Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

9 - 3

Chương 3: Trở về

Bầu trời từng xanh thẳm bây giờ lại trở nên chướng khí mịt mù, bầu trời âm u ẩm thấp chậm chạp không giáng mưa xuống, mà có một bầu không khí trầm muộn, cảm giác hết sức áp lực và khó chịu, tin rằng nếu có người ở đây, chắc chắn sẽ chịu không nổi mà muốn lập tức chạy thoát khỏi đây, chẳng qua ở đây vốn đã là cái nơi hiếm có người ở. Bình nguyên Á Long trước giờ không phải nơi tốt để giao du ngắm cảnh, trên bình nguyên bị liệt vào khu vực nguy hiểm cấp A ngoại trừ bầy á long, cũng không có vật gì kỳ lạ quý giá, đại khái chỉ có tên hiệu trưởng Barbarise kia sẽ nhàm chán ném học sinh của mình đến cái nơi quỷ quái này.

Mà tình huống hiện tại lại càng thêm hiểm ác, từ hơn một năm trước, sau khi Mirrodin coi đây là căn cứ, triệu tập bầy á long, chiếm lĩnh Thương Lan thành, bầy á long nguy hiểm khổng lồ liền tụ tập ở phương bắc đại lục Acalane, cùng giằng co với những người ở phương nam, khiến cho phạm vi một ngàn dặm xung quanh đây hiếm có người ở, cho dù có, cũng là những kẻ thăm dò bí mật tới đây dò xét.

Ở nơi có đủ loại bầy rồng cư ngụ này, lại có một cái bóng dáng nho nhỏ bay ở không trung, từ thể tích đó xem ra, tuyệt đối không phải á long hệ phi hành khổng lồ, bóng ảnh đó chỉ là lặng lẽ dừng ở không trung, hình như đang chờ đợi cái gì.

Mãi đến khi chỗ xa xôi trên bầu trời truyền đến một đợt âm thanh ồn ào, bóng ảnh nho nhỏ đó đầu tiên là cảnh giới quan sát người tới, vừa nhìn thấy bay tới là một nam một nữ, sống lưng căng thẳng của hắn mới buông lỏng xuống, lặng lẽ chờ đợi bọn họ bay đến trước mặt mình.

"Ngươi làm gì vậy, mau thả ta ra!"

Ngữ khí vốn kiều mị của cô gái giờ phút này lại trở nên hổn hển, nhìn kỹ, người nam kia mặc kỵ sĩ phục màu đen, vật cưỡi phía dưới lại là một con đại bàng to lớn, mà thân thể của cô gái đang bị đặt vắt ngang ở trên đại bàng, mái tóc đỏ rực bị thổi đến rối bù, cũng khó trách sắc mặt và ngữ khí của cô đều hết sức không tốt.

Người nam cưỡi đại bàng không ngó ngàng tới cô gái, tự ý bay đến bên cạnh người nam đang chờ đợi kia. Tiếp đến, hắn để cho đại bàng to lớn lượn vòng ở trên không, đợi sau khi nhìn rõ trạng huống phía dưới, không khỏi hít mạnh một hơi thật sâu.

Bình nguyên Á Long tuy là nơi tụ tập lớn nhất của á long, nhưng quá khứ chưa bao giờ giống như hôm nay, cả bình nguyên trải đầy á long rậm rạp, hơn nữa ngay ngắn có trật tự, đủ loại á long khác nhau tụ tập cùng một chỗ, sau đó lặng lẽ nằm bò ở nơi thuộc về chủng loại mình.

"Thoạt nhìn rất nghiêm trọng đấy, Misery." Chàng trai mặc kỵ sĩ phục màu đen quan sát một hồi lâu, bay trở về bên cạnh người nam ban đầu kia, ngữ khí hết sức trầm trọng nói.

"Chuyện Long Hoàng làm đã lúc nào không nghiêm trọng?" Misery thần sắc ung dung trả lời, lúc này hắn một chút cũng không để ý bầy rồng phía dưới, trái lại tương đối để ý cô gái trên đại bàng hơn. Hắn nhướn nhướn mày nói: "Không ngờ ngươi vậy mà đã tìm được cô ta, đây là trực giác do cùng là sát thủ sao? Kiếm Lan."

Kiếm Lan không có trả lời vấn đề của Misery, trái lại mở miệng hỏi: "Cô ta thật sự hữu dụng sao? Ngươi muốn ta cấp tốc tìm cô ta, có phải là quá thận trọng rồi?"

Misery cười cười, lúc đang định nói rõ, cô gái kia lại gào hét lên: "Này! Các ngươi đừng có quá đáng, ta cũng đâu có làm cái gì, bắt ta tới làm chi hả? Đừng cho rằng nữ nhân dễ bắt nạt."

Nhìn thấy thần sắc quật cường của cô gái, Misery vẫn ung dung nói: "Ngàn vạn lần đừng nói như thế, ta làm sao dám bắt nạt cô đây? Dù không sợ cô, ta cũng sợ cái người sau lưng cô."

Cô gái ngẩn người, hoài nghi hỏi: "Người sau lưng ta? Ngươi là nói sư phụ Leola của ta sao?"

Nụ cười của Misery càng thêm thần bí rồi, lắc lắc ngón trỏ nói: "Không không không, ta làm chi phải sợ Leola? So với hắn, ta còn sợ cô hơn đây! Jasia, nói làm sao cô cũng là người do cái người kia nuôi lớn, lại không có trở thành tuyệt thế cao thủ, có thể thấy ông ta nhất định vô cùng yêu thương cô."

