Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

⌜ • ° + ° • ⌝Chương 55⌞ ° • + • ° ⌟

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hai anh em đứng đối diện nhau trước cửa, Phạm Khuê cảm giác mình đang từ từ bay lên, có lẽ do đói bụng quá nên khiến cậu cảm giác chân mình đứng không vững. Nhưng sự yếu ớt của đôi chân cũng làm ảnh hưởng đến cái đầu sao? Toàn bộ đường dẫn từ tai vào màng nhĩ đều mơ hồ không rõ ràng.

Chính miệng Thiên Ân nói chúc mừng sinh nhật cậu.

Gương mặt Phạm Khuê nóng bừng lên với tốc độ nhanh nhất, mắt trợn trừng, miệng há hốc, hơi thở cũng ngừng luôn. Cậu nhếch môi lên, còn các bộ phận khác trên cơ thể thì không hề di chuyển. Thiên Ân quan sát cậu mấy giây, ngơ ngác chớp mắt hỏi: "Sao mặt anh đỏ thế?"

Này! Đệt, em nói thử xem!

Mỗi lần kích động là Phạm Khuê đều không thể khống chế được âm lượng, não chưa kịp nghĩ nhưng miệng đã nói: "Anh vui không được à?"

"Phụt." Thiên Ân không ngờ lại nhận được một câu trả lời như thế, bật cười. Phạm Khuê thẹn quá hóa giận quay phắt đầu đi, xoa xoa mặt mình, hai gò má tỏa ra hơi nóng khó mà hình dung được giữa không khí lạnh lẽo của mùa đông.

Ngại chết người! Xấu hổ chết người rồi!

Cậu lớn tiếng nói: "Tặng quà xong rồi, anh về đây!"

Thiên Ân nói: "Không phải anh nói đói bụng sao?"

Phạm Khuê đáp: "Anh không đói bụng!"

Cái bụng vang lên một tiếng "Rột——" thật dài thật to rất không đúng lúc, quấy rầy bầu không khí hiện tại. Phạm Khuê bị phá đám, giận dỗi đá một phát lên tường, nói to để chống chế, "Dù sao thì anh cũng về đây!"

"Anh đừng nói to như thế." Thiên Ân nhắc nhở, "Nhỡ khiến bố mẹ và cô giúp việc bị đánh thức."

Phạm Khuê quên béng mất vụ này, khẩn cấp ngậm miệng lại, bị vụ này dọa sợ rồi, cậu còn che miệng mình lại nữa. Phản ứng này của cậu đúng là thể hiện chỉ số thông minh không cao nổi, Thiên Ân không nhịn được muốn cười, nhưng nếu cô cười, nhất định Phạm Khuê sẽ càng thêm xấu hổ. Vì thế cô cũng che miệng, bả vai âm thầm rung lên, dù sao Phạm Khuê đang quay lưng về phía cô nên cũng không nhìn thấy.

Phạm Khuê lúc nào cũng như thế, giống như một dây pháo dài vô hạn, động một tí là nổ ngay, khi thì khiến cho người ta tức giận, giận vì không hiểu tại sao mình không thể hòa hợp được với người này. Nhưng nhiều lần gần đây, cô lại cảm thấy dáng vẻ thẳng thắn hoàn toàn không giấu được tâm tư kiểu này lại vô cùng... đáng yêu.

Khi vừa mới cãi cọ rạn nứt với Phạm Khuê mấy năm trước, trong lòng cô cũng hờn giận lắm. Tối hôm Phạm Khuê cãi nhau với bố mẹ, cô lén mở cửa phòng cậu, muốn khuyên anh trai nhận sai làm hòa với bố mẹ, đều là người một nhà cả, có gì không thể nói chuyện sao? Nhưng Phạm Khuê vừa thấy cô đã giận đến rơi nước mắt, có lẽ là giận chó đánh mèo lên đối tượng mà bố mẹ đối xử bất công. Anh trai cô khóc dữ lắm, không nói gì mà đuổi cô ra khỏi phòng.

Năm 12 tuổi cô gõ cửa phòng anh trai, bị anh trai lớn tiếng mắng "Cút ngay đừng làm phiền tao!", mấy lần tiếp cận sau đó cũng không thành công. Ban đầu cô cũng tủi thân nghĩ, mình đã làm gì sai mà anh lại hung dữ với mình thế, sau đó lại bắt đầu giận dỗi cảm thấy, Phạm Khuê khiến bố mẹ mất mặt như thế, thật sự là đáng đời.

