Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

CHƯƠNG 74 - NHỚ LẠI NĂM ẤY


Lisa nắm tay Chaeyoung đi ra ngoài, nhìn đồng hồ trên tay rồi nói - "Đi thôi, dẫn em đến chỗ này!"

Chaeyoung còn hơi hốt hoảng, nghe vậy gật đầu chậm nửa nhịp.

"Được!"

Xe chậm rãi dừng lại trước một chung cư cao cấp. Chaeyoung ngơ ngác quay đầu nhìn cô.

"Sao lại đưa em đến đây?"

Lisa cười nhạt không trả lời, xuống xe rồi mở cửa xe cho nàng, còn phong độ vươn tay.

"Đi thôi, Li dẫn em lên xem!"

Chaeyoung nghi hoặc khó hiểu nhưng vẫn để mặc cô nắm tay đi vào tòa nhà, nàng sớm đã biết về khu chung cư này vì việc làm của mình cũng liên quan đến ngành này.

Khi chung cư này còn chưa bắt đầu giao dịch cũng đã bán ra được một nửa, khi bắt đầu giao dịch thì chỉ trong hai, ba ngày đã bán hết, khi đó kỉ lục này đã nhanh chóng làm bùng nổ trong giới. Nàng lúc đó vừa đến làm thực tập ở Yang thị không lâu, nàng còn nhớ rõ khi ấy công ty còn đặc biệt tổ chức hội nghị động viên, thậm chí còn phân tích triệt để nguyên nhân thành công của bọn họ.

Khi vào thang máy Chaeyoung vẫn không nhịn được hỏi - "Định đến gặp người nào sao?"

Lisa cười lắc đầu - "Không phải."

Chaeyoung càng khó hiểu, không đến gặp người, vậy thì đến làm gì? Ngắm cảnh ngắm trăng sao?

Nhìn bộ dáng nàng nghi hoặc khó hiểu Lisa không tiếng động mà bật cười, đưa tay nhấn nút thang máy, giống căn nhà bên kia, ở đây cô cũng chọn tầng 10, độ cao cũng không tính là quá cao, không phải lo lắng khi bị cúp điện hoặc thang máy gặp sự cố.

INH.........!*

Thang máy dừng lại ở tầng 10.

Chaeyoung vẫn còn nghi ngờ vẫn để mặc cô tùy ý nắm tay, nhìn thấy cô lấy chìa khóa từ trong túi áo ra, rồi đưa chìa khóa cho nàng, chép miệng ý bảo nàng dùng chìa khóa mở cửa.

Chaeyoung nhận lấy chìa khóa, vừa cầm chìa khóa mở cửa vừa không ngừng ngoảnh lại nhìn cô, nàng không rõ tình hình bây giờ là như thế nào.

Nàng xoay chìa khóa, cửa nhà vang lên tiếng cạch mở ra, đẩy ra cái cửa còn chưa có khóa, nàng thấy bên trong vẫn còn ngổn ngang, vẫn còn đang lắp đặt, giấy báo rơi rớt trên mặt đất.

Chaeyoung sững sờ ngoảnh lại - "Nơi này là........?"

Lisa đẩy cửa ra rồi đẩy nàng đi vào, gian nhà đã lắp đặt đại khái, không có màu sắc lạnh như băng của căn nhà bên kia. Đi từ cửa vào, trừ tủ giày nhỏ màu trắng ra thì cách trang trí ở đây còn rất trang nhã, màu sắc ấm cúng hơn rất nhiều. Giấy dán tường màu xanh nhạt, bức tường phía trên còn treo một bức tranh vẽ một đóa hoa hồng thật lớn, màu xanh biếc của lá cây tôn lên màu hồng của đóa hoa, hình ảnh như thế trông thật đẹp mắt.

Phòng bếp cũng không khác gì, kiểu bán mở, bàn ăn vẫn thế, phòng bếp ở đây lớn hơn rất nhiều, bên trong trừ kệ bát còn có nhiều tủ thủy tinh trong suốt cỡ lớn, đoán là tủ để rượu. Bàn ăn cũng dài hơn nhiều, trước bàn ăn đặt ba cái ghế đệm màu đỏ, phía trên có treo một chiếc đèn trần thủy tinh hình tròn, phong cách này có bảy phần giống với quán bar.

Trong phòng khách lớn như thế cũng chưa đặt ghế sofa và vật dụng khiến cả căn phòng trở nên trống trải.

"Ở đây...... là nhà của Li sao?" - Chaeyoung khó tin hỏi cô, theo nàng biết giá nhà ở đây khi bắt đầu giao dịch không hề thấp, không phải người bình thường có thể mua được.

Lisa buồn cười nhéo cái mũi của nàng - "Không phải là nhà của Li, nơi đây sau này sẽ là nhà của chúng ta, không chỉ là nhà của Li mà còn là nhà của em! Mấy ngày nữa chờ nơi này sửa sang xong, chúng ta sẽ chuyển sang đây sống."

Chaeyoung mất một khoảng thời gian dài để tiêu hóa những gì cô nói. Thật là có cảm giác không thật, ở đây tuy không tính là biệt thự nhưng tuyệt đối là khu nhà cao cấp.

