Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 89: Tìm chết

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Địch tiểu thư. . ." Tô Túy Điệp nhìn nữ tử trẻ tuổi trước mặt vẫn thản nhiên làm chuyện của mình, không vui cau mày, "Chẳng lẽ ngươi không hiểu đạo đãi khách sao?"

Nhiệt Ba ngẩng đầu liếc nàng ta một cái, nhẹ giọng nói: "Cõi đời này Địch tiểu thư có rất nhiều, nhưng chỉ có một Định Vương phi. Nếu Bạch Quý phi có một chút bộ dáng của khách thì Bản phi tự nhiên sẽ mang đạo tiếp khách ra đối đãi. Bạch Quý phi mời ngồi, dâng trà."

Tô Túy Điệp khẽ cắn môi anh đào, xác định Địch Lệ Nhiệt Ba quả thật không để mình vào trong mắt dù chỉ một chút, khẽ hừ một tiếng xoay người ngồi xuống bên cạnh. 

Không lâu sau đã có người mang nước trà đặt trước mặt Tô Túy Điệp, rồi lại không tiếng động cáo lui.

Nhiệt Ba viết xuống một chữ cuối cùng lên sổ con mới buông xuống bút ngẩng đầu nhìn Tô Túy Điệp nói: "Bạch Quý phi có chuyện gì muốn tìm Bản phi?"

Tô Túy Điệp nhìn qua Trác Tĩnh và Lâm Hàn đang ngồi, nói: "Túy Điệp có một số việc muốn nói riêng với Vương phi."

Nhiệt Ba mím môi cười nói: "Không phải như thế, hai người bọn họ là trợ thủ đắc lực của Bản phi, cũng là người nhất mực trung thành với Định Quốc Vương phủ và Vương Gia. Vô luận Bạch Quý phi muốn nói gì, cũng không cần kiêng kỵ bọn họ."

Tô Túy Điệp cực kỳ tức giận Địch Lệ Nhiệt Ba dầu muối không vào, nhưng cũng không làm gì được. 

Bởi vì Địch Lệ Nhiệt Ba rõ ràng không có chút hứng thú nào với chuyện nàng ta muốn nói. 

Bất đắc dĩ, Tô Túy Điệp chỉ có thể ngó chừng Địch Lệ Nhiệt Ba nói: "Chẳng lẽ Vương phi không muốn biết thân phận của ta?"

Nhiệt Ba nhướng mày, khẽ mỉm cười nói với Lâm Hàn: "Lâm Hàn, đưa sổ con vừa nãy cho Bạch Quý phi nhìn một cái."

Lâm Hàn lên tiếng, đứng dậy đưa sổ con đến trước mặt Tô Túy Điệp, Tô Túy Điệp có chút kỳ quái nhìn Nhiệt Ba một cái mới mở sổ con trong tay ra nhìn, càng nhìn sắc mặt lại càng tái nhợt. 

Trên sổ con viết những chuyện nàng ta ở Tây Lăng những năm này đến nhất thanh nhị sở, dù sao, chuyện Tô Túy Điệp ở Tây Lăng thay tên đổi họ cũng không đến mức phô trương. 

Nhưng dẫu sao nàng ta cũng là phi tử được vua Tây Lăng sủng ái nhất, làm sao có thể hoàn toàn bịt mắt người đời. 

Chỉ cần biết Bạch Lung chính là Tô Túy Điệp, chuyện còn lại, muốn tra lai lịch nàng ta thì quá dễ rồi.

Có chút chán nản thả sổ con trong tay xuống, Tô Túy Điệp nhìn thoáng qua thần sắc Địch Lệ Nhiệt Ba vẫn bình thản trong lòng thầm than khổ, "Những chuyện này. . . Những chuyện này Diệc Phàm cũng đã biết?"

Nhiệt Ba nói: "Đang chuẩn bị một lát nữa sẽ đưa qua cho Vương gia."

"Ta không cho phép ngươi đưa cho hắn!" Tô Túy Điệp kêu lên, Trác Tĩnh và Lâm Hàn bên cạnh không hẹn mà cùng cau mày. 

Ánh mắt nhìn bộ dạng thất thố của mỹ nhân tuyệt sắc càng nhiều mấy phần xem thường, Vương phi của bọn họ sẽ không bao giờ làm ra cử chỉ thất lễ như thế.

Nhiệt Ba bưng trà lên nhấp một ngụm, nước trà hơi lạnh làm cho đôi mi thanh tú hơi khẽ nhíu, khó hiểu nâng mắt lên hỏi nàng ta: "Vì sao?"

"Vì sao. . . Vì sao à. . . Tóm lại ta không cho phép ngươi làm thế!" Tô Túy Điệp cường ngạnh nói.

Nhiệt Ba thản nhiên nói: "Bạch Quý phi hiểu lầm rồi, ý Bản phi nói là, vì sao Bạch Quý phi lại cho rằng Bản phi phải nghe lời ngươi nói?"


"Ngươi. . . . . ." sắc mặt Tô Túy Điệp lúc trắng lúc xanh, qua một lúc lâu tựa hồ mới lấy lại bình tĩnh. 

Một lần nữa ngồi xuống, thậm chí còn có chút ưu nhã giơ tay phủi quần áo trắng trên người, hướng về phía Địch Lệ Nhiệt Ba thản nhiên cười nói: "Ta biết, Vương phi ghen tỵ với ta chứ gì? Cũng phải thôi, dù sao ta mới là người cùng lớn lên với Diệc Phàm. Cho dù trước kia ta không hiểu chuyện rời bỏ hắn, hiện tại ta đã trở lại, sớm muộn gì Diệc Phàm cũng tha thứ cho ta. Ngươi đang lo sợ phải không?"

Nhiệt Ba lãnh đạm nhìn Tô Túy Điệp rồi cúi đầu tiếp tục xem sổ con trên bàn. Tô Túy Điệp che miệng ha hả cười một tiếng, nói: "Ta từ nhỏ lớn lên cùng Diệc Phàm, hắn cho tới bây giờ cũng không nỡ để ta phải mệt nhọc. Nhìn ngươi khổ cực như vậy, sau này ta và Diệc Phàm hòa hảo cũng sẽ cho ngươi một chốn dung thân ."

Nhiệt Ba vuốt vuốt mi tâm, nhìn nữ nhân trước mắt tự biên tự diễn đến diệc bất nhạc hồ, quệt quệt khóe môi, nói: "Đi mời Vương gia tới đây, Bạch Quý phi có chút không bình thường."

Trác Tĩnh nhăn nhó một phát, thật nhanh đứng dậy đi ra ngoài.

Mặc Diệc Phàm tới rất nhanh, lúc tiến vào thấy Tô Túy Điệp đang nhìn chằm chằm Nhiệt Ba đến ngẩn người. 

Giờ phút này Tô Túy Điệp có chút đồng tình với lời của Trấn Nam Vương rồi, Địch Lệ Nhiệt Ba tuyệt đối là nữ tử khó đối phó nhất đời này nàng ta từng gặp. 

Vô luận Liễu Quý phi từng bất phân thắng bại với nàng ta tại Sở kinh, hay trong hoàng cung Tây Lăng Hoàng hậu tiền nhiệm thiếu chút nữa đã giết chết nàng, thậm chí là đương kim hoàng hậu, đều không bằng Địch Lệ Nhiệt Ba.

Tô Túy Điệp tự thấy đời này đã gặp mặt không ít người, nhưng cho tới nay chưa từng thấy qua nữ tử như Địch Lệ Nhiệt Ba. 

Vô luận khích bác ly gián hay chọc giận đối với nàng hoàn toàn đều không có chỗ hữu dụng, dường như nàng căn bản sẽ không tức giận, sẽ không ghen tỵ. 

Đối mặt với nàng, Tô Túy Điệp thậm chí cảm thấy mình không khác nào đang diễn trò hề.

"Diệc Phàm. . . . . ." Thấy Mặc Diệc Phàm đi vào, Tô Túy Điệp mở to hai mắt nghênh đón.

Mặc Diệc Phàm đứng ở cửa, ánh mắt nhàn nhạt quét qua người nàng ta, rồi nhanh chóng rơi xuống trên người Nhiệt Ba vẫn ngồi sau án thư, nhẹ giọng hỏi: "A Lệ, sao thế?"

Nhiệt Ba tùy ý đưa tay chỉ Tô Túy Điệp ở một bên đang giương mắt đáng thương nhìn Mặc Diệc Phàm, Mặc Diệc Phàm đi tới ngồi xuống bên cạnh Nhiệt Ba nói: "A Lệ cứ tùy ý xử lý, Bản vương đang nghị sự cùng với đám người Lữ tướng quân đấy."