Con ngươi lục mỹ lệ của Jasia tràn ngập nghi hoặc: "Ngươi đang nói cái gì?"

Misery cười cười, lại không có giải thích sâu thêm.

"Cho dù cô ta thật sự là con gái của cái người đó, ngươi bảo ta mang cô ta đến bình nguyên Á Long làm cái gì?" Kiếm Lan khó hiểu hỏi.

Misery lại chỉ xuống phía dưới nói: "Ngươi cũng biết đấy, Kiếm Lan, suýt chút xíu nữa, ngươi và Mirrodin đã đổi chỗ rồi."

Kiếm Lan trầm mặc một hồi, mới nói: "Ta biết, Jones đích xác rất giỏi."

Nghĩ lúc đó, người đàn ông tóc vàng mắt đầy ngập tơ máu xông vào Khu Phố Hắc Ám, giống như thể thấy thần giết thần gặp phật diệt phật kia lại có thể đè nén thù hận đầy lòng, nghe giải thích ngay mà cả mình cũng không tin của Kiếm Lan.

Kiếm Lan nói, chính hắn cũng không biết vì sao lại phát điên tiếp nhận ủy thác ám sát phu nhân thủ tướng, hắn chẳng qua chỉ là gặp một người ủy thác khoác hắc bào, không nhìn thấy mặt mũi, sau đó liền mơ mơ hồ hồ chấp hành cái nhiệm vụ này.

Khi Jones nghe xong, ngẩn ra cả một hồi lâu, cuối cùng nói cho Kiếm Lan, chân tướng giữa Long Hoàng và Gre, đồng thời nói cho Kiếm Lan, người mặc hắc bào kia sợ rằng chính là Long Hoàng, về phần nguyên nhân hắn tự dưng tiếp nhận nhiệm vụ thì có khả năng là đã bị hạ thôi miên.

Kiếm Lan không phải đồ ngu, hắn không có lập tức tin tưởng lời của Jones, nhưng sau đó liên tiếp xảy ra chuyện bất lợi cho Lục Đại Cấm Kỵ, rốt cuộc khiến Kiếm Lan không thể không bắt đầu tin tưởng lời của Jones, tin rằng Long Hoàng định hãm hại hắn trở thành ma vương thứ hai. May mà dưới sự nhúng tay của Jones, Kiếm Lan chung quy không có trở thành ma vương thứ hai, cuối cùng cũng bởi thế trở thành thế lực trong tối của Jones.

"Chỉ cần để cho Mirrodin thanh tỉnh, âm mưu lần này của Long Hoàng sẽ thất bại. Nhưng cách duy nhất có thể khiến cho Mirrodin thanh tỉnh, ta chỉ nghĩ ra được hai cái biện pháp, một là Gre đích thân tới giải thôi miên, cái kia chính là dây chuyền Long Thập Tự."

Misery làm trong cổ họng, chỉ vào Jasia, nói: "Ta và Barbarise đều tin tưởng, Leola là đệ tử của Gre, mà Jasia chính là con gái của Gre."

Kiếm Lan có chút không tin nhìn Jasia, theo hắn thấy, Leola và Jasia thoạt nhìn một chút cũng không giống như là đệ tử và con gái của cùng một người, bởi vì hai người này thực sự hoàn toàn không có bất cứ điểm chung nào, ngay cả thực lực cũng không phải cùng một trình độ.

"Các người là làm sao biết?" Kiếm Lan hoài nghi hỏi.

"Chính ta nhìn thấy..." Misery nói đến một nửa, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sửa miệng nói: "Không, là đại hoàng tử Mocha nói."

Kiếm Lan nghi hoặc nhìn Misery một cái, hắn nghe ra được Misery không nói thật lòng, chẳng qua hắn cũng không định đi sâu, mỗi một người đều có chuyện không muốn mở miệng, nếu Misery không muốn nói, vậy thì bất cứ ai cũng không thể khiến cho hắn nói.

Jasia không nhịn được hỏi thẳng: "Các ngươi rốt cuộc đang nói cái gì? Sư phụ ta ở đâu hả? Ngươi chẳng phải nói hắn sẽ tới?"

"Đừng sốt ruột, lát nữa sẽ tới thôi." Misery cười cười, ánh mắt vừa tìm kiếm xung quanh.

Hắn cũng không phải không nhìn thấy nghi hoặc càng ngày càng sâu trong mắt Kiếm lan, để tránh cho bởi vì giấu diếm quá độ mà khiến Kiếm Lan nổi lên bất mãn, hoặc là lòng chứa hoài nghi, Misery đành chừng mực giải thích: "Gre nếu đã yêu thương Jasia như thế, ông ta sẽ không bỏ mặc con gái của mình, cánh cửa thời không khẳng định sẽ mở ở gần ông ta, mà ma lực để mở cánh cửa thời không thì không thể coi thường, sóng ma lực lớn như thế rất có khả năng sẽ khiến Long Hoàng phát giác, so với để cánh cửa thời không mở ra ở đế quốc Acalane, để Long Hoàng thừa dịp gây phiền phức, không bằng trực tiếp mở ở bình nguyên Á Long, sau đó chúng ta có thể trực tiếp lấy dây chuyền Long Thập Tự đi tìm Mirrodin, hoặc là... nếu Gre nguyện ý trợ giúp chúng ta, vậy thì càng tốt."