Thật vất vả mới tải xong toàn bộ nội dung thì vấn đề khác lại nảy ra - "Vì, vì sao đột nhiên lại muốn dọn đi?"

Trước đây chưa từng nghe cô nói, nhà bên kia cũng rất tốt chỉ có hơi kém ở đây, nhưng tất cả điều kiện cũng được xem là hạng nhất. Hay là cô đột nhiên muốn chuyển đi là vì Lee Eun Ji.

Nghĩ trong lòng không biết bất giác lại hỏi ra miệng - "Là vì Lee Eun Ji sao?"

Thanh âm rất nhỏ, có sự buồn bực không vui.

"Chaeyoung à..." - Lisa gọi nàng, xoay thân thể của nàng lại, đưa tay nâng cằm nàng lên để nàng nhìn mình, ánh mắt bình tĩnh nhìn nàng.

"Nói cho Li biết, em muốn biết cái gì?"

Chaeyoung nhìn chằm chằm đôi mắt thâm thúy kia, một lúc lâu mới lên tiếng.

"Hai người, vì sao lại chia tay?"

Lisa nhìn nàng, tại sao lại chia tay?

Mạch suy nghĩ thoáng chốc quay lại mùa hè của bảy năm trước...................

Mùa hè ở Seoul rất nóng bức, ánh mặt trời gay gắt, nắng nóng liên tục, không hề có chút gió, giống như thiêu cháy con người.

Lisa lái chiếc xe mà Quốc hội vừa mới phân cho cô chậm rãi chạy đi về thành phố Seoul. Sau khi tốt nghiệp đại học cô liền được phân bổ về sở quy hoạch xây dựng ở Jeonju, Lisa mất thời gian ba năm từ một nhân viên công vụ bình thường trở thành phó cục trưởng sở quy hoạch, ba năm là cô dùng năng lực của chính mình từng bước đi lên, tất nhiên cô thăng chức thuận lợi như vậy cũng không thể không liên quan đến Manoban gia.

Jeonju là thành phố trực thuộc tỉnh của Hàn Quốc, cách thành phố Seoul hơn mấy trăm cây số, nhanh cũng phải gần nửa ngày lái xe.

Gần đây vẫn luôn bận về chuyện đều phối cơ sở, đã gần hai tuần chưa trở về Seoul, hôm nay công việc cuối cùng cũng đã xong một phần, mai là cuối tuần, Lisa thu dọn đồ đạc lái xe trở về.

Trên đường về còn gọi điện cho Jisoo, dường như có chuyện muốn nhờ cô tư vấn.

Điện thoại kết nối được, vừa vang lên ba tiếng liền được Jisoo bắt máy, không đợi Lisa mở miệng, ở bên trong điện thoại Jisoo uể oải, thờ ơ hỏi.

"Phó cục trưởng Manoban, có gì muốn làm sao, gần đây tớ không hề vi phạm điều khoản kiến trúc nào để cậu đến kiểm tra cả, nếu là cưỡng chế thì phá bỏ nha!"

Lisa cười - "Cậu cũng đừng có lấy tớ ra làm tiêu khiển, chiều có rảnh không, đi với tớ đến chỗ này, tớ muốn xin ý kiến của cậu!"

"Chỗ nào?" - Có rảnh hay không là chuyện không quan trọng, đi đến chỗ nào mới là chuyện quan trọng.

Lisa không định giấu diếm, thẳng thắn nói - "Tớ chuẩn bị cầu hồn Eun Ji, chiều nay cậu đi cùng giúp tớ chọn nhẫn đi, rồi cho chút ý kiến nữa."

"KẾT HÔN?!" - Jisoo bị lời nói của cô đến hốt hoảng lớn tiếng bên trong điện thoại - "Cậu mới 25 tuổi thôi, bây giờ mà kết hôn có phải là quá sớm không?"

"Thế sao?" - Lisa không cho đó là đúng.

"Dù sao sau này cũng ở chung một chỗ cũng không định sẽ chia tay, kết hôn hay không kết hôn có gì khác nhau."

Hai ngày trước đột nhiên mẹ cô gọi điện nói với cô, ông bà Lee đã đề cập đến chuyện cưới xin của bọn họ. Ông bà Lee đều cảm thấy, Lee Eun Ji cũng đã 24 tuổi, thế nào cũng không còn trẻ nữa.

Đối với chuyện kết hôn, cô thì không có vấn đề gì cả, vì biết sau này mình sẽ sống cùng ai suốt đời, kết hôn sớm hay muộn cũng chỉ là hình thức, vấn đề chỉ là thời gian thôi. Lee gia cũng đã lên tiếng thì hoàn thành chuyện kết hôn sớm cũng không sao cả. Trước đó nếu tính ra thì nửa tháng rồi cô chưa gặp Lee Eun Ji, gần đây cô vẫn bận rộn với công việc còn Lee Eun Ji thì đang chuẩn bị mở cửa hàng thời trang, hai người đều bận rộn ngổn ngang nhiều thứ khác nhau.