Nhiệt Ba cong mày cười một tiếng, nói: "Không dám, Bạch Quý phi là người từ nhỏ lớn lên cùng Vương gia, dù thế nào cũng có mấy phần tình nghĩa chứ."

Mặc Diệc Phàm nhướng mày nói: "Bản vương khi còn nhỏ thân là Nhị công tử của Định Quốc Vương phủ, sao lại lớn lên cùng tiểu thư Bạch gia của Tây Lăng được?"


Nhiệt Ba nheo mắt nhìn hắn, "Vậy Bạch Quý phi. . . . . ."

"Bạch Quý phi không phải là tù binh chúng ta bắt được sao? Lại nói, để cho tù binh trong phủ tùy ý chạy loạn, là A Lệ nàng thất trách đấy." Mặc Diệc Phàm cười nói.

"Diệc Phàm, chàng . . .Chàng coi ta là tù binh?" Tô Túy Điệp run lên, vẻ mặt thống khổ hỏi.

Mặc Diệc Phàm thản nhiên nói: "Ngươi là Quý phi của Tây Lăng, không phải là tù binh thì chẳng phải là Bản vương tư thông với địch phản quốc, giấu riêng người trong hoàng thất của địch quốc sao?"

"Ngươi. . . Ngươi thật nham hiểm. . ." vẻ mặt Tô Túy Điệp u oán nhìn hai người ngồi sóng vai trước mắt, nước mắt rơi như mưa.

Mặc Diệc Phàm cười lạnh một tiếng, lạnh nhạt nói: "Thu cái bộ dáng này của ngươi lại đi, dùng ở trên người Bản vương chỉ lãng phí thôi. Bản vương cho rằng, Hàn Minh Nguyệt đã chuyển lời của Bản vương cho ngươi đấy. Hay là. . . Ngươi cho rằng Bản vương nói giỡn sao?"

Tô Túy Điệp run lên, không sai, Hàn Minh Nguyệt đã nói cho nàng ta. Nhưng nàng ta quá mức tự tin vào dung mạo của mình, luôn cho rằng bởi vì Mặc Diệc Phàm quá lâu đã không gặp mình. Chỉ cần Mặc Diệc Phàm nhìn thấy nàng ta, nhất định sẽ tha thứ.

Mặc Diệc Phàm cười nói: "Một mình ngươi xuất hiện cũng tốt, Bổn vương đang lo không biết tìm Hàn Minh Nguyệt ở đâu đây. Mấy ngày này ngươi biết điều một chút, ở yên trong phủ, chờ Hàn Minh Nguyệt đến, Bản vương sẽ tìm các ngươi tính sổ một thể."

Tô Túy Điệp sợ run trong chốc lát, mới hỏi: "Trong mắt chàng, ta còn không quan trọng bằng Hàn Minh Nguyệt sao? Chàng hận ta như vậy, bất kể thế nào cũng sẽ không tha thứ cho ta sao?"

Mặc Diệc Phàm nói: "Hàn Minh Nguyệt là Các chủ Thiên Nhất Các, mật thám trải rộng thiên hạ. Ngươi là cái gì?"

Lần này, Tô Túy Điệp đã thật sự tin rằng Mặc Diệc Phàm không thèm để ý đến mình. Hàn Minh Nguyệt là Thiên Nhất Các chủ, vô luận là bằng hữu hay kẻ thù đều là người Mặc Diệc Phàm không xem nhẹ, nhưng nàng là cái gì? 

Mỹ nhân đệ nhất Thiên hạ? Nếu ban đầu Mặc Diệc Phàm quả thật mê luyến sắc đẹp của nàng, thì sao nàng lại tàn nhẫn mà rời bỏ hắn chứ?

"Ta yêu chàng. . . . . ." Tô Túy Điệp thấp giọng lẩm bẩm. Vô luận nàng ta có nhiều đàn ông thế nào, nàng ta cũng không thể không thừa nhận, chân chính có thể làm cho nàng ta yêu say đắm cũng chỉ có duy nhất nam tử trước mắt này.

Mặc Diệc Phàm có chút tiếc nuối nhìn Nhiệt Ba đang ngồi bên cạnh chống cằm xem cuộc vui một cái, A Lệ chưa từng nói thương hắn đấy. 

Nếu như những lời này là A Lệ nói ra. . . . . . Chẳng qua chỉ thử tưởng tượng một chút, Mặc Diệc Phàm đã cảm thấy tim mình tràn đầy hạnh phúc cùng với cảm giác vui mừng đến cực độ. Vui mừng phảng phất như phát ra từ tận đáy lòng.

"Diệc Phàm. . . . . ." Thấy Mặc Diệc Phàm xuất thần, Tô Túy Điệp cho rằng hắn có chút mềm lòng, mừng rỡ tiến lên muốn kéo hắn.

Mặc Diệc Phàm hạ mắt, ánh mắt không khỏi tìm tòi nhìn tay của Nhiệt Ba, nói: "Nếu A Lệ đã nói đầu óc ngươi không tốt, phải đi đại phu xem chứ. Trác Tĩnh, lát nữa mời đại phu đến viện của Bạch Quý phi."

Trác Tĩnh đứng dậy đáp: "Thuộc hạ tuân lệnh. Bạch Quý phi mời!"

Tô Túy Điệp cắn răng, một tay vung lên hất tay Trác Tĩnh đang làm động tác mời, quay đầu lại nhìn chằm chằm Mặc Diệc Phàm, u oán nói: "Ta biết rồi, chàng vĩnh viễn cũng không tha thứ ta đúng không? Đã như vậy, còn không bằng ta cứ như vậy chết đi cho xong!"

Dứt lời, phi thân mạnh mẽ lao tới cây cột bên cạnh. Trác Tĩnh đang đứng cách nàng ta chừng một bước nhỏ, vốn dĩ chỉ cần giơ tay ra là có thể kéo nàng ta lại. 

Nhưng không biết Trác Tĩnh nghĩ gì, vốn giơ tay lên nhưng còn chưa chạm vào vạt áo Tô Túy Điệp đã thu trở về. 

Cho nên, chỉ nghe bịch một tiếng, trên cây cột để lại một vệt máu đỏ, cả người Tô Túy Điệp mềm nhũn từ từ trượt xuống mặt đất, máu tươi theo gương mặt từ trên trán chảy xuống. 

Tô Túy Điệp giương mắt nhìn Mặc Diệc Phàm vẫn ngồi bên cạnh Địch Lệ Nhiệt Ba văn phong không động, cắn răng nói: "Ngươi. . . Ngươi thật nham hiểm. . . . . .", nói xong liền hôn mê.

Đáy lòng Nhiệt Ba thở dài một tiếng, nếu không phải đã biết Tô Túy Điệp là hạng người gì, một màn như vậy Nhiệt Ba không nhịn được cũng thấy nàng ta đáng thương đấy. 

Tô Túy Điệp ngoan độc với bản thân, nhưng vẫn xui xẻo như trước. Nàng ta quá coi nhẹ mức độ nhẫn tâm của Mặc Diệc Phàm với mình. 

Người thừa kế thứ hai của Định Quốc Vương phủ, Định Quốc Vương gia đương nhiệm, sao có thể là người tâm địa thiện lương, lấy ơn báo oán. 

Người như Mặc Diệc Phàm, Nhiệt Ba không dám nói hiểu rõ, nhưng vẫn biết một chút đấy . 

Nếu nàng mà là Tô Túy Điệp..., đời này tuyệt đối sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Mặc Diệc Phàm nữa đấy. 

Có chút tiếc hận nhìn kiều nhan dính chút huyết sắc, khẽ thở dài: "Cũng không biết có thể xấu xí đi không nữa."

Mặc Diệc Phàm mỉm cười nhìn nàng, "A Lệ đang lo lắng cho nàng ta sao?"

Nhiệt Ba liếc hắn một cái, cười lạnh một tiếng: "Không, Bản phi nhìn có chút hả hê."

Mặc Diệc Phàm gật đầu, bộ dạng rất hiểu nói: "Bản vương hiểu mà, A Lệ đang ăn dấm chua. A Lệ yên tâm, trong mắt Bản vương trừ A Lệ ra thì không còn cô gái nào khác."

Nhiệt Ba khẽ hừ một tiếng, không để ý tới Mặc Diệc Phàm. Có điều nhìn khóe môi nàng hơi nhếch lên vẫn có thể nhìn ra một chút vui vẻ. 

Mặc Diệc Phàm thầm than, suy tính xem làm thế nào mới có thể lừa gạt A Lệ chính miệng thừa nhận yêu mình đây.

Lâm Hàn và Trác Tĩnh rất thức thời lui xuống, tìm người tới mang mỹ nhân tuyệt sắc đang ngất trên mặt đất về viện của nàng ta chữa trị. 