Kiếm Lan lúc này mới chợt hiểu ra, chỉ là trực giác hắn cảm thấy, Misery hình như có khuynh hướng lấy dây chuyền Long Thập Tự đi tìm Mirrodin hơn, hình như hắn biết rõ Gre là sẽ không giúp bọn họ.

"Tới rồi." Trong con ngươi lam của Misery lóe qua một tia sáng.

Lời còn chưa dứt, Kiếm Lan cũng lập tức cảm nhận được cỗ ma lực khủng bố kia, áp lực cường đại đó áp bức ở trong lòng Kiếm Lan, hắn đơn giản là không dám tin lực lượng khổng lồ như thế là do một người phát ra. Sớm ở lúc hắn ra đời, Gre đã không còn ở trên "cái thế giới này" rồi, bởi thế hắn căn bản chưa từng kiến thức qua lực lượng của ma vương trong truyền thuyết.

Lực lượng khủng bố đủ để chẻ vỡ thời không kia... chính là ma vương Gre sao? Kiếm Lan mở to mắt, chỉ thấy không trung vốn trống không đột nhiên xuất hiện một khe nứt, mà ma lực từ sau khe nứt thẩm thấu ra càng tỏ ra to lớn, Kiếm Lan cảm giác mình đơn giản giống như là con cá nhỏ đang đau khổ vùng vẫy trong gió to sóng cả, vật cưỡi phía dưới càng là bị ma lực hù dọa đến hoảng loạn không ngừng, phi hành nhất thời trở nên vô cùng bất ổn.

Rất nhanh chóng, khe nứt càng ngày càng biến lớn, từ một khe hở ngay cả người cũng không thể nào thông qua, dần dần biến thành một cái hình tròn lớn đủ để khiến mấy người thông qua, mà bên kia của hình tròn thì xuất hiện cảnh sắc hoàn toàn không phù hợp với bầu trời của bình nguyên Á Long, đó là một cái vách núi, một cái vách núi lạnh lẽo ở dưới ánh trăng.

Có mấy người đang đứng ở đó, gần như đều là người Kiếm Lan từng thấy, những học sinh mệnh danh là tiểu tổ rước họa Acalane, tuổi còn nhỏ đã dám xông vào Khu Phố Hắc Ám để cứu người kia. Mà trước mặt bọn họ thì đứng một người, một chàng trai mà mười người thấy, có 9.9 người sẽ lắc đầu thở dài nói "lại là một tên công tử ăn chơi".

Kiếm Lan có chút ngây ngẩn, chàng trai trẻ tuổi cả người ngạo khí này chính là Gre?

Chàng trai nhíu mày, đưa mắt đánh giá trên dưới một phen, mới cả mặt chán ghét nói: "Bộ trường bào kia của ngươi thật là xấu chết đi được."

Đại khái là không ngờ đến lâu lắm không gặp, Gre lại phê bình trường bào của hắn, Misery bất đắc dĩ cười nói: "Lâu lắm không gặp rồi, papa."

Khi mọi người ở hiện trường đều bị tiếng "papa" này dọa đơ người, Gre lại như con mèo bị chọc giận, mãnh liệt rống lên: "Ai là papa ngươi! Gọi sư phụ!"

Misery nhún vai: "Tôi chính là thích gọi papa, nếu không ngài cứ qua đánh tôi đi!"

Gre nghiêm nghị nheo mắt lại, ma lực khủng bố nhất thời nổi cuồng phong, ma lực vốn vô hình lại có thể dần dần hội tụ thành hình, khiến người ở hiện trường đều kinh hô ra tiếng: "Trời ơi! Ma lực lại có thể có thực thể rồi, đây là ma lực dồn nén kiểu gì?"

Kiếm Lan vốn còn đang do dự mình có nên chạy trốn hay không, đột nhiên lộ ra thần tình cổ quái, hình dạng của ma lực kia tụ thành làm sao rất giống, rất giống... vẫn chưa đợi hắn nghĩ tới đó là cái gì, ma lực thực thể hóa đó đã tàn nhẫn ký đầu của Misery một cái, trực tiếp đánh hắn từ không trung rớt xuống mặt đất.

Không sai, đó là một cái nắm tay khổng lồ... không, bây giờ vừa lại biến thành bàn tay, đang thần tốc vung về phía Kiếm Lan, Kiếm Lan đang trợn mắt há hốc mồm, lập tức bị bàn tay có tốc độ cực nhanh đánh văng đi, ngay tại chỗ biến thành một vệt sao băng xẹt về phía chân trời.

Tiếp đến, bàn tay thực thể hóa vừa lại biến trở về nắm tay, chỉ là trên tay có thêm một mỹ nữ tóc đỏ thiên kiều bá mị. Cô gái đó hốc mắt ướt đẫm, không ngừng kêu khóc: "Cha! Cha cha!"

Nghe thấy từng tiếng kêu hét của con gái, sắc mặt của Gre cũng dịu lại, nắm tay kia dịu dàng túm Jasia đến bên cạnh Gre. Jasia lập tức nhào vào trong lòng cha, lớn tiếng khóc: "Con còn tưởng rằng không bao giờ gặp được cha nữa."

"Đồ ngốc." Gre vỗ vỗ đầu của con gái mình, khẽ giọng trách mắng: "Lúc đó đã bảo con đừng đi truy sát Le, con lại khăng khăng muốn truy."