"Nghĩ kĩ chưa đó?" - Jisoo xác nhận lại lần nữa, cô cảm thấy hôn nhân là chuyện phải sau 30 tuổi, hai mươi mấy tuổi đã nói đến chuyện hôn nhân, như vậy là quá sớm, quá sớm rồi!

Không để ý đến lời của Jisoo, cô nói thẳng - "Tớ còn khoảng một tiếng nữa là đến công ty của cậu, cậu lên mạng tra giúp mình xem có kiểu nhẫn kim cương nào đẹp không."

Không đợi Jisoo trả lời, cô liền cúp điện thoại.

Cầm điện thoại bấm số của Eun Ji, liền gọi đến, điện thoại nhanh chóng được kết nối nhưng thật lâu cũng không có ai bắt máy, vẫn cứ tút tút liên tục rồi truyền đến giọng nói lạnh lẽo, báo rằng điện thoại tạm thời không có ai nghe máy, nghe xong Lisa mới cúp điện thoại, cô không nghĩ nhiều chỉ cho là cô ấy đang bận. Bản thân là định đi cùng Jisoo mua nhẫn rồi đến thẳng cửa hàng còn chưa sửa sang xong của Eun Ji.

Dưới sự tham mưu kém chất lượng của Jisoo, cuối cùng Lisa nghe theo tư vấn của nhân viên cửa hàng trang sức, chọn một chiếc nhẫn kiểu cổ điển nhưng rất phong cách. Cất nhẫn vào trong túi áo khoác, dưới sự chỉ thị của cố vấn kém cỏi Kim Jisoo, Lisa còn bị xúi bậy bến cửa hàng bán hoa, mua một đóa hoa hồng đỏ thắm, tốn không ít tiền để nhân viên cửa hàng bó lại thành một bó hoa xinh xắn, rồi cầm đi định cầu hôn Eun Ji trong cửa hàng của cô ấy.

Vì đó là đường dành riêng cho người đi bộ nên phải dừng xe ngoài góc đường, Lisa cầm trên tay bó hoa hồng to, chịu đựng ánh mắt khác nhau của mọi người đi thẳng đến cửa hàng của Eun Ji. Còn Jisoo đã sớm cười đến đau cả bụng, căn bản là không đếm xỉa đến ánh mắt sắc bén đủ để giết người của cô. Trong lòng của Lisa thật sự là hối hận trăm lần, sao cô có thể đi tin lời của cái tên móm này chứ, cầm một bó hoa hồng cỡ bự như vậy, Kim Jisoo đáng ghét chính là muốn để cô bị người ta chê cười.

Đường đi cũng không tính là ngắn, Lisa tăng nhanh bước chân, chỉ mất vài phút là đến nơi. Nhìn từ bên ngoài tủ kính, ở trong trống không, giấy báo, hộp sơn rải đầy trên mặt đất. Lisa vừa định gõ cửa, tay vừa đụng vào cánh cửa thì cửa liền mở ra.

Jisoo định đẩy cửa đi vào lại bị Lisa dùng tay ngăn lại.

"Sao thế?" - Jisoo khó hiểu nhìn cô.

Lisa đưa tay sờ mũi, vẻ mặt hơi mất tự nhiên "Cậu... cậu về trước đi."

Nghĩ đến cảnh để tên nhóc đó nhìn thấy mình cầu hôn Eun Ji, nghĩ thôi cũng đã thấy ngại ngùng.

Jisoo ngẩn người, ngay sau đó mới hiểu ra, buồn cười đẩy tay cô ra - "Cậu định qua cầu rút ván sao?"

"Cây cầu của cậu hình như chẳng còn tác dụng nữa, nhẫn là người bán hàng hỗ trợ chọn cho tớ." - Lisa cãi lại.

Khóe miệng Jisoo co rúm lại, chỉ vào bó hoa trên tay cô.

"Cậu cho là Eun Ji sẽ nhận chiếc nhẫn của cậu ư, tớ nghĩ ấy thích hoa hơn là chiếc nhẫn này, không tin, cậu cứ thử xem!"

Lisa thưởng cho cô một ảnh mắt vô vị rồi đẩy cửa đi vào. Dường như người không có ở tầng dưới, cửa mở chắc hẳn là ở gần đây, có lẽ là vừa mới ra ngoài.

Lấy điện thoại ra gọi cho cô ấy, điện thoại vừa mới thông thì tiếng chuông điện thoại của Eun Ji đồng thời vang lên, là một bản piano, bàn nhạc mà cô ấy thích nghe nhất.

Nghe thấy tiếng Lisa tìm được điện thoại của Eun Ji ở sau túi nhựa, cô hơi nhăn mày, điện thoại ở đây, người đã đi đâu?

Vừa mới nghĩ thì nghe thấy tiếng Jisoo - "Có phải ở tầng trên không đó?"

Đẩy cửa ra, bên trong có một cầu thang chật hẹp, không gian vừa phải, nối lên tầng trên. Quay đầu nhìn về phía Jisoo - "Cậu chờ tớ ở đây."

