Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

chương 21: bước ngoặt

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

kang đại boss và boss phu nhân sau đó lại có một khoảng thời gian êm ấm được 4 tháng...

_hôm nay là ngày 24/12_

khi beomgyu đang ngồi bệt dưới đất cầm quả châu (*) và dây đèn trang trí cho cây thông vừa mới được chuyển tới biệt thự, bỗng điện thoại rung lên báo có cuộc gọi tới. beomgyu lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện một dãy số lạ, chần chừ vài giây liền quyết định di tay sang phần nghe, đưa điện thoại lên tai.

"alo. ai vậy?" beomgyu đợi vài giây, thấy bên kia một mảng im lặng liền nghĩ có người muốn trêu cậu.

"alo? có ai bên kia không?... không nói tôi liền cúp máy đó." lại đợi thêm 3 giây nữa, khi cậu vừa muốn tắt thì bên kia có tiếng nói cất lên. vừa nghẹn ngào lại xen chút vui mừng, còn có... điểm quen tai.

"thầy choi. là em..."

"kai? huening kai?! là huening kai?!"

"em... em có thể gặp anh không?"

(*) trái châu

...

beomgyu theo địa chỉ tức tốc bắt xe tới.

nhìn bóng lưng vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt tâm bỗng dâng lên một cảm giác không thể nói rõ, một chút tò mò, một chút nhớ, nhiều hơn là ngạc nhiên.

"kai...?" tiếng beomgyu khe khẽ, người đang đưa lưng về phía cậu hơi động mình. dần quay mặt lại, dưới ánh đèn đường lay lắt sáng chỉ thấy đối phương đôi mắt ngập nước, đầu mũi đỏ ửng không biết do lạnh hay vừa khóc.

không đợi thầy choi nói tiếp kai lập tức bước nhanh tới ôm chặt lấy cậu.

mặc dù đêm nay là giáng sinh nhưng chưa tới giờ cao điểm, hơn nữa gần đây không có nơi nào thật sự đáng để vui chơi nên hầu như mọi người đều dồn tới quảng trường hoặc khu trung tâm thương mại để trải qua một đêm giáng sinh với người thân.

cảm thấy cả người kai đang run rẩy không ngừng, thầy choi ngây thơ còn cho là kai vì đợi mình mà lạnh tới như vậy bèn vỗ lưng trấn an đối phương.

"xin lỗi, là tôi đến muộn. lạnh lắm sao?"

"không lạnh. nhớ." beomgyu bị một chữ ngắn ngủn của kai làm ngây dại.

"...hả?"

"em không muốn ra nước ngoài, em muốn làm học trò của anh. em không muốn, không muốn!" kai kích động ôm chặt lấy beomgyu, liên tục lắc đầu.

"được được, không đi...." cậu không hiểu người này muốn gì nhưng hiện tại chỉ có thể thuận theo vỗ lấy tấm lưng kai, coi đối phương là trẻ nhỏ mà dỗ dành.

"không thể... sớm thôi, em sẽ bị tìm thấy và bắt quay trở lại nga..." kai ngồi xuống cái ghế đằng sau, nắm chặt lấy tay beomgyu, ánh mắt như bất lực ngước nhìn cậu.

"tại sao lại như vậy? cha mẹ không cho em quay về đây sao?"

"cha mẹ sao? hai người ấy cũng không có cách để trở lại..." kai cười trào phúng một tiếng.

giọng nói chua xót "em là trốn về đây, trong gần 16 tháng thì có đến tận 5 lần bí mật lên máy bay để quay về gặp anh, trong đó 4 lần chưa kịp nghe giọng anh đã bị ép quay trở lại, có lần này là may mắn hơn. chỉ là không biết bao giờ sẽ bị tìm thấy... nhưng sẽ nhanh thôi."

"rốt cuộc là có chuyện gì?" bươmgyu sốt sắng hỏi.

"a? cái này anh phải hỏi vị nhà anh rồi." kai buông tay cậu ra, cúi đầu nhếch môi khinh miệt.

"em có ý gì?" thầy choi nhíu mày đầy khó chịu.

"anh không tin em sao? cũng đúng thôi, em làm gì có cửa so với tên địa vị to thế kia. hắn ta vứt cho cha mẹ một số tiền khổng lồ, nhiều tới mức nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn thì cả nhà em đều dư dả mà sống hết đời, còn không hỏi ý kiến cha em mà trực tiếp chuyển công tác của ông tới nga, đâu chỉ vậy, anh tay thay nhà em nhập quốc tịch tới nga luôn... xung quanh nơi nào cũng có tai mắt của anh ta, vừa có ý định trốn liền bị cưỡng chế quay về. haha... vừa có tiền, vừa có địa vị là một lợi thế." kai lời nói như bỡn cợt nhưng trong mắt đều là thương tâm.

"s-sao có thể..." beomgyu choáng váng, thiếu chút nữa ngã xuống lại được kai đỡ dậy, để cậu ngồi bên cạnh.

"ừ, anh có thể không tin. không sao hết. nhưng... yêu anh là sai sao? ai cũng có quyền được yêu mà. tại sao riêng em thì không thể? đã vậy còn liên luỵ tới cha mẹ, em không cam. không cam..." kai giọng nói khàn khàn do đè nén nước mắt muốn chảy ra. beomgyu ngồi một bên xuất thần nhìn người trước mặt đang gục đầu, không biết nên làm thế nào cho đúng, trong lòng cuồn cuộn nỗi thất vọng.

cậu không muốn tin...

điện thoại trong túi áo rung lên. cuộc gọi tới, 3 chữ kang taehyun đập vào mắt.

beomgyu một thoáng chần chừ, cuối cùng quyết định đè xuống chữ nghe.

"taehyun..."

"em đang ở đâu? đi gặp tên kia sao? trở về cho tôi. ngay lạp tức!" taehyun bên kia gằn giọng, coi mình là bề trên mà ra lệnh cho cậu.

beomgyu lúc này chỉ có thể mím chặt môi, sống mũi cay cay. làm sao bây giờ? câu nói này của hắn... cậu cách nào chối bỏ sự thật nữa đây?

thấy beomgyu bên kia im lặng, taehyun thở dài một tiếng. "em ở đó đi, tôi đang lái xe tới, sẽ tự tìm được em."

hắn dừng lại 2 giây, nói tiếp "chuyện kia cậu ta nói rồi đúng chứ? chúng ta về nhà... hảo hảo nói chuyện có được không?"

"anh làm sao biết tôi ở đâu?"

"điện thoại em có gắn gps. còn nữa... để sau đi. tôi muốn nói chuyện với em điều này, gặp trực tiếp sẽ nói." taehyun hạ giọng, lúc này ấm áp và ôn nhu hơn bao giờ hết.

'kétttt... kéttt... ầm!!!'

"t-taehyun? taehyun? kang... kang taehyun...? tiếng gì vậy? này... nói gì đi... không... không... không... không!!! không được!!!!" beomgyu tay nắm điện thoại run tới lợi hại. mặt thoáng cái đã trắng bệch, giàn giụa nước mắt.

tiếng va chạm cậu nghe thấy bên kia là gì? tiếng gào thét đầu dây bên kia là ai? tại sao nhiều người muốn gọi 115 như vậy? còn taehyun, vì sao lại im lặng rồi?...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top