Nghe thấy tên của Leola, Jasia ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Leola vẫn luôn không biểu tình bên cạnh. Cô gượng gạo một hồi, rời khỏi ôm ấp của cha, chậm rãi bước đến trước mặt Leola, giống như trước kia, không cam tâm tình nguyện chào hỏi: "Sư phụ."

"Uh." Leola vẫn như cũ mặt vô biểu tình hồi ứng một tiếng.

Nghe thấy hồi ứng hờ hững của Leola, Jasia hình như có chút không cam lòng, vừa lại mở miệng nói tiếp: "Sư phụ, cần đồ nhi ở lại giúp người không?"

Leola quay đầu nhìn Jasia một cái, nhưng cái nhìn này lại khiến Jasia ngây ngẩn, đây... là sư phụ? Cái sư phụ không có cảm tình, ánh mắt vĩnh viễn trống không kia sao?

Mặc dù thần tình của Leola bây giờ vẫn tỏ ra băng lãnh, nhưng nếu là người quá khứ từng ở chung với Leola đều không khó nhìn ra, cái sát thủ này cả người đã khác xưa rồi, đôi con ngươi bạc kia cũng không còn trống không, hình như có thêm một chút sinh khí, có thêm một ít tình cảm.

Leola như thế khiến Jasia cảm thấy rất xa lạ, cũng vô cùng mất mát. Cô vẫn luôn rất muốn hòa tan biểu tình và tình cảm đóng băng kia của Leola, mặc dù bây giờ Leola thật sự khác rồi, nhưng lại không phải do mình làm, Jasia nhất thời cảm thấy vô cùng chán nản, giống như là mục tiêu nỗ lực cả đời đột nhiên bị người nhanh chân giành trước, mọi nỗ lực lúc trước đều không còn ý nghĩa nữa.

Leola cảm thấy rất kỳ quái, hắn cũng vẫn chưa có trả lời vấn đề của Jasia, chính Jasia lại trở nên sa sút trước, chẳng lẽ cô đã đoán được hắn cũng không muốn để cô ở lại sao?

Leola nhíu mày nói: "Tùy cô."

Jasia thần sắc phức tạp nhìn Leola một cái, rồi lại đứng trở về bên cạnh Gre, không nói chuyện nữa.

Cảnh tượng này xem ở trong mắt của Keisy và Bạch Thiên, thật là quái dị nói không ra lời. Leola rõ ràng rất sợ Gre, lại không sợ đắc tội con gái được cưng tới trời của Gre, mà Gre nhìn con gái miễn cưỡng nhân nhượng như thế cũng không lộ ra dáng vẻ bất mãn.

"Đây gọi là một vật khắc một vật sao?" Keisy biểu tình cổ quái nói.

"Không, sư phụ luôn luôn giữ vững đạo lý nhất định phải tôn sư trọng đạo, nếu Jasia đã nhận Le làm sư phụ, thì nên làm trọn trách nhiệm của đệ tử." Misery chậm rãi phiêu trở về không trung, vừa giải thích, xưng hô đối với Gre cũng đổi về sư phụ, hắn thế nhưng không muốn nếm lại mùi vị của ma quyền.

"Người quái đản có nguyên tắc quái đản..." Keisy lẩm bẩm, chẳng qua lúc này trong lòng cậu lại có cái nghi vấn lớn hơn, thế là không nhịn được hỏi: "Misery, ông làm sao lại ở đây hả?"

"Đến đón các ngươi." Misery cười hì hì trả lời: "Thuận tiện xem xem sư phụ lâu lắm không thấy."

Gre liếc Misery một cái, ngữ khí hờ hững nói: "Cánh cửa thời không vẫn còn có thể chống giữ ba phút, muốn nói cái gì mau nói, người muốn cút cũng mau cút." Câu cuối cùng là nhằm vào tiểu tổ rước họa Acalane vẫn còn đang ngơ ngác đứng ở tại chỗ.

Nghe thấy chỉ còn lại ba phút, Leola và Bạch Thiên nhìn nhau một cái, rất có ăn ý mà để cho hai con rồng bay qua trước, tiếp đến ba người bọn họ mới nhảy lên lưng rồng.

Misery nhìn Gre đứng bất động ở tại chỗ, thời gian mỗi phút mỗi giây trôi qua, cho đến khoảnh khắc cuối cùng, Misery mới thở dài nói: "Sư phụ, người không trở về sao?"

"Không đâu, ta ở bên này ở quen lắm rồi." Gre nhàn nhạt nói.

Mặc dù sớm đã biết quyết định của Gre, nhưng Misery lại không nhịn được nói thêm mấy câu: "Long Hoàng vừa lại có dã tâm chinh phục thế giới, sư phụ người không định ngăn cản hắn sao?"

Gre hờ hững nhìn hắn một cái: "Không có hứng."

Quả nhiên... Misery cay đắng nghĩ, nhưng vẫn truy hỏi: "Vì sao?"

"Hắn muốn chinh phục thế giới thì mắc mớ gì đến ta, nếu như hắn lần trước không phải dính dáng đến ta, ai quản hắn muốn chinh phục cái gì, cho dù hắn thật sự chinh phục được thế giới, biết đâu thế giới này còn sẽ trở nên tốt hơn một chút." Gre lạnh lùng nói.

Misery bất đắc dĩ cười khổ: "Sư phụ người nói như thế, há chẳng phải phủ định toàn bộ mọi nỗ lực mấy năm qua của chúng tôi rồi, Jones bây giờ thế nhưng là thủ tướng Acalane, dù có làm sao cũng không thể trơ mắt nhìn Long Hoàng diệt Acalane."

