữa tiệc lớn lúc Lý Tam Nương vì đưa tiễn bọn họ mà nấu, cũng chỉ có sáu món mà thôi.

Phải biết rằng người ở đây, chỉ có Âu Dương Nhật và Long Vũ Điệp, cộng thêm năm người hai rồng (đương nhiên trên biểu hiện là sáu người một rồng) bên Bạch Thiên, làm sao ăn hết hai mươi bốn món cộng thêm đồ ngọt? Chẳng lẽ Âu Dương Nhật trước đó dự đoán được lượng ăn của Bảo Lợi Long và Liệt Diễm? Bạch Thiên không khỏi có chút nghi vấn.

"Đúng rồi, Bạch huynh, tôi còn vì... rồng của huynh đã gọi lên mười ký thịt bò hảo hạng, không biết có đủ không?" Âu Dương Nhật có chút không xác định lắm hỏi, nếu như là tiểu long trước mắt hiện giờ, đó là đủ rồi, nhưng nếu như là đại long, vậy thật không biết muốn ăn bao nhiêu.

"Có thể gọi thêm chút thịt bò không?" Leola đột nhiên mở miệng nói chuyện, vừa lại bổ sung nói: "Càng nhiều càng tốt."

Leola giờ phút này thế nhưng là phải dùng tới chân khí mới có thể ôm lấy Bảo Lợi Long đang đói đến hai mắt sắp biến thành màu đỏ thẫm trong lòng.

Âu Dương Nhật lúc này mới chú ý đến Leola, đành phải vậy, so với Bạch Thiên giống như mặt trời, Leola vẫn luôn trầm mặc không nói thực sự không khiến người chú ý lắm.

Lúc này Âu Dương Nhật đột nhiên nhớ tới, trong hai con yêu quái xuất hiện hôm đó, hình như có một con là do người nam mắt bạc trước mắt khống chế, hắn không khỏi nổi lên lưu tâm đối với Leola, nhưng trên biểu hiện cũng không có thất lễ, Âu Dương Nhật cởi mở nói: "Vậy thì gọi thêm năm mươi ký thịt bò nướng nhé."

Âu Dương Nhật không khỏi có chút muốn nhìn Leola phải làm sao nuôi con yêu quái đó.

Sau khi nghe thấy căn dặn của Âu Dương Nhật, một thị nữ lập tức cúi đầu với hắn, sau đó xoay người rời khỏi đến căn dặn nhà bếp.

"Mọi người mau mời dùng đi!" Âu Dương Nhật nhiệt tình kêu gọi.

Lúc này Leola gần như đã sắp túm không được Bảo Lợi Long trong lòng, vì không để cho Bảo Lợi Long trèo lên bàn tàn phá bữa bãi, hắn dứt khoát trực tiếp lấy hai món ăn chủ yếu là thịt, vội vàng để xuống đất, rồi "phóng thích" Bảo Lợi Long.

Bảo Lợi Long cực kỳ đói lập tức liền nhào về phía hai dĩa đồ ăn, hai bàn tay nhỏ bé bạt mạng túm lấy đồ ăn nhét vào.

Âu Dương Nhật và Long Vũ Điệp sớm đã ở lúc Leola trực tiếp lấy đi hai dĩa liền có chút ngây ngẩn rồi, tiếp đến vừa lại thấy bộ dạng ăn đồ ăn của Bảo Lợi Long, hai người đơn giản là nhìn đến tròn mắt.

Lúc này, trên bàn cũng có người bắt đầu tàn sát, mặc dù không thể trực tiếp lấy dĩa đi, nhưng Keisy cũng lập tức vươn ra thìa đũa, một món gà nướng trên bàn chớp mắt bị cậu bẻ hai cái đùi, cá thậm chí bị gắp đi một phần ba, sau đó mỗi một món gần như đều bị Keisy đục phá, đồ ăn đầy bàn khiến người nhỏ dãi ban đầu kia lập tức trở nên thảm không nỡ nhìn, khiến người không dám hạ thủ.

Nhưng Bạch Thiên, Leola và Chân Không trái lại không làm sao để ý, mà Lâm Quý Vân đang che mặt thì càng không biết đã bao lâu không được ăn no rồi, nào còn quản đồ ăn có đẹp mắt hay không, bốn người đều tự động bắt đầu ăn, chậm một chút liền chỉ có thể liếm dĩa thôi.

Leola vừa mới ăn xong mấy miếng, Bảo Lợi Long liền bạt mạng kéo ống quần của hắn, bên cạnh thì để hai cái dĩa trống trơn. Hứng lấy ánh mắt giết người của Keisy, Leola lãnh tĩnh lại cầm lấy hai cái dĩa, lấy cho Bảo Lợi Long tiếp tục lấp đầy bụng.

Hiện giờ trên bàn chỉ còn lại tám cái dĩa, mà lấy tốc độ ăn của Bảo Lợi Long xem ra, rất nhanh chóng sẽ biến thành sáu cái rồi, lần này tốc độ ăn của mọi người vừa lại lần nữa nâng cao. Mắt thấy đồ ăn đầy bàn đang biến mất với tốc độ ánh sáng, không chỉ Âu Dương Nhật và Long Vũ Điệp trợn tròn mắt, ngay cả thị nữ ở cửa cũng hoảng đến vội vàng đi thông báo nhà bếp, mau chóng chuẩn bị sẵn mười hai món tiếp theo.