Jisoo nhún vai rồi không nói nhiều.

Trước khi đi lên, cô còn chỉn chu sửa sang lại quần áo của mình, một tay cầm bó hoa hồng, tay kia cầm chiếc nhẫn kim cương đã mua trước đó. Cô không nói rõ được tâm tình của mình lúc này, căng thẳng là khó tránh khỏi.

Cô không phải là một người giỏi lãng mạn, cũng không dễ nói lời ngon tiếng ngọt, mà hôm nay cô rất muốn nói với cô ấy, hãy gả cho cô đi, để bọn họ nắm tay nhau đi đến cuối đời, cùng nhau đồng cam cộng khổ, có lẽ cô không cho nàng ấy cuộc sống tốt đẹp nhưng cô sẽ cố gắng để cô ấy sống tốt hơn!

Trong lúc Lisa còn đang chuẩn bị lời cầu hôn, thì từ cửa tầng hai truyền đến thanh âm mờ ám, thanh âm kia có hơi...................

"Ưm....... ư.........ahn.........." - Thanh âm kia, là tiếng của người phụ nữ khẽ thở rên rỉ.

Lisa nắm chặt bó hoa hồng, lời nói vốn đang chuẩn bị thoáng chút tiêu tan, thanh âm kia cô nhận ra, buổi sáng cô và Eun Ji vẫn còn nói chuyện điện thoại. Bước lên bậc thang trên cùng, cửa phòng dường như vì vội vàng mà chưa kịp đóng lại, lúc này đang khép hờ, lộ ra cảnh đáng xấu hổ không biết vô liêm sỉ.

Trong phòng không có giường, trên mặt đất, hai người phụ nữ lõa lồ dây dưa, người dính các loại bụi bặm trên mặt đất nhưng bọn họ đều không quan tâm, bởi vì lúc này bọn họ đang đắm chìm trong sự vui sướng lớn lao, ngay cả cửa phòng bị đẩy ra, có người đến cũng không hề hay biết.

Bó hoa vốn đang cầm trên tay lúc này bị bóp chặt, tâm tình vốn kích động lúc này đối mặt với sự phản bội thì lại trở nên nực cười.

"Lisa à, cậu và Eun Ji mau xuống đây, đừng tưởng là lén lút cầu hôn ở trển, tớ đã mang theo camera, chuẩn bị chụp lại khoảnh khắc đáng nhớ này cho hai người!" - ở phía dưới, Jisoo cười đùa đi lên, nhìn cô sững sờ cầm hoa hồng đứng ở cửa.

"Eun Ji không có ở đây sao?"

Lisa không quay đầu càng không lên tiếng, nhìn chằm chằm hai người bên trong phòng, bọn họ ở trong phòng đang chiến đấu ác liệt vì lời nói của Jisoo vừa rồi mà lập tức dừng lại động tác, hai người họ cùng quay đầu lại, nhìn thấy Lisa đứng ở cửa, sắc mặt Lee Eun Ji tái xanh, rõ ràng là vì sợ người mà run rẩy.

"Li......... Lisa....!"

Đối mặt với sự kinh hoàng và sợ hãi của Lee Eun Ji, Yuri ở bên cạnh tỏ vẻ lạnh nhạt hơn rất nhiều, ung dung rời khỏi người cô ta, túm lấy cái quần vừa cởi ra khi hoan ái, bình tĩnh mặc vào, rồi lấy cái áo sơ mi trắng của mình trùm lên người Lee Eun Ji.

Lisa cười lạnh nhìn bọn họ, một người là người phụ nữ hôm nay cô chuẩn bị cầu hôn, một người là chị em cùng nhau lớn lên với cô, hôm nay bọn họ cùng nhau dùng phương thức này để phản bội cô!

Nhìn lại bó hoa hồng tươi đẹp trong tay, cô tự chua xót cho bản thân mình, cảm thấy buồn cười tột cùng, lắc đầu tự giễu chính bản thân mình lại ngu ngốc, thả bó hoa ra, nó không tiếng động rơi xuống, vì trọng lực mà rơi xuống sàn nhà lạnh băng.

Lisa nhìn bọn họ rồi không chút lưu luyến xoay người rời đi.

--------------------------------------------------


Chaeyoung sững sờ nghe cô kể lại câu chuyện năm đó, nàng không ngờ chuyện của bọn họ lại có kết cục như vậy. Dường như cô còn bi thảm hơn mình, bạn gái và bạn tốt cùng nhau phản bội, đồng thời mất đi tình yêu và tình bạn!

Nghĩ tới đó Chaeyoung đau lòng thay cho cô, đưa tay xoa xoa gương mặt của cô, nàng đã từng trải nghiệm chuyện như thế này, khó chịu và đau lòng nàng hiểu rất rõ.

Lisa khẽ cười, đưa tay đặt lên tay nàng, dịu dàng nhìn nàng, lắc đầu.

"Đều đã qua rồi."

Chaeyoung gật đầu rồi lại hỏi - "Hồi đó Lee Eun Ji phản bội trước, sao bây giờ cô ta muốn quay lại?"