Nghe thấy tên của bạn tốt ngày xưa, ánh mắt của Gre nhấp nháy một chút, ngay lúc này, cánh cửa thời không cũng bắt đầu vặn vẹo, nhìn cánh cửa thời không sắp khép kín, Gre hiếm khi thở dài: "Mấy trăm năm rồi... Misery, ta đã không còn thuộc về cái thế giới đó nữa."

Rất nhanh chóng, cánh cửa thời không từ hình tròn lớn biến thành một khe hở, dần dần khép kín lại, cuối cùng, chỉ còn lại một câu nói xa dần của Gre: "Thay ta nói với Jones câu... xin lỗi..."

Misery nhìn chằm chằm vào cánh cửa thời không biến mất, rất lâu sau, rốt cuộc thở dài, khi hắn lần nữa chuyển hướng đoàn người Leola, trên mặt vừa lại khôi phục bộ dạng cười đùa kia: "Được rồi, các ngươi hơn một năm không về rồi, phải để cho các ngươi biết rất nhiều tình thế..."

Không chờ Misery nói xong, Keisy đột nhiên la lớn một tiếng: "Shit!"

Bạch Thiên và Leola mặc dù không khoa trương như Keisy, nhưng cũng đồng dạng ngơ ngác nhìn bầy á long mênh mông phía dưới, trong lòng bọn họ đều nổi lên cùng một cái ý nghĩ, phía dưới chính là một chi quân đội á long có huấn luyện.

"Đây là do Mirrodin lĩnh quân." Misery bình tĩnh nói: "Ở bên cạnh Gre lâu như thế, các ngươi hẳn cũng biết chân tướng năm đó rồi đi, bây giờ chúng ta có một chuyện trọng yếu phải làm."

Ba người Leola đều nhìn hướng Misery, Keisy không khỏi lộ ra bộ mặt khổ qua, mặc dù cậu sớm đã có ý thức, trở về chắc chắn không thể làm sâu đo, chẳng qua cũng không ngờ đến Misery sẽ trực tiếp ở đây chờ bọn họ, sau đó liền quăng một "chuyện trọng yếu" cho bọn họ làm.

"Chẳng lẽ hết người rồi sao? Chúng tôi vừa mới trở về đó, sớm biết vậy dứt khoát đừng trở về rồi..." Keisy không nhịn được phàn nàn.

Misery xòe rộng tay, nhún nhún vai nói: "Ta cũng đâu có biện pháp chứ, ai bảo dây chuyền Long Thập Tự là đồ vật của Leola, Bảo Lợi Long thì lại là rồng của hắn, muốn đánh thức thần trí của Mirrodin không dựa vào hai thứ này không được."

"Đánh thức Mirrodin?" Leola vừa nghe, lập tức gật đầu nói: "Vậy đi thôi."

Đối với chuyện nên làm, Leola luôn luôn không dây dưa, sớm đã đáp ứng Anse phải cứu Mirrodin, đồng thời cũng vì Bảo Lợi Long, hắn đã hạ quyết tâm phải cứu Mirrodin.

"Leola, anh cũng quá dứt khoát rồi đi, tốt xấu gì cũng nên kê ra một số điều kiện trao đổi." Keisy lảm nhảm phàn nàn, loại chuyện làm không công này thế nhưng là nằm trong top ba những chuyện Keisy ghét nhất.

"Keisy, cậu làm sao lại nói như thế đây! Cứu người vốn chính là chuyện nên làm, không thể ham muốn hồi báo, duy trì chính nghĩa là điều người có năng lực phải làm..."

Keisy lườm Bạch Thiên một cái, thấy Bạch Thiên vẫn còn muốn tiếp tục bài luận chính nghĩa của hắn, ngồi ở trên Hỏa Long không chỗ có thể đào thoát Keisy bắt đầu nghiêm túc cân nhắc, rốt cuộc là nghe luận chính nghĩa của Bạch Thiên oanh tạc thống khổ hơn, hay là nhảy lên người Bảo Lợi Long bay tận mây xanh khó chịu hơn?

Misery trái lại bừng bừng hứng trí vừa ở phía trước dẫn dắt hai rồng phi hành, vừa nghe luận chính nghĩa của Bạch Thiên và rên rỉ thống khổ của Keisy, mới phi hành một đoạn lộ trình ngắn, mọi người liền nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, thân rồng mỹ lệ đen nhánh như núi đang nằm bò ở chính giữa quân đội Á Long, lúc này, mọi người đều dừng lại, không giống với nơi khác, bên cạnh Mirrodin có rất nhiều loại rồng phi hành đang lượn quanh, nếu tùy tiện tiếp cận, khẳng định sẽ dẫn tới chú ý của bầy rồng.

"Hm, tìm người nào dẫn bầy rồng kia đi vậy." Keisy đề nghị, sau đó lập tức nói: "Misery ông đi đi! Ông biết dịch chuyển tức thời, muốn bỏ chạy không phải chuyện gì khó."

Misery đầu tiên là do dự, nhưng cân nhắc đến Leola phải đánh thức Mirrodin, mà thực lực của Bạch Thiên và Keisy không cao, nếu bị bầy rồng bao vây, rất có khả năng sẽ nguy hiểm tính mạng, nghĩ tới nghĩ lui quả thật chỉ có mình thích hợp nhất. Nghĩ tới đây, hắn rất mau chóng gật đầu đồng ý.