Vương phi không có hứng thú để ý tới nàng ta, Vương gia thoạt nhìn cũng không còn tâm tình để ý tới nàng ta, mặc dù vết thương trên trán thoạt nhìn cũng không chết được, nhưng vạn nhất nàng ta xui xẻo, thì cõi đời liền thiếu đi một mỹ nhân tuyệt sắc rồi.

Tô Túy Điệp ở tạm một tiểu viện có chút hoang vắng trong phủ Thái Thú. Phủ Thái Thú nhỏ hơn Vương Phủ và phủ đệ của quan lớn quyền quý trong kinh thành, người một nhà Thái Thú ở tự nhiên sẽ rất rộng rãi. 

Nhưng hiện tại Thái Thú thành Tín Dương đã sớm không biết chạy đi đâu, vào ở đây không chỉ có hai người Mặc Diệc Phàm,Địch Lệ Nhiệt Ba, còn có đám người Nam Hầu và phần lớn tướng lãnh cao cấp đóng ở thành Tín Dương. 

Do đó, Tô Túy Điệp có thể được phân đến một mình một tiểu viện ở góc hẻo lánh của hậu viện coi như là đã được ưu đãi.

Tỉnh lại sau hôn mê, Tô Túy Điệp theo phản xạ sờ sờ cái trán. Băng gạc thật dày trên trán cùng với cảm giác đau rõ mồn một làm cho nàng vừa hận lại vừa hối hận, Mặc Diệc Phàm quá vô tình, nàng quá rõ ràng công phu của Mặc Diệc Phàm thế nào, chỉ cần Mặc Diệc Phàm không muốn mình chết thì tuyệt đối không có chuyện nàng đụng tới cây cột. 

Hối hận mình nhất thời vọng động, nếu vì vậy mà phá hủy dung nhan tuyệt sắc này. . . Nghĩ đến đây, Tô Túy Điệp vội vàng xuống giường đi tới phía gương đồng đặt trên bàn. 

Cái tiểu viện này có lẽ là nơi ở của tiểu thiếp không được sủng ái ở phủ Thái Thú, mặc dù đồ dùng của nữ tử không thiếu nhưng hoàn toàn khác với những thứ Tô Túy Điệp bình thường quen dùng. 

Những vật phẩm này không hề tinh xảo, ngay cả gương đồng cũng mờ mờ mịt mịt nên nhìn cũng không rõ lắm. 

Tô Túy Điệp nhìn hồi lâu cũng chỉ có thể thấy khuôn mặt cùng với một vòng vải trắng quấn thật dày trên trán trong gương đồng mơ mơ hồ hồ. 

Nhất thời gấp gáp, Tô Túy Điệp đưa tay muốn gỡ vải trắng trên đầu.

"A nha. . . Bạch tiểu thư, không thể làm vậy!" Nha đầu hầu hạ Tô Túy Điệp từ ngoài đi vào, vừa hay nhìn thấy hành động của nàng vội vàng tiến lên kéo tay nàng.

"Càn rỡ!" Sống an nhàn sung sướng nhiều năm như vậy, người nào dám vô lễ như thế với nàng, Tô Túy Điệp lớn tiếng quát lên.

Nha đầu kia bị quát đến hoảng sợ, vội vàng nói: "Đại phu đã nói rồi, vết thương còn chưa lành nên tiểu thư ngàn vạn lần không thể đụng vào, vạn nhất lưu lại vết sẹo sẽ không tốt."

Nghe lời nha đầu nói..., rốt cục Tô Túy Điệp cũng bình tĩnh lại, nhìn nàng: "Ngươi nói trên mặt ta sẽ không lưu lại vết sẹo?" 

Nha đầu kia chần chờ một chút, gật đầu nói: "Chỉ cần Bạch tiểu thư cố gắng tĩnh dưỡng, chắc. . . Sẽ không đâu."

Thấy nha đầu liên tục khẳng định, Tô Túy Điệp mới yên lòng, ngồi trước gương đồng đánh giá dung nhan mơ hồ trong gương của mình, vừa nói: "Là ai đã đưa ta về?"

Tiểu nha đầu nói: "Là Trác đại nhân và Lâm đại nhân phái người đưa tiểu thư trở lại ."

Tô Túy Điệp siết tay, "Vương gia có tới nhìn không?"

Nha đầu có chút kỳ quái nhìn nàng một cái, vẫn cung kính đáp: "Hồi tiểu thư, Vương gia chưa từng tới qua."

Nghe vậy Tô Túy Điệp lạch cạch một tiếng, ném chiếc lược trong tay lên bàn, tiểu nha đầu cẩn thận lui về phía sau hai bước. 

Nàng vốn là nha đầu trong phủ Thái Thú, mặc dù trong chiến loạn tránh được một kiếp nhưng cũng không còn nhà để về. 

May là Vương phi nhân từ cho nàng lưu lại trong phủ, nàng được phái tới hầu hạ Bạch tiểu thư xinh đẹp này vốn có chút vui mừng , dù sao mỹ nhân như thế có thể nhìn thấy cũng là một loại phúc khí. Nhưng qua vài ngày, nàng đã cảm thấy Bạch tiểu thư này thật sự rất kỳ quái. 

Vốn nghe Vương phi gọi Bạch tiểu thư là Bạch quý phi, nàng mặc dù không biết nàng ta là Quý phi gì nhưng cũng vẫn kính cẩn gọi, lại không ngờ Bạch tiểu thư giận dữ nhất định phải bắt nàng đổi giọng gọi Tô tiểu thư. 

Nhưng Trác đại nhân cũng đã nói, khách nhân họ Bạch. Cho nên nàng đành phải lùi một bước gọi Bạch tiểu thư. 

Hơn nữa Bạch tiểu thư thỉnh thoảng rất thân mật nhắc tới Vương gia, mặc dù nàng chỉ là nha đầu không có kiến thức, nhưng vẫn nhìn ra được Vương gia đối Bạch tiểu thư còn không bằng một phần vạn ôn tình đối với Vương Phi đấy.

"Chết tiệt! Ta mới không tin trong lòng chàng thật sự không có ta dù chỉ một chút!" Kinh ngạc nhìn dung nhan có chút mơ hồ trong gương đồng, Tô Túy Điệp chán ghét cau mày nói: "Đi đổi lại một bộ gương tốt!"

Rất nhanh, Nhiệt Ba và Mặc Diệc Phàm còn chưa có tâm tư để ý tới Tô Túy Điệp, bởi từ kinh thành truyền tới một tin tức làm cho người ta phải khiếp sợ. 

Hoàng đế lấy tội danh Nam Hầu và thế tử Nam Hầu tư thông với địch phản quốc, bắt cả nhà danh tướng Nam Hầu đắc tội vào Thiên Lao, ngay hôm đó xử trảm. Hơn nữa cũng phái người đến biên quan áp giải Nam Hầu và thế tử Nam Hầu hồi kinh. 

Nghe thấy tin tức, Nam Hầu nhất thời kinh sợ ngã xuống đất, hồi lâu nói không ra lời, lúc lâu sau cũng chỉ thở dài một tiếng thật sâu. 

Cả đời ông khiêm tốn cẩn thận, hành động thận trọng chặt chẽ, lại không nghĩ rằng vẫn không thoát khỏi nghi kỵ của Hoàng đế.

Thế tử Nam Hầu đứng dậy muốn xông ra bên ngoài, vừa lúc Nhiệt Ba và Mặc Diệc Phàm sóng vai đi đến ngăn ở cửa. Nhiệt Ba hỏi: "Thế tử định đi đâu?"

Thế tử Nam Hầu trả lời: "Cũng vì ta mà Nam Hầu phủ lần này mới bị liên lụy, ta sẽ vào kinh thỉnh tội với Hoàng thượng."

Nhiệt Ba và Mặc Diệc Phàm còn chưa kịp nói gì, trong cửa đã truyền ra âm thanh Nam Hầu lớn tiếng nổi giận: "Nghiệt Tử! Con quay trở lại cho ta!"

Nhìn thế tử Nam Hầu đang thất thần, Nhiệt Ba than nhẹ một tiếng nói: "Trước cứ trở về đi, nghe một chút xem Hầu gia nói thế nào, Thế tử cũng không nên nhất thời vọng động."

Thế tử Nam Hầu cười khổ nói: "Hiện nay ta còn là Thế tử gì nữa." 

Hoàng đế đem hạ ngục người trong Nam Hầu phủ, cũng hủy bỏ tước vị Hầu gia của Nam Hầu, Thế tử Nam Hầu tự nhiên cũng không còn là Thế tử nữa.