Lisa lắc đầu - "Li không biết, dù cô ta muốn làm gì cũng không liên quan đến Li, cô ta bây giờ chỉ là một người đã từng quen biết, không hơn không kém."

Chaeyoung gật đầu, khóe miệng hàm chứa ý cười.

Lisa nhìn nàng, đưa tay vuốt ve gương mặt của nàng, nhìn nàng dịu dàng đầy thâm tình.

"Còn có gì muốn biết thì hỏi đi, đừng giấu ở trong lòng, biết không? Hửh?"

Chaeyoung quay đầu nhìn căn nhà đã sửa sang được một nửa, rồi nhìn cô chăm chú - "Chỗ này mua từ lúc nào, vì em nên mới muốn dọn đến sao?"

Lisa cười, một lần nữa ôm nàng, dẫn nàng đi tham quan cả căn nhà vừa - "Tòa nhà này là của công ty Jisoo, khi còn chưa mở phiên giao dịch, cậu ta đã giữ lại cho Li một căn, trước đây Li không dọn đến là vì quen ở bên kia rồi, có một mình thì ở nhà bên kia là vừa, còn ở đây rộng quá."

Quả thật rất rộng, vốn là bốn phòng đã bị đổi thành ba phòng và một phòng khách, thư phòng nguyên bản được mở rộng ra gấp đôi, phòng ăn thông với phòng khách, nhìn phòng khách rộng hơn rất nhiều, còn phòng ngủ thì lớn gấp hai lần so với nhà bên kia, hướng nam còn có thể đi ra sân thượng, ngoài ra trừ phòng ngủ chính còn có thêm phòng dành cho khách và phòng trẻ con.

"Sau khi kết hôn Li vốn là tính chuyển đến, chuyện sửa sang là Li bảo Jisoo bố trí sau khi chúng ta kết hôn, vì Lee Eun Ji nên mới đẩy nhanh tiến độ, Li không muốn em bị quấy nhiễu nữa!" - Lisa nói.

Đẩy cửa thư phòng ra, nhìn thấy bên trong có hai bàn làm việc làm bằng gỗ giống nhau, được chia ra đặt ở hai bên, phía sau cũng đặt hai tủ sách lớn. Chaeyoung sững sờ quay đầu lại, Lisa đã nắm tay nàng đi vào.

"Sau này em không cần chịu cực mà vẽ bản thiết kế trên bàn trà trong phòng khách nữa, Li đã bảo cậu ta mở rộng thư phòng này ra, như vậy, dù hai chúng ta dùng chung cũng sẽ đủ."

Chaeyoung nhìn cô, sống mũi cay cay, cô quan tâm như thế khiến nàng không cảm động cũng không được. Nàng tưởng rằng kết hôn rồi chỉ cần sống chung dưới một mái nhà thôi, còn những cái khác sẽ không thay đổi, thái độ của nàng đối với cuộc hôn nhân này chẳng qua là tìm người hợp tác, nếu trước khi kết hôn cô yêu cầu kí bản hợp đồng, nàng cũng có thể đồng ý vô điều kiện. Nàng vốn không hề có kì vọng gì vào cuộc hôn nhân này nên chưa từng chờ mong hạnh phúc và cảm động, hiện tại nó khiến nàng có ảo tưởng rằng hôn nhân của bọn họ thực sự là kết quả tình yêu của hai người.

Hốc mắt đột nhiên nóng lên, quay mặt đi không nhìn đến cô, đưa tay lướt trên mặt gõ của bàn làm việc, nước mắt lăn theo gò má, khóe miệng nàng cong lên thật rạng rỡ.

Lisa đưa tay xoay người nàng lại, nhìn dòng nước mắt trên gương mặt của nàng, chân mày cô nhíu lại, đưa nàng đến đây không phải là muốn nhìn nàng khóc nên đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng.

"Sao lại khóc? Không thích sao?"

Chaeyoung vội lắc đầu, không phải nàng không thích, nàng rất là thích, vì vui mừng quá nên không nhịn được hỏi.

"Tại sao, tại sao lại đối xử tốt với em như vậy?" - Thanh âm kia còn hàm chứa nồng đậm giọng mũi.

Lisa bị bộ dáng của nàng chọc nên cười phá lên, đưa tay vuốt đầu nàng - "Em là vợ Li, không đối xử tốt với em thì tốt với ai đây?"

Chaeyoung cười khúc khích, nhìn cô khóe mắt còn đọng nước.

Lisa đưa tay lau đi nước mắt của nàng, đưa nàng đến đây để nói rõ mọi chuyện chỉ không muốn nàng vì những chuyện nhàm chán kia mà khổ sở nữa, không muốn thấy nàng ngây ngốc tủi thân ngồi ở góc nhà, nàng là vợ của cô dù bọn họ kết hôn xuất phát từ nguyên nhân gì, hay có quá hoang đường, qua loa hơn nữa đều không quan trọng, quan trọng là sau này nàng vẫn là vợ cô, là người làm bạn với cô trong suốt quãng đời còn lại, dù hiện tại nàng cũng không yêu cô tha thiết, dù trong lòng nàng vẫn còn cất giữ nỗi lưu luyến, nhớ nhung một người khác. Cô tin nàng cũng giống mình, đều là người hướng về hôn nhân. Như vậy, sau này bọn họ cũng sẽ yêu nhau sau khi cưới thôi!