Tiếp đến, Misery lấy ra một miếng kim loại hình tròn, phía trên khắc văn tự chi chít, hắn đưa miếng kim loại này cho Keisy, căn dặn: "Đây là một cái ma pháp trói buộc, trút một chút ma lực của ngươi vào là có thể sử dụng rồi, chiếu theo lý thuyết hẳn có thể chống giữ được nửa giờ, nếu như Mirrodin có dấu hiệu tỉnh lại, ngươi liền phải dùng ma lực của mình để chống giữ.

Keisy gãi gãi mặt, không biết có nên nói cho Misery, Gre có dạy cậu ma pháp trói buộc, nhưng giữ vững nguyên tắc có thể làm biếng thì đừng giành làm việc, có thể lấy đồ thì đừng đẩy ra, Keisy vẫn là cười gian nhận lấy pháp trận trói buộc.

Misery liếc Keisy một cái, mặc dù nụ cười của cậu nhìn làm sao cũng có vấn đề, chẳng qua do thời gian cấp bách, Misery cũng không nghĩ nhiều, xoay người căn dặn: "Leola ngươi nhớ kỹ, dán dây chuyền Long Thập Tự lên trán của Mirrodin, sau đó để cho Bảo Lợi Long kêu gọi hắn, thẳng cho đến khi hắn thanh tỉnh mới thôi."

"Về phần Bạch Thiên." Misery nghiêm túc nói: "Ngươi phải phụ trách thanh trừ rồng quấy nhiễu Leola, ta sẽ tận lực dẫn rồng rời đi, nhưng nhất định sẽ có cá lọt lưới, lúc đó thì giao cho ngươi."

"Vâng." Bạch Thiên nghiêm túc gật đầu.

Nhìn quanh đám trẻ con tuổi bình quân không đến hai mươi lăm này, Misery đã mấy trăm tuổi không khỏi thở dài, nếu như có thể, hắn cũng không muốn đem chuyện cứu vớt toàn thế giới áp ở trên người những đứa trẻ này, chỉ là chuyện không như mong muốn, Misery điều chỉnh lại tâm tư, bỏ lại một câu với mọi người: "Ta đi dẫn rồng đây."

Misery lấy tốc độ cực nhanh trượt đến quanh người Mirrodin, rồng phi hành ở không trung vừa nhìn thấy loài người, lập tức lớn tiếng báo hiệu, lúc này, bầy rồng vốn an tĩnh liền như cái nồi nổ tung, nhất thời nổi lên sôi trào, đầu tiên là loại rồng phi hành như một chuỗi pháo kéo dài phía sau Misery, tiếp đến bầy rồng trên mặt đất cũng không chịu yếu thế chạy ngược chạy xuôi đi theo Misery.

Âm thanh ồn ào này rốt cuộc làm Hắc Long Vương Mirrodin bừng tỉnh, nhưng hắn chỉ là lạnh nhạt nhìn cảnh tượng hỗn loạn này, chờ đến khi hình như cảm thấy đủ ồn rồi, mới từ trong miệng phun ra quang pháo màu đen, trực tiếp bắn về phía Misery, cũng bất chấp trên đường sẽ bắn giết phải bao nhiêu á long.

Ba người Leola ở xa xa cũng có thể cảm nhận được uy lực và tốc độ đều vô cùng kinh người kia của phát pháo đó, mới há to miệng muốn cảnh báo Misery, nhưng hắc pháo sớm đã bắn đến phía trước Misery rồi, may là Misery cũng không phải người bình thường, năng lực phi hành cũng không phải ma pháp sư bình thường có thể bì được, hắn trong chớp mắt di chuyển ba mét, vất vả tránh qua hắc pháo to lớn đó, thậm chí bị hắc pháo quấn đi một góc áo.

Mắt thấy Mirrodin hình như có dấu hiệu đứng lên đuổi theo hắn, Misery lập tức bắt đầu bỏ chạy, nếu ngay cả Mirrodin cũng bị dẫn đi theo, vậy thì bao nhiêu công sức đổ sông đổ biển rồi.

Nhìn Misery càng bay càng xa, Mirrodin lạnh lùng nhìn, cuối cùng vẫn là nằm bò xuống, mặc cho đông đúc á long đuổi theo.

Lúc này, ba người Keisy nhìn nhau một cái, hết sức ăn ý xông lên, Leola dẫn đầu tiến lên, Liệt Diễm đi theo phía sau.

Leola có ý định muốn thu hút chú ý của Mirrodin, để cho Keisy có thể thuận lợi thi triển pháp trận trói buộc, hắn không ẩn giấu thực lực nữa, mà cố ý phóng ra lực lượng cường đại, quả nhiên, Mirrodin lập tức mở mắt, trong miệng phát ra tiếng rồng rống trầm thấp, mắt rồng to lớn tàn bạo màu đỏ nhìn chằm chằm vào người tới.

Vừa nhìn thấy người tới lại có thể cưỡi Thần Thánh Bạch Long, biểu tượng tối cao của Long tộc, lòng tự tôn không chịu thua kia của Hắc Long Mirrodin khiến hắn có ý định ganh đua cao thấp với Bạch Long, hắn ngửa mặt lên trời phát ra tiếng rồng rống, âm thanh thấu tận mây xanh, ngay cả mặt đất cũng trở nên rung động.