Bước vào khách sảnh, Nam Hầu chắp tay nghênh đón: "Vương gia, Vương Phi, chê cười."

Hơn một tháng này, Nam Hầu thật sự gặp quá nhiều đả kích. Xuất chinh bên ngoài lại là đường dài mệt nhọc, mặc dù sau khi thế tử Nam Hầu trở về đã có chuyển biến tốt nhưng nhìn Nam Hầu bây giờ vẫn có chút suy yếu, tóc mai mới có chút màu tro hôm nay cơ hồ đã bạc trắng.

Nhiệt Ba nhẹ giọng nói: "Hầu gia bảo trọng."

Nam Hầu lắc đầu, cười khổ nói: "Từ xưa gần vua như gần cọp. Mặc dù Bản hầu hết sức không muốn có liên quan gì, nhưng cũng tránh không được. . . . . ." Lời còn chưa dứt, chỉ còn lại một tiếng thở dài.

Mặc Diệc Phàm trầm giọng nói: "Là Bản vương làm liên lụy tới Hầu gia."

Nói Nam Hầu tư thông với địch phản quốc, đừng nói Mặc Diệc Phàm không tin, chỉ sợ chính Mặc Cảnh Kỳ lúc này đang ngồi trong hoàng cung cũng sẽ không tin. 

Nhưng Thế tử Nam Hầu lại lỡ bị Định Quốc Vương phủ cứu về, ở trong mắt Hoàng đế nghĩ rằng sau này Nam Hầu phủ và Định Quốc Vương phủ sẽ là người chung một đường. 

Huống chi những năm gần đây, Nam Hầu luôn giả câm vờ điếc không tương trợ Hoàng đế đối phó Định Vương phủ, đối với Hoàng đế mà nói chính là một loại bất trung. 

Lúc này làm sao Hoàng đế có thể tin tưởng Nam Hầu phủ nữa.

Nam Hầu cười khổ nói: "Sao Vương gia lại nói thế. Bản hầu trời sanh tính tình hèn nhát, mọi việc chỉ muốn không cần phải đếm xỉa đến. Lần này nếu không phải vì khuyển tử chỉ sợ cũng sẽ không bước vào những chuyện thị phi này. Cứ nghĩ mọi việc đều thuận lợi. . . Hôm nay coi như là tự làm tự chịu."

"Hầu gia, chỉ cần còn sống thì còn có hy vọng. Chớ quên Nam Hầu phủ vẫn chờ Hầu gia đi cứu, Thế tử cũng cần Hầu gia chỉ dạy. Kính mong Hầu gia bảo trọng."

Nam Hầu ngẩn ra, nhìn thế tử Nam Hầu đứng bên cạnh mình một chút, trên mặt hiện lên một tia kiên nghị nói: "Bản hầu lên đường hồi kinh, khuyển tử. . . Xin nhờ Vương gia và Vương phi trông nom."

"Hầu gia xin nghĩ lại!" Nhiệt Ba cau mày nói. 

Nếu như Nam Hầu mang theo thế tử Nam Hầu cùng hồi kinh, kết quả có thể là chín phần chết nhưng vẫn còn một phần sống, nhưng nếu như để thế tử Nam Hầu ở lại trong quân, một mình hồi kinh..., chỉ sợ là có đi mà không có về.

Nam Hầu giơ tay lên cản Nhiệt Ba, nói: "Đa tạ ý tốt của Vương phi. Nhưng mà. . . Lão phu nhìn Đương kim hoàng thượng trưởng thành. . . , lão phu còn hiểu rõ hắn hơn Vương gia và Vương phi một chút đấy. Vương gia, Định Quốc Vương phủ đời đời đại trung với Đại Sở, lời này lão phu vốn không nên nói. . . Nhưng bây giờ vẫn chưa muộn. Hoàng thượng nơi đó. . . Vương gia vẫn nên sớm tính toán đi thôi."

Trong khách sảnh nhất thời không ai nói gì, Nam Hầu đã nói rõ biết rằng hồi kinh chính là tử lộ cũng phải trở về. 

Thế tử Nam Hầu trầm giọng nói: "Cha, hài nhi theo cha trở về."

Nam Hầu liếc hắn một cái nói: "Hồ nháo! Nếu cha con chuyến đi này không trở về, con muốn Nam gia ta từ nay đoạn tử tuyệt tôn sao?"

"Cha!"

"Khởi bẩm Vương gia, kinh thành có người đến, nói là áp giải Nam Hầu và Thế tử Nam Hầu hồi kinh." Thị vệ ngoài cửa bẩm báo nói.

Mặc Diệc Phàm đứng lên cười lạnh một tiếng nói: "Bản vương vừa mới nhận được tin tức, người kinh thành đã đến, Hoàng thượng thật nhanh tay đấy. Người tới là người nào?"

Thị vệ đáp: "Theo lời Hoàng thượng..., là Đại Lý Tự Khanh Vương Kính Xuyên."

Mặc Diệc Phàm cau mày, "Vương Kính Xuyên?" Định Vương ngày lo trăm việc, cái loại tiểu nhân vật này tự nhiên cũng sẽ không có ấn tượng.

Nam Hầu cười khổ một tiếng nói: "Là huynh trưởng của Vương Chiêu Dung trong cung, đích thứ tử của Vương gia."

Mặc Diệc Phàm khẽ chau mày liền đã hiểu , tuy nói Nam Hầu phủ trung lập, lại không phải hoàn toàn không có cừu gia, vừa lúc Vương gia này không đủ sức đối phó cùng Nam Hầu phủ. 

Hoàng đế phái một người như thế tới áp giải phụ tử Nam Hầu hồi kinh, ý tứ gây khó khăn và nhục nhã không cần nói cũng biết. 

Mặc Diệc Phàm hừ nhẹ một tiếng nói: "Để cho hắn đi vào!"

Không lâu sau, một nam tử thanh niên mặc y phục quan tam phẩm đi đến. Người này lớn lên cũng coi như không tệ, nhưng hai đầu lông mày nhiều hơn mấy phân lệ khí làm cho người ta cảm thấy không phải là người lương thiện. 

Phía sau hắn là một nam tử trẻ tuổi mặc y phục quan thất phẩm, Nhiệt Ba nhìn người nọ khẽ nhíu mày.

"Thần, Đại Lý Tự Khanh Vương Kính Xuyên tham kiến Vương gia, Vương phi." Vương Kính Xuyên cũng biết nặng nhẹ, sau khi vào cửa lập tức hành lễ với Mặc Diệc Phàm và Địch Lệ Nhiệt Ba.

Nam tử phía sau hắn cũng đi theo vái một cái, "Thần, chủ bộ Đại Lý Tự Chu Dục tham kiến Vương gia, Vương phi."

Mặc Diệc Phàm ngồi trên ghế, hạ mắt nhìn hai người trên mặt đất thản nhiên nói: "Đứng dậy, sao Vương đại nhân lại đến đây?"

Vương Kính Xuyên đứng dậy, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý, nói: "Khởi bẩm Vương gia, Bản quan phụng mệnh thánh thượng đến đây áp giải phản tặc Nam Dã và Nam Tuấn hồi kinh."

Mặc Diệc Phàm nhướng mày, "Phản tặc? Nam Hầu là phó soái của Bổn vương, mặc dù lúc trước thế tử Nam Hầu binh bại lại bị địch bắt, nhưng cũng đã an toàn trở lại. Sau lại lập chiến công, Vương đại nhân nói phản tặc là ai? Chứng cớ ở đâu ?"

Vương Kính Xuyên hiển nhiên không nghĩ tới Mặc Diệc Phàm sẽ hỏi lại như thế, sửng sốt một chút mới nói: "Vương gia, đây là ý của hoàng thượng. Chẳng lẽ Vương gia định kháng chỉ? !"

Mặc Diệc Phàm cười lạnh nói: "Kháng chỉ? Thánh chỉ ở đâu ? Bản vương nghe nói Vương gia các ngươi có chút ân oán với Nam Hầu phủ, Bản vương hoài nghi ngươi giả mạo chiếu chỉ ý đồ mưu hại Nam hầu!"

"Vương gia! Xin hãy cẩn trọng. Cho dù Bản quan có cừu oán với Nam Hầu phủ, cũng không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo này."

"Thánh chỉ ở đâu ?" Mặc Diệc Phàm nhàn nhạt hỏi.

Vương Kính Xuyên nghẹn lời, đối mặt với ánh mắt gây sự của Mặc Diệc Phàm chỉ đành phải nói: "Hoàng thượng chính là hạ khẩu dụ."

"Khẩu dụ?" Mặc Diệc Phàm tự tiếu phi tiếu nhìn nam nhân trước mắt có chút bất an cũng không nói thêm gì nữa.