Nhìn cô như là hạ quyết tâm rất lớn, Chaeyoung mở miệng hỏi - "Li có muốn biết chuyện giữa em và Nichkhun không?"

Lisa nhìn nàng, trong lòng đã vui mừng vì chuyện, rốt cuộc nàng cũng đã đề cập với cô, nhìn nét mặt của nàng, cô biết vết thương kia còn chưa hoàn toàn lành lại, cảm giác như thế cô cũng đã từng cảm nhận sâu sắc, có một việc đã qua rồi, lâu đến mức chính mình cũng dần quên lãng thì có thể buông xuống, khi nhắc lại, đối mặt lại với nó, những vết thương đó vẫn âm ỉ đau đớn, nói cách khác vẫn còn chưa buông xuống được, cảm giác bị phản bội và khổ sở quá sâu sắc, nhiều năm sau khi nghĩ đến cũng nhìn thấy rất rõ ràng, cảm giác đau lòng nhói lên từng trận.

Đem tay xoa gương mặt của nàng, nhìn nàng nhẹ nhàng hỏi - "Em sẵn lòng nói cho Li biết không?"

Chaeyoung quả quyết gật đầu - "Li muốn biết, em sẽ nói liền."

Cô có thể thẳng thắn mọi chuyện với nàng, coi như là trao đổi công bằng, nàng cũng có thể nói cho cô biết toàn bộ những gì cô muốn biết.

Lisa cười, nhìn nàng một lúc rồi mới gật đầu - "Li cảm thấy bây giờ Li còn một chuyện muốn làm hơn so với nghe một chuyện cũ vô vị hàng trăm lần."

Chaeyoung nghi hoặc - "Chuyện gì?"

Lisa cười không lên tiếng, trực tiếp dùng hành động nói cho nàng biết, cô tiến tới nâng mặt nàng lên, in xuống nụ hôn nóng bỏng.

Hai người chà xát dây dưa, Lisa dán lên môi nàng thì thầm - "Có một số chuyện không vui, không muốn nói thì đừng cố gượng nói cho Li biết, sau này nhớ kĩ hãy chia sẻ với Li những chuyện em thấy hạnh phúc, vì Li cũng sẽ làm như vậy."

Chaeyoung từ từ nhắm hai mắt, đáp lại nụ hôn của cô, gật đầu, trong lòng không tiếng động thầm nói câu cảm ơn!

Hai người ngồi trong phòng một lúc Lisa mới nắm tay nàng rời đi, lúc rời đi Chaeyoung không ngừng ngoảnh đầu lại, nàng thích cảm giác ở đây.

"Lần trước ở bệnh viện, chuyện nói với Jisoo chính là chuyện ở đây sao?" - Nàng nhớ bọn họ từng nói đến sửa nhà, bây giờ nghĩ lại chắc là chuyện này rồi.

"Ừ, lần này Li đã dồn ép cậu ta rồi!" - Lisa cười, khi khỏi động xe chuẩn bị rời khi thì đột nhiên nhớ đến chuyện gì, quay đầu nhìn Chaeyoung nói.

"Lúc nào Li sắp xếp để hai người gặp mặt nhé, cậu ta là người bạn tốt nhất của Li đó!"

Chaeyoung gật đầu, cũng nhớ đến chuyện Jessica muốn gặp cô lúc trước nên thuận miệng nói luôn - "Vậy lúc nào Li cũng đến gặp bạn tốt của em đi."

Lisa gật đầu - "Được!"

Trên đường trở về dường như tâm trạng của Chaeyoung rất tốt, lúc này so với buồn rầu khi sáng, tưởng chừng như hai người khác nhau, nàng nở nụ cười, đôi mắt khép lại tạo ra một đôi mắt cười vầng trăng rất đẹp.

Bên trong xe mở nhạc nhẹ nhàng, Chaeyoung khẽ lắc lư theo nhịp điệu, có lúc lại nhìn Lisa, có lúc lại quay đầu nhìn ra ngoài phía xe.

Lisa chăm chú lái xe, quay đầu liếc sang nàng, một tay giữ tay lái, tay kia duỗi ra nắm lấy tay nàng.

Chaeyoung quay đầu nhìn cô, trở tay nắm lại tay cô, nụ cười trên miệng càng rõ ràng hơn, đáy mắt còn tràn đầy hương vị hạnh phúc.

Không khí dường như rất ấm áp xen lẫn chút mập mờ, âm nhạc nhẹ nhàng, hai con người nắm tay nhau.

Chaeyoung vui vẻ mà ngượng ngùng, đỏ ửng mặt quay đầu, nhanh chóng nhìn ra phong cảnh ngoài cửa sổ.

Seoul về đêm là một thành phố rất đẹp, ánh đèn đường lấp lánh, xe chạy trên đường không tính là nhiều, vì thời gian chưa tới cũng không tính là ít.