Mặc dù rồng trước mắt tỏ rõ là đang gây hấn, nhưng Bảo Lợi Long lại cũng biết đây là cha ruột của mình, nó không có như lúc trước lập tức bị khơi lên tự tôn của Bạch Long, tiến lên ganh đua cao thấp với Hắc Long không biết địa vị trên dưới kia, mà là quay đầu nhìn Leola, trong mắt đầy là ủy khuất.

Leola vỗ vỗ cổ của Bảo Lợi Long, nhỏ giọng an ủi: "Papa ngươi bị người khống chế rồi, ông ta không phải cố ý."

Nhìn Hắc Long lạnh lùng trừng Bảo Lợi Long, Leola vốn chỉ là vì để kiềm chế hành động của Mirrodin mà dẫn đầu, lúc này lòng hắn nảy ra một kế, nói với Bảo Lợi Long: "Ngươi có thể đối rống với papa ngươi không? Để cho nhóm Keisy có thời gian thi triển ma pháp trận."

Bảo Lợi Long hiểu chuyện gật đầu, lúc quay đầu lại, chỉ thấy Hắc Long Mirrodin vẫn không ngừng gào rống khiêu khích với nó. Bảo Lợi Long cố gắng quên đi trước mắt chính là papa, nhưng tiếng rống của Hắc Long lại không ngừng vang vọng bên tai nó, Bạch Long tộc thần thánh há cho phép Long tộc địa vị thấp kém nhiều lần mạo phạm, ngay lúc này, Bảo Lợi Long rống giận ra tiếng, chấn động mây xanh. Tức khắc, hai tiếng rồng rống uy chấn tứ phương khiến bầy á long xung quanh đều sợ hãi nằm bò trên mặt đất, không dám động đậy, đây trái lại cũng khiến Bạch Thiên bớt đi không ít lực khí.

Lúc này, Keisy trút ma lực lên pháp trận trói buộc, miếng kim loại cỡ hai bàn tay sau khi nhận được ma lực, phát ra hào quang màu vàng nhàn nhạt, Keisy đem miếng kim loại nhắm chuẩn vào Mirrodin, con ngươi lam của Keisy lóe lên, miếng kim loại phóng ra ma pháp trận sao năm cánh to lớn, vững vàng giam giữ thân ảnh của Mirrodin ở trong pháp trận.

"Thành công rồi!" Keisy hét lớn.

Mirrodin rốt cuộc phát hiện không thích hợp, ra sức vùng vẫy, nhưng thân rồng to lớn chỉ là hơi hơi run rẩy, lại không chút nào động đậy được, đây khiến Mirrodin hết sức phẫn nộ, con ngươi mắt đỏ đến sắp vỡ tung máu rồi, ngay cả vẩy rồng trên người cũng không ngừng rung động.

"Tốt quá rồi, Mirrodin thật sự không thể động đậy nữa, Keisy cậu thật sự là rất lợi hại." Nhìn thấy Keisy chế trụ Mirrodin, Bạch Thiên biết bao bội phục khen ngợi.

"Lợi hại cái đầu á!" Keisy lại có chút hoảng loạn, thân là ma pháp sư duy nhất, Keisy đã cảm nhận được ma lực của pháp trận trói buộc ở dưới vùng vẫy của Mirrodin chấn động không thôi, xem ra Misery hình như đã đánh giá thấp thực lực của Mirrodin, pháp trận trói buộc này đâu có đủ lực chứ!

"Mau! Để tôi đến phía trước Mirrodin, pháp trận trói buộc có thể sắp chống giữ không nổi rồi."

Bạch Thiên vừa nghe, vừa lại nhìn thấy thần tình hoảng loạn hiếm có của Keisy, hắn cũng phát hiện sự tình không đơn giản như thế, vội vàng để Liệt Diễm bay về phía Mirrodin.

"Leola, anh động thủ mau một chút, tôi không biết có thể chống giữ bao lâu."

Ở chỗ gần pháp trận mười mét, Keisy ra hiệu Bạch Thiên dừng lại, sau khi cậu rống to nhắc nhở Leola mấy tiếng, thần tình nghiêm túc chuyển đưa ma lực lên pháp trận trói buộc, ma lực vốn đang rối loạn lần nữa ổn định, mà Mirrodin cũng động đậy không được, ngay cả hơi hơi run rẩy cũng làm không được.

Leola biết chuyện quá khẩn cấp, hắn cởi dây chuyền Long Thập Tự xuống khỏi cổ, dán dây chuyền lên giữa trán của Mirrodin, vẩy rồng mà dây chuyền chạm vào lập tức bốc lên khói trắng, in ra một cái dấu hình Long Thập Tự, giống như Bạch Nhụy nói, người bị Long Hoàng khống chế sẽ bị dây chuyền Long Thập Tự làm bỏng, mà Mirrodin không thể động đậy trong mắt tràn ngập tơ máu đỏ, thoạt nhìn hết sức thống khổ.

"Bảo Lợi Long! Kêu gọi papa của ngươi." Leola có thể cảm giác được dây chuyền Long Thập Tự đang không ngừng run rẩy.

Bảo Lợi Long hình như cảm thấy có chút gượng gạo, dù sao nó cũng gần như chưa từng ở chung với cha ruột, đối với nó mà nói, Leola mới giống cha hơn đây.

Dưới thôi thúc liên thanh của Leola, Bảo Lợi Long rốt cuộc nho nhỏ tiếng gọi: "Papa, papa."