Vương Kính Xuyên cúi đầu bất an đứng ở đại sảnh, cả đại sảnh tựa hồ đột nhiên yên lặng đến dị thường. 

Dưới ánh mắt của Định Vương, Vương Kính Xuyên cơ hồ như nghe được âm thanh trái tim mình muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, y phục sau lưng không một tiếng động đã ướt một mảng lớn. 

Đang lúc Vương Kính Xuyên cho rằng mình sẽ bị uy áp của Định Vương làm cho mềm nhũn thì Chu Dục đứng phía sau hắn bước ra, hướng về phía Mặc Diệc Phàm một vái cất giọng nói: "Vương gia bớt giận, vi thần cũng là phụng mệnh làm việc, xin Vương gia thành toàn."

"Phụng mệnh làm việc?" Mặc Diệc Phàm thản nhiên cười nói, Vương Kính Xuyên cảm giác được ánh mắt Định Vương đã từ trên người mình dời đi, trong lòng không khỏi lặng lẽ thở hắt ra một hơi. 

Lau mấy giọt mồ hôi hột trên trán, trong lòng Vương Kính Xuyên thậm chí còn cảm kích chính hắn có một thuộc hạ tuổi trẻ trầm mặc ít nói. 

Lại nghe Mặc Diệc Phàm cười nói: "Hay cho một cái phụng mệnh làm việc, vốn Bản vương cũng không nên làm khó dễ các ngươi. Nhưng, cũng có một câu muốn nói với các ngươi."

"Xin Vương gia chỉ điểm." Vương Kính Xuyên cũng không phải người ngu, bất kể Nam Hầu phủ xui xẻo trong lòng hắn cao hứng thế nào. 

Nếu hiện tại Định Vương mất hứng thì hắn cũng không cần phải ra vẻ đắc ý . 

Quả thật, Hoàng thượng nhất định sẽ đứng về phía hắn, nhưng lỡ vạn nhất Định Vương dưới cơn nóng giận mà làm thịt mình, trời cao hoàng đế xa Vương gia cuối cùng đại khái cũng không thể nắm lỗ mũi mà nhận. 

Mặc Diệc Phàm mỉm cười nhìn hai người, hạ giọng nói: "Tướng tại ngoại, quân mệnh hữu sở bất thụ"

Vương Kính Xuyên sửng sốt, có chút gây khó dễ nói: "Vương gia, vi thần phụng chỉ mà đến, kính xin Vương gia không nên làm khó."

Mặc Diệc Phàm vẻ mặt lạnh nhạt nhìn hắn, trong lòng Vương Kính Xuyên phát khổ. Âm thầm hối hận mình lúc trước muốn đến xem kẻ thù gặp rủi ro. 

Đừng nói một quan tam phẩm như hắn, coi như là đương triều nhất phẩm, Định Vương muốn làm khó người nào mà không được chứ? 

Nhưng nếu không mang được phụ tử Nam Hầu trở về, sau khi hồi kinh những ngày an nhàn của mình chỉ sợ cũng sẽ chấm dứt.

"Hôm nay quân ta đang đối đầu cùng với Tây Lăng, tùy tiện triệt tiêu phó soái chỉ sợ lòng quân bất lợi. Vương đại nhân hồi kinh cứ như vậy nói với Hoàng thượng. Nếu Hoàng thượng trách tội xuống, Vương đại nhân cứ đẩy tới trên người Bản vương là được." Mặc Diệc Phàm hiển nhiên cũng không có hứng thú làm khó Vương Kính Xuyên, lạnh nhạt nói.

Vương Kính Xuyên lắc đầu nói: "Vương gia tha lỗi, Nam Hầu tư thông tội phản quốc không thể xá, Hoàng thượng đã tức giận. Lệnh cho vi thần nửa tháng phải áp giải phụ tử Nam hầu về kinh, nếu không. . . Đám người vi thần cũng chỉ có thể mang đầu đi gặp thánh thượng. Xin Vương gia giơ cao đánh khẽ, cho chúng vi thần một con đường sống."

Mặc Diệc Phàm nhướng mày, cười lạnh một tiếng nói: "Hay cho một cái tư thông phản quốc, kết quả này. . . Là bản án do Đại Lý Tự hay kết quả của các bộ hội thẩm? Chứng cớ ở đâu ?"

Vương Kính Xuyên còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận làm sao trả lời, Chu Dục đứng ở bên cạnh hắn đã mở miệng nói: "Khởi bẩm Vương gia, Hoàng thượng nhận được tin tức nhất thời nổi trận lôi đình, mệnh bọn thần trước hết đem Nam Hầu áp giải hồi kinh rồi tra hỏi thêm."

Mặc Diệc Phàm hừ nhẹ một tiếng, còn không có tra hỏi, thậm chí ngay cả chứng cớ cũng không có đã nhốt cả nhà Nam Hầu phủ vào thiên lao cùng với tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội. . . Hừ nhẹ một tiếng nói: "Nói như vậy, cũng là Bản vương giám sát không tốt sao. Nam Hầu ở bên cạnh mà thậm chí ngay cả ông ta tư thông địch quốc cũng không nhìn ra. Vương đại nhân không bằng trước mang một phần sổ con xin bồi tội của Bổn vương trở về đã? Về phần Nam Hầu, đợi đến khi chiến sự Tây Bắc xong rồi, Bổn vương tự mình áp giải ông ta hồi kinh."

"Chuyện này. . . ." Vương Kính Xuyên có chút không cam lòng chần chờ.

Mặc Diệc Phàm thản nhiên nói: "Vương đại nhân không tin Bổn vương sao?"

Vương Kính Xuyên cả kinh, vội vàng nói: "Vi thần không dám, thực không dám giấu diếm Vương gia. Hoàng thượng có chỉ trong mười lăm ngày nếu không thấy phụ tử Nam Hầu hồi kinh. Nam Hầu phủ vô luận già trẻ gái trai, tất cả đều đầu rơi xuống đất!"

Bên cạnh, trong lòng Nhiệt Ba thầm than một tiếng, hoàng đế đây là hạ quyết tâm dồn Nam Hầu phủ vào chỗ chết. 

Chỉ sợ còn không chờ Nam Hầu hồi kinh thì tính mạng gia quyến Nam Hầu phủ cũng khó giữ rồi, cho dù bọn họ bây giờ muốn trở về cứu người đại khái cũng đã không còn kịp, mà quan trọng nhất là, ở vào lập trường của Định Vương phủ hôm nay, căn bản không thể nào âm thầm cứu người. 

Có thể quang minh chính đại nói ra lời xin hoàng thượng hạ đao giữ lại người cũng chỉ có Mặc Diệc Phàm tự mình hồi kinh. 

Nhưng chiến sự hôm nay là chuyện không thể. Đang trầm tư, Nam Hầu đột nhiên từ phòng trong đi ra, thần sắc thong dong nói: "Bản hầu theo ngươi hồi kinh."

Vương Kính Xuyên nhìn về phía Mặc Diệc Phàm, nếu Định Vương không đồng ý thì Nam Hầu nguyện ý cùng hắn đi thì hắn cũng không dám mang người đi. 

Nam Hầu xoay người hướng về phía Mặc Diệc Phàm chắp tay nói: "Vương gia, Bản hầu lần này tạm biệt không hẹn ngày gặp lại. Hết thảy. . . Xin nhờ cậy vào Vương gia."

Mặc Diệc Phàm trầm mặc chốc lát, thở dài nói: "Bản vương thật xin lỗi Hầu gia." 

Hiện tại hắn căn bản không cách nào trở lại kinh thành xử lý chuyện này.

Nam Hầu lắc đầu nói: "Số mệnh đã vậy. Cùng Vương gia có quan hệ gì đâu. Bổn hầu xin cáo từ." 

Dứt lời, xoay người nói với Vương Kính Xuyên nói: "Vương đại nhân, xin mời."

Vương Kính Xuyên nhìn Nam Hầu, chớp mắt một cái nói: "Nam Hầu, Bản quan nhớ không lầm, lệnh công tử cũng ở nơi này."

Nam Hầu cười nhạt một tiếng nói: "Bản hầu không biết đại nhân đang nói cái gì."

"Ngươi!" Trước mặt Mặc Diệc Phàm, Vương Kính Xuyên cũng không dám quá mức càn rỡ, hít một hơi hướng về phía Mặc Diệc Phàm nói: "Nếu Vương gia không có can thiệp, kính xin Vương gia mời thế tử Nam Hầu ra. Vi thần cũng có thể yên tâm cáo từ hồi kinh."

Nhiệt Ba thản nhiên nói: "Bản phi còn chưa từng thấy thế tử Nam Hầu đấy."