Bởi vì đèn đỏ nên xe chậm rãi dừng lại.

Vì sợ mất tự nhiên và e thẹn, Chaeyoung tựa đầu nhìn ra ngoài cửa xe, kế bên có một chiếc xe màu đen dừng lại bên cạnh Chaeyoung, cửa kính xe được hạ xuống khiến người ta chứng kiến toàn bộ những gì diễn ra bên trong.

Nhìn người đàn ông trên ghế lái cùng người phụ nữ trên ghế phụ đang tựa vào người anh ta, nụ cười trên khóe miệng Chaeyoung dần dần vụt tắt, trong đôi mắt to chỉ còn sự kinh ngạc và khó tin! Người đàn ông kia chính là Lee Donghae.

Đèn đỏ chuyển xanh, Donghae dường như không hề để ý, anh ta hành động sớm hơn dòng xe bên cạnh, thấy anh ta dịu dàng nhìn người trong lòng rồi khởi động xe chạy đi.

Tất nhiên là Lisa cũng nhìn thấy cảnh đó, từ từ lái xe đi - "Sao thế? Em biết người vừa rồi à?"

Chaeyoung không nói chuyện, nhìn chiếc xe chạy xa dần rồi thu lại tầm mắt. Donghae nói dối nàng, anh ta không chỉ nói dối Jessica mà còn nói dối luôn cả nàng, nghĩ thế nàng liền vội vàng lấy điện thoại từ trong túi xách ra, bấm số gọi cho Jessica.

Điện thoại tút tút cả buổi, khi Chaeyoung chuẩn bị ngắt máy rồi gọi lại thì Jessica nhận điện thoại.

"Alo ~" - Hình như trong giọng nói cũng chứa đựng mệt mỏi.

"Jessica, Donghae có ở đó không?"

"Hả, ô~..." - Ngáp một hơi thật dài, Jessica lơ đễnh hỏi - "Cậu tìm Donghae nhà tớ làm gì?" - Trong giọng nói vẫn tràn đầy buồn ngủ.

"Anh ta ở đó?" - Chaeyoung dò hỏi.

"Không có, trước khi tan làm anh ấy có gọi cho tớ nói tối nay có xã giao, nên tối về muộn." - Jessica thành thật trả lời Chaeyoung.

Trong lòng nàng trở nên lạnh lẽo, rất lâu cũng không nói chuyện.

"Cậu tìm anh ấy có việc gì, có muốn khi anh ấy về tớ hỏi cho cậu không?"

Im lặng một lúc Chaeyoung mới đáp lại - "Không có gì, không cần, cậu ngủ đi."

Chaeyoung muốn cúp máy thì Jessica gọi nàng lại.

"Chaeyoung!"

"Ừ?"

"Có phải xảy ra chuyện gì đúng không?" - Giọng nói của Jessica đã có phần lo lắng.

Chaeyoung im lặng, trong lòng rất khó chịu, vì Jessica cũng vì Donghae.

Không thấy nàng trả lời, Jessica hối thúc hỏi lại lần nữa - "Chaeyoung à?"

Chaeyoung lấy lại tinh thần, cố gắng khiến giọng nói của mình thoải mái nhất, vừa cười vừa nói.

"Không có gì, vừa rồi tớ nhìn thấy một người nhìn rất giống Donghae nhà cậu, bên cạnh còn có một cô gái nên mới gọi điện hỏi cô xem, có phải anh ta lén ăn vụng rồi không."

Chaeyoung thử thăm dò xem mức độ phản ứng của Jessica, nàng không rõ nếu mình thẳng thắn nói với cô ấy rằng Donghae ngoại tình, cô ấy có thể chịu đựng được không, dù sao bây giờ cô ấy vẫn còn đang mang thai!

Ở bên trong điện thoại thoáng im bặt, rất lâu cũng không nghe thấy tiếng động nào.

"Jessica?"

"Hahahaha......."

Đột nhiên bên trong điện thoại truyền đến tiếng cười của Jessica

"Chaeyoung à, cậu hoa mắt rồi, tối nay Donghae có tiệc rượu, bây giờ hẳn là anh ấy đang ở trong nhà hàng chứ, lúc chiều còn gọi cho tớ mà!"

Chaeyoung kéo khóe môi lên, cố gắng khiến mình tự nhiên nói - "Ừ, bây giờ nghĩ lại chắc tớ nhìn nhầm, khoảng cách cũng khá xa hẳn là nhìn nhầm rồi, ngẫm lại hình như người đó không giống Donghae, hình như thấp hơn và béo hơn Donghae."

"Mắt cậu bị sao thế hả, Donghae nhà tớ đẹp trai như thế mà cô có thể nhận nhầm hả!" - Jessica tỏ vẻ oán trách Chaeyoung.

Trên mặt Chaeyoung không hề có ý cười nhưng giọng nói đã thoải mái hơn - "Đó là chồng cậu, tớ nhận biết rõ ràng để làm gì?"

