Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

[SF] MANAGER-SHII GIẬN DỮ [full]

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

P/N: Tớ post truyện này lên đây mà chưa có xin phép được tác giả / dịch giả để edit và re-up. Nên nếu tác giả / dịch giả có yêu cầu xóa truyện thì tớ sẽ del ngay. Cảm ơn mọi người đã đọc những truyện tớ post lên và yêu mến DBSK nhé!

-----o~~o0o~~o-----

MANAGER-SHII GIẬN DỮ

 

~ Author: Sanzo ~

 

~ Translator: [email protected] ~

 

*-*-*-*-*

“Yunho!” _ có tiếng hét trong căn hộ của DBSK. Yunho đang chơi game trên laptop vội vàng chạy vào phòng khách, nơi tiếng kêu phát ra.

Là tiếng của manager đáng-yêu-dịu dàng và đầy-trách-nhiệm. Nhưng mà nhìn mặt huynh ấy đang giận dữ thế kia, Yunho biết anh quản lý đã biến thành manager dữ-tợn và đừng-hòng-qua-mặt-tôi mất rồi, nó làm cho Jung Yunho “vĩ đại” phải rùng mình.

“Dạ, hyung?” _ Yunho nói, xen lẫn những tiếng ho.

“Cậu là ai?” _ anh quản lý hỏi.

“Eh?”

“Trả lời tôi ngay, cậu là ai?” _ giọng anh quản lý đầy dọa nạt khiến Yunho càng thấy ớn lạnh.

“Jung Yunho?” _ Yunho lại ho tiếp. cái bệnh cảm lạnh chết tiệt này...

“Jung Yunho là ai hả?” _ anh quản lý hét lên, và Yunho hơi lùi lại phía sau. Các thành viên khác cũng chạy tới, ngó qua ngó lại giữa “tên quỷ lùn” và leader-shii.

“Là Jung Yunho, của DongBangShinKi eh?” _ Yunho gắn thêm thương hiệu nổi tiếng DBSK vào.

“Cậu đang đùa tôi đấy hả, Yunho?”

Yunho bối rối nhìn các thành viên còn lại, hi vọng có ai đó nói cho mình biết ít ra mình đã làm sai chuyện gì để phải nghe những câu hỏi điên rồ của anh quản lý đừng-hòng-qua-mặt-tôi thế này. Ngay lúc đó, Jaejoong cũng ho luôn.

“Jaejoong vừa mới làm gì?”

“Ho ạ?” _ Yunho trả lời, nhìn về phía Jaejoong rồi tới anh quản lý. Vậy giờ ho là tội ác hả? Yunho tự hỏi.

“Changmin!” _ anh quản lý nhìn Changmin rồi chỉ tay về phía Yunho _ “Cậu ta là ai?”

“Yunho hyung?” _ bây giờ cả Changmin và mọi người đều có một biểu cảm giống nhau. Anh quản lý bị điên rồi ah?

“Uh, anh biết! nhưng cậu ta là cái quái gì chứ?” _ anh quản lý ném cho Yoochun một cái nhìn trả-lời-anh-ngay.

“Người ạ?” _ Yoochun nói rồi quay lại, nấp phía sau Junsu, nguyền rủa sự thật là người Junsu không bự như cái *** của cậu ta để che hết cả người mình.

“Các cậu thật là bỏ đi mà. Yunho là nhóm trưởng của các cậu! Đấy mới là câu trả lời. Nhưng chẳng ai trong các cậu nói được cho tôi cái sự thật đơn giản đó!” _ anh quản lý vung vẩy hai tay, nhìn như con cá thiếu nước vậy. Rõ ràng là anh ấy điên rồi!

“Trưởng nhóm thì nên làm gì hả, Yunho?”

“Đảm bảo mọi thứ đều trôi chảy, không có ai bị thương, theo đúng lịch trình, và thay mặt mọi người phát biểu khi cần thiết… đó chính xác là những gì em luôn làm.” _ Yunho lẩm bẩm câu cuối cùng.

“Tôi đã nói cậu và các thành viên khác phải làm gì khi bị cảm lạnh?”

“Đeo khẩu trang ạ” _ Jaejoong trả lời thay Yunho.

“Hai cậu có làm thế không?”

“Dạ không ~,” cả hai đồng thanh.

“Nhưng em đang ngồi ăn một mình trong bếp mà, đâu cần làm thế đâu ~” _ Jaejoong nói thêm.

“Còn em đang chơi game trong phòng mà ~” _ Yunho chỉ về phía phòng mình.

“Là cậu, Yunho, người đầu tiên bị cúm ~” _ anh quản lý bước lại gần Yunho _ “tôi nhớ là đã nhắc cậu phải đặc biệt chú ý để không ảnh hưởng tới các thành viên khác” _ anh chỉ thẳng vào ngực Yunho _ “và bây giờ, giọng ca CHÍNH của DBSK bị lây bệnh, có cần nói cho tôi biết tại sao không?” _ anh quản lý ấn mạnh vào ngực Yunho, làm anh nhớ lại lúc bị bạn gái buộc tội phản bội cô ấy với Heechul.

“Em luôn đeo khẩu trang khi ở cùng mọi người, và hyung ah, hyung chỉ mới gặp em thôi mà, đâu phải cả ngày em không đeo đâu!” _ Yunho tự bảo vệ mình, dẫu sao đó cũng là sự thật. Vì anh là một trưởng nhóm đầy trách nhiệm mà ai cũng biết, hay ít ra mọi người nên biết như thế.

“Changmin, Junsu, Yoochun, các cậu có bị lây bệnh từ nhóm trưởng của các cậu không?”

“Không” _ Yoochun và Junsu lập tức nói to trong khi Changmin thì thầm...