Vương Kính Xuyên sửng sốt, cau mày nói: "Vương phi cần gì phải lừa mình dối người? Thế tử Nam Hầu bị Tây Lăng bắt được, sau lại được Vương phi cứu. Sao Vương phi lại chưa từng thấy?"

Nhiệt Ba cười khẽ nói: "Vương đại nhân mới từ kinh thành, lại có thể biết đến tường tận như thế, quả thật là tin tức rất linh thông. Có điều . .tin tức của Vương đại nhân có thể có chút nhầm lẫn, quả thật Bản phi chưa từng thấy thế tử Nam Hầu. Hoặc là. . . Vương đại nhân muốn lục soát phủ Thái Thú và thành Tín Dương này sao?"

Vương Kính Xuyên thật nhanh nhìn Định Vương đang ngồi bên cạnh thần sắc lãnh đạm một cái, vội vàng lắc đầu. 

Cho dù thế tử Nam Hầu có thật sự ở trong phủ Thái Thú đi nữa thì hắn cũng không có lá gan đi lục soát. 

Huống chi, thành Tín Dương này, phủ Thái Thú thậm chí là mấy thành trì Tây Bắc hiện nay đều nằm trong lòng bàn tay Định Vương, ai dám khẳng định thế tử Nam Hầu lúc này nhất định ở chỗ này? 

Vạn nhất tìm không được người còn chọc giận Định Vương. . . Vương Kính Xuyên lần nữa khẳng định đã biết lần này quả thật hắn đã tiếp một củ khoai lang nóng phỏng tay.

"Vương phi nói không sai. Bản vương cũng chưa nhìn thấy thế tử Nam Hầu. Ngươi đã muốn áp giải Nam Hầu hồi kinh thì Bản vương sẽ đáp ứng ngươi. Còn nữa, ngươi cũng không còn nhiều thời gian, Bản vương sẽ phái hai ám vệ đưa các ngươi hồi kinh."

Trong lòng Vương Kính Xuyên run lên, chỉ đành phải nói: "Như thế, vi thần cáo lui. . ."

Nhìn Nam Hầu không có chút lưu luyến xoay người đi, trong lòng Nhiệt Ba khẽ than, đứng dậy đưa tiễn, "Hầu gia bảo trọng."

Nam Hầu tươi cười khó có được một tia thoải mái, cười nói: "Đa tạ Vương phi, Vương gia, Vương phi bảo trọng."

Đưa Nam Hầu đi, thế tử Nam Hầu từ bên trong vọt ra đã sớm lệ rơi đầy mặt. Trác Tĩnh và Lâm Hàn đi theo phía sau hắn cũng là khuôn mặt bất đắc dĩ, nếu không phải bọn họ lôi kéo thì thế tử Nam Hầu đã sớm lao ra rồi. 

Thấy thế tử Nam Hầu chạy ra phía ngoài cửa phòng, Nhiệt Ba đứng lên nói: "Ngươi đi đâu vậy?"

Thế tử Nam Hầu dừng lại một lúc, Trác Tĩnh và Lâm Hàn một trái một phải đã sớm ngăn lại trước mặt hắn. 

Thế tử Nam Hầu quay đầu lại nói: "Làm con, làm chồng, sao ta có thể nhìn cha mẹ vợ con bị hàm oan bỏ tù? Huống chi chuyện này vốn là bởi vì ta mà xảy ra." 

Nhiệt Ba đi tới trước mặt hắn, thản nhiên nói: "Ngươi bây giờ xông ra có ích lợi gì? Đi ra lại thêm nhiều người bị giải vào Thiên lao áp tải đi pháp trường? Hay là ngươi muốn đi tới trước Ngự tiền giải thích, ngươi cảm thấy Hoàng thượng sẽ cho ngươi cơ hội này sao?" 

Thế tử Nam Hầu thống khổ che mặt, Nhiệt Ba nói những lời này làm sao hắn lại không hiểu. Nhưng hiện giờ ngoài phụng bồi phụ thân cùng nhau hồi kinh, phụng bồi với người nhà đối diện với mấy vấn đề này thì hắn có thể làm được gì?

"Nam Hầu đi lần này, cũng chưa chắc không có đường sống." Nhìn bọn họ, Mặc Diệc Phàm nhàn nhạt cau mày nói.

Thế tử Nam Hầu vui mừng nhìn về phía Mặc Diệc Phàm, Mặc Diệc Phàm nhíu mày nói: "Trong tay Hoa quốc công có Thiết quyển đan thư Cao Tông hoàng đế ban cho Hoa gia, cho dù là tử tội cũng có thể thoát."

"Nhưng là. . . . . ." Thế tử Nam Hầu chần chờ, Thiết quyển đan thư hắn nghe nói qua, nhưng là triều đại cũng chỉ có Hoa gia năm đó từng có ân cứu mạng đối với Cao Tông được ban cho một phần. Ngay cả nhiều thế hệ hộ quốc Định Quốc Vương phủ cũng không có vật như vậy. 

Nhưng là vật quý trọng như vậy, Hoa Quốc Công phủ. . . . . . Mặc Diệc Phàm cúi mắt nói: "Hoa quốc công tất sẽ không keo kiệt tiếc vật chết. Bổn vương chỉ sợ. . . . . ." 

Chỉ sợ Mặc Cảnh Kỳ nhất định muốn mệnh của Nam Hầu, cho dù Thiết quyển đan thư cứu ông ta chỉ sợ cũng khó thoát khỏi cái chết. 

Nhiệt Ba hiển nhiên cũng nghĩ đến băn khoăn của Mặc Diệc Phàm, khẽ gật đầu nói với Lâm Hàn bên cạnh nói: "Truyền tin cho Mặc Hoa, hết sức bảo vệ chu toàn cho Nam Hầu."

Thế tử Nam Hầu cũng dần dần tỉnh táo lại rồi cúi đầu về phía hai người nói: "Nam Tuấn Phi đa tạ Vương gia Vương phi."

Nhiệt Ba lắc đầu nói: "Thế tử cần gì đa lễ." 

Thế tử Nam Hầu cười khổ nói: "Tại hạ tên là Tuấn Phi, sau này Vương gia Vương phi vẫn là gọi thẳng tên họ đi. Ta hôm nay còn là thế tử gì nữa."

"Khởi bẩm Vương gia Vương phi, vị Chu đại nhân vừa rồi lưu lại một phong thư cho Vương phi." Thị vệ ngoài cửa trình lên một phong thư được phong kín.. 

Nhiệt Ba nhướng mày, có chút kỳ quái lấy ra phong thư nhìn một chút không có gì vấn đề, "Chu đại nhân?" 

Thị vệ gật đầu nói: "Mới vừa rồi trước khi đi, Chu đại nhân lén giao phong thư cho thuộc hạ, xin thuộc hạ chuyển giao Vương gia Vương phi." 

Mặc Diệc Phàm cau mày nói: "A Lệ biết Chu Dục?" 

Mới vừa rồi lúc Chu Dục vừa tiến đến thì thần sắc Nhiệt Ba có một chút ngoài ý muốn, mặc dù chợt lóe rồi biến mất có điều Mặc Diệc Phàm vẫn luôn chú ý nàng nên thấy được. 

Nhiệt Ba lắc đầu nói: "Chắc là Tiến sĩ khoa này đi. Năm ngoái từng có gặp mặt một lần." 

Trí nhớ của Nhiệt Ba mặc dù không phải là đã gặp qua là không quên được nhưng cũng không kém quá xa, Chu Dục vừa mở miệng nói chuyện nàng liền nhớ lại tới, chính là người thư sinh năm ngoái bán tranh ở Thận Đức Hiên. 

Không nghĩ tới hắn không chỉ có thi đậu Tiến sĩ, hôm nay còn trở thành chủ bộ của Đại Lý Tự. Mặc dù chức quan không cao nhưng quả thật là một chức có thực quyền. Chỉ cần năng lực vận khí không phải quá kém thì tương lai hẳn là có một tiền đồ không tệ.

Mở phong thư ra, Nhiệt Ba cúi đầu vừa nhìn lập tức thay đổi sắc mặt. Trầm mặc đưa phong thư cho Mặc Diệc Phàm , Mặc Diệc Phàm vừa nhìn, sắc mặt vốn không hòa nhã lại càng thêm âm trầm. 

Vỗ bàn lạnh lùng nói: "Người đâu! Lập tức đoạt Nam Hầu về, người nào dám ngăn cản, giết không tha!" 

Trác Tĩnh, Lâm Hàn cùng nhau trả lời bước nhanh đi ra ngoài. Nam Tuấn Phi cũng biết đã xảy ra chuyện, mặt liền biến sắc cũng đi theo Trác Tĩnh và Lâm Hàn chạy vội đi ra ngoài.