"Cậu thì chỉ nhìn Manoban đại gia nhà cậu hả?" - Jessica nói

"Nói đi Chaeyoung, Manoban đại gia nhà cậu có đẹp không?"

Chaeyoung bị câu nói không đầu không đuôi của Jessica mà sững sờ, theo bản năng nàng quay đầu liếc nhìn Lisa rồi đáp.

"Rất đẹp!"

"Hahaha, thật không biết xấu hổ!" - Jessica mỉa mai nàng, vừa cười vừa nói.

Chaeyoung lẳng lặng cong môi lên, cũng không lên tiếng. Có lẽ, chuyện về Donghae nàng cần xác nhận lại lần nữa, ít nhất phải có đáp án chính xác một trăm phần trăm, lúc đó nàng mới cân nhắc xem có nói cho Jessica hay không, vì nàng hiểu tình hình bây giờ vẫn còn đặc thù.

"Jessie, tớ còn có việc, cúp máy trước đây, cậu tiếp tục ngủ đi."

"Ừ, được!" - Jessica đồng ý, cúp điện thoại còn không quên nói - "Đúng rồi, Chaeyoung à, hôm nào cậu đem Manoban đại gia nhà cậu tới cho tớ xem người giàu có là như thế nào!"

Chaeyoung cười gật đầu đáp - "Được!"

Cúp điện thoại, nụ cười cũng theo đó mà tắt ngấm, tâm tình thoáng trầm xuống, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng chứa đựng nhiều chuyện phức tạp khó chịu.

Lisa nhìn nàng khẽ lên tiếng - "Người đàn ông vừa rồi là bạn trai của Jessica sao?"

Không cần nàng trả lời thì đáp án cô đã rõ từ trước.

Chaeyoung xoay người nhìn cô, cười nhạo gật đầu, buồn bực trả lời - " Ba chúng em bạn bè, anh ta và Jessica từ đại học đã quen nhau đến nay gần mười năm tình cảm, còn không đến mười ngày nữa bọn họ sẽ tổ chức hôn lễ, trong bụng của cô ấy còn đang mang con của anh ta." - Hốc mắt nàng đã cay cay rồi...

Lisa không nói, chăm chú lái xe, một tay rời khỏi tay lái, duỗi ra cầm lấy tay nàng.

"Mấy ngày trước ở bệnh viện em đã gặp anh ta, thấy anh ta ở cùng với người phụ nữ kia?"

Đột nhiên Chaeyoung tự giễu cười ra tiếng - "Haha, em thật ngốc, ngu ngốc tin tưởng lời giải thích của anh ta, thật sự tin bọn họ không có gì, đúng là ngốc quá mà! Một người đàn ông có thể lừa vợ mình rồi lén lút đến bệnh viện chăm sóc cho người tình của mình, thậm chí còn đỡ cô ta đi nhà vệ sinh nữa, như vậy, làm sao chỉ có thể là bạn bè bình thường. Thế mà em lại đi tin lời bịa đặt của anh ta......"

Lisa không nói lời nào, trên thực tế cũng không biết nên nói thế nào cho phải, cô không có kinh nghiệm về phương diện này.

Xe chậm rãi đi vào khu tầng hầm nhà ở, Chaeyoung vẫn duy trì tư thế vừa rồi, tay đỡ mặt nhìn ra phía ngoài.

Tắt động cơ, cũng không vội vàng xuống xe, Lisa quay đầu nhìn nàng khẽ thở dài.

"Chaeyoung à, chúng ta không có siêu năng lực, không hề biết trước được tương lai, có một số việc nếu như nhất định phải xảy ra, chúng ta sẽ không có cách nào ngăn cản được, cho dù chúng ta rất muốn cũng đành bất lực mà thôi..."

Chaeyoung sững sờ quay đầu, nhìn sâu vào mắt cô.

Đưa tay vén sợi tóc trên trán nàng, Lisa nói tiếp - "Cho dù lần trước em nhìn ra anh ta đang nói dối, lừa gạt em, vậy thì em cũng không thể thay đổi được sự thật anh ta ngoại tình, không phải sao?"

Chaeyoung rũ mắt xuống, cô nói không sai. Lần trước nàng biết Donghae ngoại tình thì sao, nàng nghĩ nàng sẽ như vừa rồi không dám nói với Jessica, vì nghĩ đến tình cảm của cô ấy với Donghae, nghĩ đến tình trạng sức khỏe của cô ấy bây giờ.

Đưa tay nâng mặt nàng lên để nàng ngẩng đẩu nhìn mình, nhìn vào mắt nàng - "Đây không phải là lỗi của em, đừng tự trách mình."

"Em........ Jessica, Jessica là bạn tốt nhất của em!" - Trong lòng nàng vẫn thấy khó chịu, vì Jessica, vì biết rõ tình cảm của nàng ấy đối với Donghae, nếu để cô ấy biết Donghae đang ngoại tình, cô ấy làm sao có thể chịu đựng được! Nàng không khỏi đau lòng thay cho Jessica.

Lisa không nói thêm gì nữa mà đưa tay ôm Chaeyoung vào trong lồng ngực, vỗ nhẹ lưng nàng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top