“Vẫn chưa”

“Đấy là những gì tôi đang nói đấy!” _ anh quản lý ngồi xuống ghế sofa gần chỗ Yunho, gập chân lại, làm ra vẻ nghiêm trọng hơn, khiến cho mọi người ngạc nhiên. Họ không thể tin chỉ qua một đêm mà anh quản lý từ “tệ nhất” đã trở thành “ác mộng”!

“Tại sao hả Yunho, là Jaejoong, và chỉ có mình Jaejoong bị lây bệnh khi lúc nào cậu cũng ngoan ngoãn đeo khẩu trang hả?” _ và ném cho Yunho một cái nhìn chết người.

“Eh?” _ trên mặt Yunho hiện lên sự khiếp sợ.

“Eh không phải là câu trả lời”

“Erm…”

“Đấy cũng không phải nốt, Yunho ah, tôi nghĩ nhóm trưởng của DBSK phải có câu trả lời cho mọi thứ chứ…” _ anh quản lý cười mỉa, vẻ chán nản.

Changmin đột ngột cắt ngang _ “Là em chứ!”

Anh quản lý hơi bối rối _ “Em cái gì?”

Các thành viên khác cũng nhìn Changmin.

“Không phải Yunho hyung, là em, em mới là người có thể trả lời mọi thứ!”

“…”

(_ _!)

“Quay lại chuyện của Yunho hyung đi” _ Junsu nói, phá vỡ sự yên lặng.

“Em không biết” _ Yunho khẽ nói với tâm trạng thất vọng, tiếp tục ho, giờ thêm cả Jaejoong nữa, hai người vội vàng lấy tay che miệng.

“Ôi không, thề có chúa của Những vị thần phương đông, chả lẽ lúc nào tôi cũng phải tự trả lời những câu hỏi của mình sao?” _ anh quản lý trợn mắt lên _ “Yunho, là một nhóm trưởng, cậu nên biết các tự kiềm chế bản thân mình, đây đâu phải lần đầu chứ. Các cậu nghĩ tôi không để ý sao, cứ lần nào một trong hai cậu bị cảm, là y như rằng cuối cùng cả hai người đều ốm hết, các cậu có biết thế là sao không?”

“Là hai hyung đều có hệ miễn dịch yếu ạ” _ Yoochun nói, vẫn còn đang nấp sau Junsu.

“Không, đấy là cậu! và đừng có cố bao che cho các hyung của mình với tôi…” _ anh quản lý ngừng lại, xem có sự phản ứng nào không, khi thấy không ai nói gì, anh trợn mắt lên nói tiếp _ “tôi biết các cậu làm gì sau lưng tôi!”

“Hyung~” _ Yunho cười căng thẳng, là chuyện gì nữa đây?

“Tôi biết là nhiều người không thể cưỡng lại những cái bĩu môi, hay thậm chí là bờ môi, rồi màu sắc…” _ có vẻ như anh quản lý đang tưởng tượng gì đó nên hơi ngượng ngùng _ “nhưng Yunho ah, là trưởng nhóm, cậu nên học cách kiềm chế bản thân…” _ hay chính xác là những gì tôi luôn phải làm khi có 5 anh chàng đẹp trai luôn ở cạnh tôi 24/7.

“Hyung, hình như anh hiểu lầm rồi ~” _ Yunho vội sửa lại câu nói của mình _ “ý em là, anh đang nói về cái gì vậy?”

“Tôi nói về chuyện làm cách nào mà cậu chuyển bệnh cảm lạnh cho Jaejoong~”

“Em không có chuyển bệnh cảm lạnh của mình…”

“Cậu ta là giọng ca chính, Yunho, chúng ta không thể để giọng cậu ta nghe như là con cá heo bị cúm nặng được~”

“Này, có bình thường không nếu tớ thấy bị xúc phạm?” _ Junsu hỏi và Yoochun gật đầu.

“Tôi cảnh cáo cậu, Leader-shii” _ anh quản lý nhấn mạnh từ cuối cùng, nghe giọng y như con cá heo bị cúm nặng, “aha-, ý anh nói giọng nghe như con cá heo bị cúm là vậy đấy ha” _ Yunho nghĩ.

“Lần sau cậu mà bị cúm, thì vì chúa, hãy chờ cho đến khi cậu hoàn toàn khỏi bệnh, trước khi cậu ốm tương tư và âu yếm giọng ca chính của cậu” _ anh quản lý nói, thầm tự hào vì không đỏ mặt khi nói mấy cái từ đó.

“…”

(_ _!)

Anh quản lý đứng dậy đi ra cửa, quay lại nhìn họ, mỉm cười, rồi gào lên:

“Chúc ngủ ngon, và nhớ đấy… tự kiềm chế… tất… cả… các… cậu…” và chỉ vào từng người một.

Sau khi anh quản lý đi ra và đóng cửa lại, Yoochun, Junsu, Changmin quay về phòng mình, không quên đập vào lưng Yunho đầy thông cảm. Jaejoong đến bên Yunho, vui vẻ nói ít nhất thì hyung quản lý cũng có vẻ chấp nhận mọi chuyện đang diễn ra trong gia đình DBSK

“Tớ biết thế…” _ Yunho vừa nói vừa ho, ngay lập tức Jaejoong cũng ho theo _ “nhưng có gì đó vẫn không đúng…”

“ý cậu là sao?” _ Jaejoong bĩu môi.

“Tớ, Jung Yunho, là một trưởng nhóm, luôn biết cách kiềm chế bản thân mình…” _ anh chỉ tay về phía mình, còn tay kia chỉ về phía Jaejoong...

“Người không biết kiềm chế…

...là cậu…”

*Thank you Thank you =))*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top