Trong đại sảnh chỉ còn lại có hai người là Mặc Diệc Phàm và Nhiệt Ba, nhưng không khí càng thêm trầm trọng. 

Nhìn sắc mặt âm trầm của Mặc Diệc Phàm, Nhiệt Ba cũng không nói nhiều, không tiếng động ngồi ở đó nhìn hắn. 

Hồi lâu, hình như cuối cùng Mặc Diệc Phàm từ trong tức giận cực độ tỉnh táo lại, hai đầu lông mày nhiều hơn một tia mỏi mệt cùng bất đắc dĩ. 

Một lần nữa cầm lấy thư đặt lên bàn, Mặc Diệc Phàm nhìn Nhiệt Ba cười khổ nói: "A Lệ, ta mệt mỏi quá . . . . . ." 

Nhiệt Ba không nói gì tựa vào trên đầu vai hắn, vỗ nhẹ nhẹ bờ vai của hắn. Mặc Diệc Phàm vươn cánh tay ra ôm người ngồi ở bên cạnh mình, hấp thu ấm áp nhàn nhạt trên người nàng truyền đến, nhưng làm thế nào cũng không thể chống đỡ được âm hàn dâng lên từ đáy lòng. 

Nhìn phong thư tràn ngập chữ viết quen thuộc trong tay, Định Quốc Vương phủ quả nhiên đã bị người hận đến trình độ như vậy sao? 

Chẳng qua là Hoàng thượng. . . người làm như thế thì không sợ giang sơn Đại Sở từ đó sẽ bị hủy hoại trong chốc lát sao?

Phong thư cũng không phải do Chu Dục viết. Mà là bút ký của Hoa lão quốc công, không có ai biết Hoa lão quốc công ở dưới loại tình huống nào mới chỉ có thể tìm Chu Dục người mới vào triều làm quan không quá nửa năm đưa tới phong thư này. 

Tình huống ở trong thư nói tới mới thật sự làm cho lòng người lạnh lẽo. Mặc Cảnh Kỳ đáp ứng cắt nhường ba châu mười một thành đất đai của Tây Bắc cho Tây Lăng, mà điều kiện chính là cùng Tây Lăng trong ứng ngoài hợp tiêu diệt toàn bộ Mặc gia quân. 

Cùng tham dự hành động còn có Mặc Cảnh Lê chiếm cứ Nam Phương cùng với nước Nam chiếu. Nói cách khác, rất có thể lúc này. . . Nam Chiếu đã xua binh tiến vào Toái Tuyết quan.

"Mặc Cảnh Kỳ điên rồi." Nhiệt Ba nhẹ giọng nói. Tập hợp lực lượng của ba nước đối phó với Mặc gia quân, có lẽ có thể làm.

 Nhưng là Mặc Cảnh Kỳ có nghĩ tới hay không một khi Mặc gia quân bị chôn vùi, Tây Lăng và Nam Chiếu thật còn có thể dựa theo ước định lui về sao? 

Cái này có khác gì làm cho người ta ăn miếng thịt vào trong miệng rồi còn nhả ra? 

Mặc Diệc Phàm trầm giọng nói: "Hắn đúng là người điên. A Lệ, hình như nàng gả cho một phu quân vĩnh viễn phiền toái không ngừng rồi." 

Nhiệt Ba bất đắc dĩ cười nói: "Hiện tại mới biết được cũng đã chậm."

Đám người Nam Hầu trở lại vô cùng nhanh, lúc Trác Tĩnh và Lâm Hàn đến đoàn người bọn họ cũng vừa mới ra cửa thành. 

Chỉ trong vòng một khắc đồng hồ mà đã trở lại phủ Thái Thú. Sắc mặt Vương Kính Xuyên rất khó coi, trầm giọng nói: "Định Vương điện hạ, ngài đây là ý gì?" 

Nam Hầu cũng nghi hoặc nhìn Mặc Diệc Phàm, nhưng ông cũng hiểu vô duyên vô cớ Định Vương sẽ không để cho người ngăn bọn họ lại . 

Mặc Diệc Phàm lãnh đạm nhìn chằm chằm Vương Kính Xuyên, nhàn nhạt hỏi: "Vương đại nhân có còn chuyện gì chưa nói cho Bản vương hay không?"

Nghe vậy, trong lòng Vương Kính Xuyên chợt lạnh. Chẳng biết tại sao đột nhiên cảm thấy thần sắc bình tĩnh lạnh nhạt của Định vương bây giờ so với mới vừa rồi cố ý thả ra uy áp Định Vương càng thêm đáng sợ. Cười lớn nói: "Vương gia đây là ý gì? Xin thứ cho hạ quan bất tài."

Mặc Diệc Phàm cười lạnh nói: "Thật hay cho một cái bất tài. Bản vương cũng không biết Hoàng thượng lại phái một tên đần độn đến Tây Bắc. Nếu Vương đại nhân không nhớ rõ, Bản vương không ngại nhắc nhở Vương đại nhân hai câu. Ví dụ như. . . chuyện ở trên đường hồi kinh âm thầm giết Nam Hầu chẳng hạn. Nói vậy Vương đại nhân chắc là không quên mất chứ ? Hử?"

 Vương Kính Xuyên khiếp sợ trợn to hai mắt, đạo mật chỉ này là trước một khắc hắn ra kinh mới tự mình ở trước mặt Hoàng thượng nhận được. 

Có thể nói trên đời này ngoài hắn ra thì cũng chỉ có một mình Hoàng thượng biết. 

Sau khi tiếp chỉ hắn lại càng ra roi thúc ngựa chạy tới Tây Bắc, Vương Kính Xuyên thật sự nghĩ mãi mà không rõ cho dù thám tử của Định Quốc Vương phủ có bản lĩnh thông thiên nhưng làm thế nào lại nhận được tin tức cực kì bí mật như vậy? 

Nghe lời Mặc Diệc Phàm nói..., Nam Hầu ngẩn ra nhưng ngay sau đó nở nụ cười khổ. Đứng ở phía sau hắn Nam Tuấn Phi cũng tròn mắt như muốn nứt ra, nếu không phải bị Lâm Hàn lôi kéo chỉ sợ sẽ xông qua xé nát Vương Kính Xuyên.

Vương Kính Xuyên cũng biết, rơi vào trong tay Định Vương là mình không có chỗ trốn. Thân thể mềm nhũn quỳ rạp xuống đất, "Vương gia thứ tội, vi thần cũng là phụng chỉ làm việc. Cầu xin Vương gia tha mạng."

Mặc Diệc Phàm lười nhìn hắn, Nhiệt Ba phất tay nói: "Dẫn đi đi."

Vương Kính Xuyên rất nhanh bị hai thị vệ kéo xuống, Nhiệt Ba lúc này mới nhìn về phía Chu Dục trầm mặc đứng ở một bên cười yếu ớt nói: "Chu đại nhân, ngươi không sợ sao?"

Thần sắc Chu Dục thong dong, chắp tay nói: "Vi thần tin tưởng Vương phi không phải là người lạm sát kẻ vô tội." 

Nhiệt Ba nhàn nhạt mỉm cười, gật đầu nói: "Chuyện này còn phải đa tạ Chu đại nhân. Nhưng hành động lần này của Chu đại nhân. . . sau khi hồi kinh chỉ sợ là không dễ khai báo." 

Tin tức Hoàng đế giao dịch với Tây Lăng là Hoa quốc công nhờ Chu Dục đưa tới, nhưng về chuyện Nam Hầu cũng do chính mình Chu Dục phỏng đoán. 

Vương Kính Xuyên tự cho là tin tức bí ẩn, nhưng không biết những ngày qua Chu Dục đi theo bên cạnh hắn, chỉ từ trong thần thái và việc làm bình thường của hắn liền có thể đoán ra Hoàng đế xử trí đối với một nhà Nam Hầu. 

Chu Dục trầm mặc chốc lát nói: "Năm ngoái nhờ có Vương phi giúp đỡ, vi thần mới có thể kịp thời xoay sở đến ngân lượng mời đại phu chẩn bệnh cho gia mẫu. Trước đó vài ngày gia mẫu sống thọ và chết tại nhà, vi thần vốn muốn xin chỉ có đại tang giữ đạo hiếu cho gia mẫu, lại bị phái tới đi theo Vương đại nhân tới Tây Bắc. Có thể thấy được là cơ duyên xảo hợp muốn vi thần báo đáp đại ân của Vương phi. Vi thần hôm nay một mình, cũng không có cái gì cần cố kỵ."

Mặc Diệc Phàm như có điều suy nghĩ, gật đầu nói: "Nếu như thế, Chu đại nhân có nguyện bỏ qua công danh tạm thời ở lại Tây Bắc?"