Ai lại đi thích một đứa trẻ không thể bình tĩnh nói chuyện nổi một câu cơ chứ? Ai lại muốn kết bạn với một kẻ động tí là lên cơn? Đến cả em gái mình cũng có thể đối xử như thế, đáng đời không có ai quý, bị bố mẹ ghét, đáng đời không có người bạn nào cả.

Bọn họ cứ giằng co như vậy mấy năm, mỗi khi gặp nhau đều luôn mặt lạnh, mỗi cuộc nói chuyện đều châm chọc xỉa xói lẫn nhau.

Sau khi hình thành thói quen cố định như thế, Thiên Ân cũng dần không thể mềm lòng được nữa. Mỗi khi đối mặt với Phạm Khuê, cô như biến thành một phiên bản khác của anh trai, cho dù đôi khi cũng không có ý định nổi giận, cô vẫn khó có thể đối thoại như bình thường. Có vài lần, cô nhìn thấy Phạm Khuê bị đánh, mặt mũi toàn là vết thương. Cô muốn khuyên bảo, nhưng chỉ cần lại gần Phạm Khuê, nhìn thấy Phạm Khuê đề phòng trợn mắt giận dữ nhìn mình, lời đến khóe miệng lại trở thành câu chế giễu mỉa mai.

Vào mùa hè, cô mua bao nhiêu kem cho Phạm Khuê, nhưng Phạm Khuê chưa từng ăn; sau lưng nói tốt về Phạm Khuê cho bố mẹ cũng chưa từng được nghe thấy. Cô có mua vài thứ quà sinh nhật cho Phạm Khuê, nhưng chưa từng mang tặng. Cô từng trì hoãn trước sinh nhật Phạm Khuê, cho dù thế nào thì đều không thể bình thản gặp anh trai một lần, nói vài câu rồi đưa món quà ra, vì thế tất cả quà tặng đều bị cô tức giận ném vào thùng rác mỗi dịp sinh nhật.
Nghĩ lại, kể từ sau khi Phạm Khuê quen Thái Hiền, anh trai cô mới bắt đầu thay đổi.

Thỉnh thoảng cô sẽ lặng lẽ quan sát trong bóng tối, nhìn Phạm Khuê theo sau Thái Hiền giống như cái đuôi nhỏ, dần dần ngoài cảm xúc nóng nảy, giận dữ ra, cậu còn học được cách xin lỗi nhận sai, học được cách làm nũng, biết cách cười.

Thậm chí bây giờ còn học được cách tặng quà cho cô, nói chúc mừng sinh nhật cô.

Thiên Ân nhìn chằm chằm bóng lưng cậu, một lúc sau, cô mới phủi váy mình, rũ tay áo xuống, che đi chiếc vòng cổ trên tay, đi xuống tầng.

Cô rón rén, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng trước nay chưa từng thấy, "Em cũng đói, xuống nhà ăn gì trước đi."

Phạm Khuê ăn mềm không ăn cứng, vì thế đi theo sau lưng Thiên Ân xuống tầng, miệng còn thì thầm: "Anh không đói đến mức đó..."

"Còn nói nữa coi chừng bụng lại kêu thêm."

"Kêu chỗ nào!"

Nói xong, Phạm Khuê còn đè lên bụng mình, cứ như làm vậy thì có thể cản nó phát ra âm thanh thật.

Thiên Ân không cố chấp với chủ đề này nữa, cô bật đèn nhà bếp lên, tìm sữa bò và trứng gà trong tủ lạnh. Phạm Khuê thắc mắc cô định làm gì, Thiên Ân bèn rót sữa vào thau rồi nhét vào tay Phạm Khuê, sai cậu đi hâm nóng sữa, còn mình thì phối hợp bật bếp từ lên, lấy nồi trên kệ rót dầu ăn vào, đập trứng gà nữa.

Bọn họ đều vừa làm bữa sáng vừa trộm nhìn đối phương một lần, lại không hẹn mà cùng quay phắt đầu đi hừ một tiếng. Thiên Ân nghĩ thầm tên ngốc này ngoài miệng lúc nào cũng giận dỗi, nhưng hành động thực tế lại không như vậy. Phạm Khuê nghĩ thầm bà tám này lại nhìn trộm mình, có gì hay mà nhìn!

Nhưng cả hai đều không mở miệng. Khi trời tảng sáng, hai anh em cùng ngồi một chỗ, dùng bữa sáng trong hòa bình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top