Chỉ là, Mirrodin lại không có một chút phản ứng nào đối với tiếng gọi này, Leola không khỏi nhíu mày, ấn dây chuyền Long Thập Tự càng chặt càng sâu, vết cháy thập tự trên trán của Mirrodin cũng càng thêm thâm rồi, xuyên qua vẩy, ở trên da để lại dấu ấn thập tự thật sâu.

Mirrodin...

Động tác vùng vẫy của Hắc Long đột nhiên cứng đờ, vì tiếng kêu gọi dịu dàng quen thuộc, đã lâu không thấy này.

Leola đã cảm nhận được, thân thể vốn run rẩy của Hắc Long đột nhiên sững lại, biết Long Thập Tự phát huy hiệu dụng rồi, Leola càng không chịu lỏng tay, cả dây chuyền Long Thập Tự gần như đều đã lõm vào trong máu thịt của Mirrodin, lúc này, trong con mắt vốn tràn ngập tơ máu của Hắc Long lóe qua một tia lãnh tĩnh.

"Hài tử, chạy mau!"

Leola sửng sốt, ngẩng đầu nhìn mắt của Mirrodin, đôi mắt vốn cuồng bạo kia phải chăng đột nhiên trở nên lãnh tĩnh hơn một chút, cảnh cáo trầm thấp vừa rồi là của Mirrodin phát ra sao?

Không cần suy nghĩ quá lâu, Leola đã cảm giác được xung quanh xuất hiện một cỗ lực lượng, nhưng lực lượng này xuất hiện quá đột ngột, cho đến khi người tới xuất hiện trước mặt hắn, thậm chí túm lấy đôi vai hắn, Leola mới phát hiện người nam toàn thân bào tím này.

Người nam tuấn tú dùng con ngươi tím nhàn nhạt đánh giá Leola, ngoài dự liệu ngữ khí vậy mà là vui mừng và cảm thán: "Con thật sự rất giống mẹ của con."

Leola ngẩn người, cảm giác lần này nhìn thấy Long Hoàng khác xa với lúc trước, mặc dù vương giả bào tím này vẫn như cũ là dáng vẻ cao thâm khó lường, nhưng biết người trước mắt là cha ruột của mình, Leola có loại cảm nhận nói không ra lời.

"Hài tử, rất vui nhìn thấy con trở về." Long Hoàng mỉm cười, trên mặt tràn ngập mừng rỡ.

Leola lại không phải đồ ngu, hắn một chút cũng không cho rằng Long Hoàng thật sự vui khi nhìn thấy hắn trở về, hắn thế nhưng không quên cái chưởng làm cho mình hôn mê suốt một năm kia chính là của người trước mắt tặng cho, Leola phát ra kình lực, bật ra khỏi tay của Long Hoàng, mũi chân đạp lên trán của Mirrodin một cái, mượn lực nhảy ra sau, không ngờ, dây chuyền Long Thập Tự trên tay lại bị Long Hoàng kéo lấy.

Leola đang muốn dùng sức đoạt lại dây chuyền Long Thập Tự, Long Hoàng lại khẽ quát một cái: "Hài tử, đừng rượu mời không uống muốn uống rượu phạt."

"Cười chết người mất, bất luận làm sao ngươi cũng sẽ giết chết Leola, cái gì mà rượu mời với chả rượu phạt chứ."

Nghe thấy lời nói trào phúng của Keisy, Long Hoàng lạnh lùng nhìn cậu một cái, ánh mắt đó đủ để khiến Keisy cảm giác nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống mấy độ, mà ở ngay lúc này, một cây thương mạnh mẽ sắp đánh thẳng về phía cổ tay đang kéo dây chuyền của Long Hoàng, chỉ là ở khoảnh khắc sắp thành công, một thanh kiếm ngăn chặn cây thương đó, chủ nhân của kiếm chính là Quang Minh kỵ sĩ Lancelot.

Trong chớp mắt hai thanh vũ khí va chạm bắn ra tia lửa, Bạch Thiên múa thương thành một cái hình tròn, vừa ngăn chặn bảo kiếm, mặt khác cũng bức Long Hoàng phải thu tay.

Bị thương của Bạch Thiên chặn lại, Lancelot tỏ ra rất là kinh ngạc, hắn không ngờ đến Bạch Thiên hơn một năm trước vẫn còn là vân lam, bây giờ lại có thể ngăn chặn kiếm của mình.

Leola thừa dịp đoạt lại dây chuyền, đồng thời giúp Bạch Thiên một tay, hai người đồng thời nhanh chóng lùi về sau, Leola nhìn tình huống giằng co của song phương, dưới lòng cấp tốc suy nghĩ, hắn hẳn là có thể đánh ngang tay với một trong hai người đối diện, nhưng một mình Bạch Thiên vẫn không thể đơn độc chống lại một người, nếu như cộng thêm Keisy... đuôi mắt của Leola liếc về phía Keisy một cái.

Keisy đúng lúc cũng nhìn hướng Leola, trong giây phút ánh mắt giao tiếp, Leola vừa lại lập tức nhìn Bạch Thiên, Keisy lập tức hiểu Leola bảo cậu giúp Bạch Thiên, nhưng cậu lại khẽ lắc đầu, cũng liếc mắt nhìn Mirrodin, biểu thị mình không thể rời khỏi cái ma pháp trận này.

Lần này, Leola thật cảm thấy tình huống không được ổn cho lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top