Dưới mồ hôi đầy đầu của những thị nữ, cuối cùng ở lúc mười hai món sắp bị tiêu diệt sạch sẽ, kịp thời đưa lên sáu mươi ký thịt bò để cho Bảo Lợi Long và Liệt Diễm gặm, sau đó lại tấn tốc giúp người trên bàn đưa lên những món ăn khác.

Không còn uy hiếp giành đồ ăn của rồng đói, mọi người cuối cùng cũng thả chậm tốc độ ăn cơm, lúc này Âu Dương Nhật và Long Vũ Điệp mới có thể nhấm nháp mỗi món ăn một cách tốt đẹp.

Người xuất thân bất phàm như Âu Dương Nhật và Long Vũ Điệp, sở dĩ gọi nhiều món như thế cũng không phải bởi vì lượng ăn lớn, vốn chỉ là vì muốn nếm thử đặc sắc của mỗi món ăn mà thôi, không ngờ đúng lúc lại trúng ý của đoàn người Bạch Thiên, nếu không phải có nhiều món ăn như thế, vẫn thật khó cho Bảo Lợi Long và Liệt Diễm ăn no.

Đợi đến lúc mọi người xấp xỉ ăn xong, Âu Dương Nhật mới mở miệng hỏi: "Tại hạ vừa rồi liền rất tò mò, vị nhân huynh này lần trước hình như không có thấy qua?" Khi hắn nói như thế, mắt vừa nhìn Lâm Quý Vân đang đeo mặt nạ.

Bạch Thiên vội vàng nói: "Oh, anh ta là mới gia nhập, chúng tôi đáp ứng muốn giúp anh ta một số việc mà thôi, không có gì."

Âu Dương Nhật mặc dù cảm thấy kỳ quái, chẳng qua Bạch Thiên nếu đã dùng "không có gì" để kết thúc rồi, hàm ý không muốn nói rõ rất cao, hắn tự nhiên cũng không tiện hỏi nữa, chỉ là không nhịn được liếc người đàn ông mang mặt nạ khắc gỗ kia thêm mấy cái.

"Đứa trẻ này có thể ăn quá nhiều rồi không?" Long Vũ Điệp vừa ăn no, liền đem lực chú ý phóng lên người Bảo Lợi Long, nhìn lượng của đứa trẻ này ăn kinh người như thế, cô không khỏi lo lắng nó có tự làm căng chết mình hay không.

Leola chỉ là liếc Bảo Lợi Long một cái, sau đó khẽ hô một tiếng: "Bảo Lợi Long, để lại một chút cho Liệt Diễm."

Chỉ thấy Bảo Lợi Long ngồi ở dưới đất, một con rồng bá chiếm sáu mươi ký thịt, đang gặm một cách không còn gì vui hơn, vừa nghe thấy papa nói như thế, Bảo Lợi Long liếc Liệt Diễm đáng thương một cái, lúc này mới có chút không tình nguyện giao ra một nửa thịt, Liệt Diễm bên cạnh suýt nữa vui đến phát khóc, vội vàng vọt đến bên thịt ăn ngấu nghiến.

Nhìn thấy hình ảnh này, Âu Dương Nhật cũng sâu sắc cảm thấy khó tin, đứa trẻ nhỏ như thế làm sao có thể ăn được nhiều đồ ăn như vậy, hơn nữa màu tóc và con ngươi của đứa trẻ kia vẫn thật là lạ lùng, vậy mà là tóc màu trắng và mắt màu hồng... Trong lòng của Âu Dương Nhật đột nhiên cả kinh, con yêu quái lần trước kia hình như cũng có đôi mắt màu hồng! Vừa nghĩ đến đây, hắn không khỏi có chút luống cuống tay chân.

"Sư huynh, huynh làm sao vậy?" Long Vũ Điệp quan tâm hỏi, cô rất ít thấy bộ dạng hoảng hốt như thế của sư huynh.

Lúc Âu Dương Nhật đang do dự không biết có nên mở miệng hỏi thẳng, thị nữ ở cửa cung kính bẩm báo: "Âu Dương công tử, khách ngài chờ đã đến rồi."

"Âu Dương Nhật! Ngươi có đối đãi sư muội ta cho tốt không hả? Nếu để ta biết ngươi bắt nạt muội ấy, ngươi chết chắc rồi!"

Người đến theo tiếng, lời vừa mới dứt, thân ảnh của một người nữ tiến vào như gió lốc, chỉ thấy cô ăn mặc xấp xỉ giống với Long Vũ Điệp, bên hông còn đeo sợi roi dài, một bộ quần áo màu đỏ thẫm, lại không tỏ ra tầm thường, trái lại tôn lên làn da của cô càng thêm trắng tuyết, cộng với sự tự tin kiêu ngạo và tinh thần sáng láng từ toàn thân cô gái phát tán ra, cả người nhìn lên giống như ngọn lửa thiêu đốt mắt của người khác.

"Ủa? Làm sao nhiều người như thế?"

Cô gái khó hiểu hỏi một tiếng, đồng thời ánh mắt quét qua đoàn người không quen thuộc trước mắt một chút, khi nhìn thấy Leola, cô gái đột nhiên sững sờ, mà Leola sớm ở lúc cô gái này tiến vào, cả người cũng đã đờ dẫn rồi. Từ ánh mắt của hai người xem ra, hình như sớm đã quen biết, chỉ là ngàn nghĩ vạn tưởng, cũng không ngờ đến lại sẽ gặp nhau ở đây.

Cô gái này, Leola không còn có thể quen thuộc hơn, cô là Long Diễm Điệp người trong võ lâm xưng là "Hỏa Hồ Điệp", nghĩa muội thân thiết nhất của Anse.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top