Chu Dục ngẩn ra, mặc dù hắn không sợ chết nhưng cũng không phải là muốn tìm chết. Hành động lần này của Định Vương hiển nhiên là cố ý bảo vệ mình, nhìn thoáng qua Nhiệt Ba ngồi ở bên cạnh mỉm cười, Chu Dục rất nhanh làm ra quyết định, "Đa tạ Vương gia chứa chấp."

"Nam Hầu còn có Vương đại nhân nên làm cái gì bây giờ? Vương gia có chủ ý gì không?" Nhiệt Ba mỉm cười hỏi.

Mặc Diệc Phàm cười nói: "A Lệ hỏi như thế chắc là đã có chủ ý."

Nhiệt Ba cười một tiếng, "Tây Bắc đang thời chiến loạn, người Tây Lăng tàn bạo khắp nơi, đoàn người Vương đại nhân bất hạnh gặp phải cường đạo hoặc là toàn quân bị binh lính Tây Lăng diệt cũng không lạ. Vương gia nghĩ sao?" 

Mặc Diệc Phàm khen: "A Lệ nói cực hay ." 

Nam Hầu tiến lên bái tạ nói: "Đa tạ Vương gia, Vương phi." 

Nhiệt Ba lắc đầu nói: "Hầu gia an tâm ở đây là được, chẳng qua là muốn ủy khuất Hầu gia một chút thời gian rồi. Nam Hầu phủ. . . . . ." 

Nam Hầu buồn bả cười một tiếng nói: "Mặc cho số phận đi, chỉ mong Hoàng thượng nghe được tin tức hai cha con ta bỏ mạng có thể giơ cao đánh khẽ bỏ qua cho một nhà già trẻ."

An bài lại chỗ cho cha con Nam Hầu, Lâm Hàn lĩnh mệnh đi bố trí cảnh tượng nhóm người Vương Kính Xuyên gặp nạn. 

Mặc dù cha con Nam hầu còn có Chu Dục là giả , nhưng ít nhất Vương Kính Xuyên phải là hàng thật giá thật . 

Lâm Hàn cũng là cao thủ ngụy trang Nhiệt Ba tự mình huấn luyện ra, tự nhiên sẽ không ở hiện trường lưu lại sơ hở, chỉ là cha con Nam Hầu nhất định phải mai danh ẩn tích trong một thời gian ngắn. 

Những chuyện này hiện tại cũng chỉ có thể coi như là chuyện nhỏ, lực chú ý của Nhiệt Ba và Mặc Diệc Phàm toàn bộ tập trung vào trên mật hàm Hoa quốc công đưa tới.

Nhận được tin tức, cho dù là Phượng Chi Dao bình thường luôn là một bộ dáng mạn bất kinh tâm cũng không nhịn được nữa, từ trong ghế nhảy dựng lên sẽ phải lãnh binh giết trở lại kinh thành, lại bị Mặc Diệc Phàm gọi lại. 

Phượng Chi Dao trầm mặt nói: "Đã đến trình độ như vậy, Vương gia còn muốn che chở Mặc Cảnh Kỳ? Còn muốn che chở Đại Sở? Giang sơn này Mặc Cảnh Kỳ hắn đều không để ý thì chúng ta nhiều chuyện làm gì?"

 Mặc Diệc Phàm hờ hững, trầm giọng nói: "Bản vương muốn che chở cho tới bây giờ cũng không phải là Mặc Cảnh Kỳ, Mặc gia quân muốn che chở cũng không phải là ngàn dặm giang sơn Đại Sở. Mà là. . . lê dân bách tính sống trên mảnh đất này. Phượng Tam, lúc này cùng Mặc Cảnh Kỳ quyết liệt, không cần quản Tây Lăng, Nam Chiếu, Bắc Nhung, Đại Sở chính mình sẽ chiến loạn nổi lên bốn phía, khói lửa nghi ngút."

Phượng Chi Dao lạnh lùng nói: "Vậy bây giờ làm sao bây giờ? Cho dù chúng ta cái gì cũng không nói, Mặc Cảnh Kỳ sẽ tính như vậy sao? Nếu như chúng ta ở phía trước giao chiến với Tây Lăng, Vương gia có thể bảo đảm hắn sẽ không ở sau lưng đâm cho chúng ta một đao?" 

Mặc Diệc Phàm im lặng, hắn không cách nào bảo đảm. Mặc Cảnh Kỳ có thể cùng Tây Lăng kí xuống hiệp nghị như vậy, liền tỏ vẻ bản thân hắn cũng đã chuẩn bị xong tùy thời tùy chỗ ở sau lưng chọc cho Mặc gia quân một đao. 

Nhưng là hiện tại. . . . . . Một đôi bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn mềm mại ấm áp nhẹ nhàng cầm tay của hắn, Mặc Diệc Phàm ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt mỉm cười của Nhiệt Ba. 

Nhiệt Ba nhìn Phượng Chi Dao chưa bao giờ có nổi giận nói: "Hiện tại không công khai là đúng, chúng ta không có chứng cớ. Những năm này Mặc Cảnh Kỳ nuôi dưỡng thế lực cũng không ít. Mặc gia quân tổng cộng chỉ có bảy mươi vạn đại quân, Phượng Tam còn nhớ được Đại Sở tổng cộng có bao nhiêu người?"

Phượng Chi Dao ngẩn ra, dần dần bình tĩnh lại, suy tư chốc lát nói: "Hơn hai trăm vạn. Hơn nữa. . . Mặc Cảnh Kỳ là hoàng đế, âm thầm thậm chí còn có thể tồn tại quân đội mà chúng ta không biết."

Nhiệt Ba gật đầu nói: "Một khi xé rách mặt, thật ra thì đại đa số dân chúng là tin hoàng gia hơn một chút. Cho dù bình thường dân chúng đều tin tưởng chúng ta. . . Lâu dài mà nói cũng là có lợi, nhưng trong khoảng thời gian ngắn không có bất kỳ ích lợi gì. Mà chúng ta, cũng rất có thể phải cùng đối mặt với quân đội hơn hai trăm vạn. Mặc gia quân. . . Chính là có anh dũng thiện chiến như thế nào chăng nữa cũng không có cách nào chiến thắng được quân đội nhiều như vậy được." 

Phượng Chi Dao không cam lòng nói: "Chẳng lẽ cứ nhịn như vậy?"

Nhiệt Ba lắc đầu nói: "Không phải là cứ nhịn như vậy, mà là chúng ta cần phải có thời gian."

Phượng Chi Dao trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng kêu lên nói: "Ta hiểu được, nhưng là Vương gia Vương phi, ta muốn hồi kinh một chuyến."

Mặc Diệc Phàm cau mày nói: "Ngươi hồi kinh có thể làm cái gì?"

Phượng Chi Dao cười khổ nói: "Vương gia, tin tức này hôm nay ngay cả ám vệ trong kinh thành cũng còn không có được. Là từ đâu truyền tới ta và ngài trong lòng đều biết rõ. Ta không yên lòng. . . . . ." 

Mặc Diệc Phàm nói: "Ngươi trở về đối với nàng càng nguy hiểm, Phượng Tam, ngươi cho tới bây giờ cũng không phải là người có thể ẩn nhẫn." 

Phượng Chi Dao chán nản nói: "Không sai. . . Những năm này nếu không phải Vương gia ngăn cản, ta. . . . . ." 

Mặc Diệc Phàm nhìn hắn, nhướng mày nói: "Ngươi đang ở đây trách ta?" 

Phượng Chi Dao lắc đầu cười khổ nói: "Không, ta biết. . . bất kể ta làm như thế nào nàng cũng không theo ta đi. Vương gia. . . Đã cứu mạng hai người chúng ta." 

Mặc Diệc Phàm nói: "An tâm đợi ở Tây Bắc. Bản vương bảo đảm cho dù ở Sở kinh mọi người chết sạch thì nàng ấy cũng sẽ sống ." 

Phượng Chi Dao đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Mặc Diệc Phàm , "Vương gia có sắp xếp người. . . . . ."

Mặc Diệc Phàm nói: "Chúng ta coi như là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, huống chi những năm này nàng ấy cũng giúp Định Quốc Vương phủ không ít. Sao Bản vương lại không để ý sống chết của nàng ấy?"

Trong mắt Phượng Chi Dao hiện lên một tia an tâm, một lần nữa ngồi xuống, "Đa tạ Vương gia."

Mặc Diệc Phàm thản nhiên nói: "Bản vương không phải vì ngươi."

Phượng Chi Dao cười nói: "Ta biết, ta là vì chính mình cảm ơn Vương gia."




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top