Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 21 - 25


Chương 21:

- Lương thừa tướng, mọi chuyện đã sắp đặt đến đâu rồi?

Trong căn phòng họp bí mật ở phủ thái tử, thái tử Nam Thiên Nhất và Lương thừa tướng đang bí mật bàn bạc với nhau. Giọng điệu của Nam Thiên Nhất cay cú, Lương thừa tướng tự hiểu hắn đã không còn kiên nhẫn nữa rồi.

- Tư binh của ta đã bí mật tập hợp cách kinh thành năm trăm dặm, chỉ cần có chỉ thị của thái tử, chúng ta sẽ lập tức xuất binh.

Mấy năm nay, Lương thừa tướng đã bí mật nuôi dưỡng tư binh nhằm củng cố thế lực của mình, số lượng cũng đạt đến bảy, tám ngàn người. Từ lúc Lương thừa tướng quyết định quy về thế lực của Nam Thiên Nhất, hắn cũng đã bộc lộ bí mật này cho Nam Thiên Nhất biết, đó chính là quân cờ mấu chốt để có thể đàm phán quyền lợi tương lai sau này.

Đúng thật số lượng đó so với quân đội của Nam Quốc chẳng tính là gì, nhưng nếu dùng bất ngờ tập kích hoàng cung, giành được ngọc tỉ, danh chính ngôn thuận đăng ngai kia thì còn sợ ai thảo phạt sao. Càng nghĩ, Lương thừa tướng càng cảm thấy mình càng có nhiều phần thắng. Uy vương đúng thật là có ấn tín triệu tập hai mươi vạn quân đấy, nhưng hắn dám điều động sao? Đội quân đó còn phải ở biên cương canh giữ ngày đêm kìa. Mà cho dù hắn dám điều quân đi, đó chính là mưu phản, những tướng lãnh khác nào để yên. Cứ như vậy, chỉ cần dẹp được hơn năm ngàn ngự lâm quân bảo hộ hoàng cung và lão hoàng đế, ngai vàng này chắc chắn sẽ nằm trong tay. Đến lúc đội binh gần kinh thành nhất nhận được tin quay về bảo vệ, mọi chuyện đã ngã ngũ rồi. Đột nhiên, Lương thừa tướng lại nghĩ có nên cảm tạ lão hoàng đế gần đất xa trời kia năm xưa đã hạ chiếu tuyệt đối cấm nuôi dưỡng tư binh để tập trung binh lực bảo vệ biên giới không? Khoé miệng của Lương thừa tướng càng lúc càng nhếch cao, đắc ý thấy rõ.

Nam Thiên Nhất dạo gần đây chứng kiến sự bành trướng thế lực của tam hoàng tử Nam Cung Phong trong khi bản thân mình bị bó bột đã khiến hắn từ sớm không còn kiên nhẫn nữa rồi.

- Được, được. Bổn thái tử sẽ cho các ngươi biết dám động đến nghịch lân của bản thái tử sẽ chịu kết cuộc gì, Nam Thiên Phong và cả tên khốn kiếp Uy Vương kia nữa...

- Thái tử, bây giờ Nam Thiên Phong và Trần Duy Cẩn không phải là điều chúng ta phải lo lắng nữa. Quan trọng là phải khiến lão hoàng đế ký vào chiếu chỉ nhường ngôi kia.

Nam Thiên Nhất khoát tay nói:

- Ngươi an tâm đi. Lúc đó mẫu hậu của bổn thái tử ở trong cung sẽ nội ứng ngoại hợp. Nhất định ta sẽ có được chiếu chỉ đó.

Trong đôi mắt Nam Thiên Nhất xoẹt qua một tia ngoan tuyệt.

Lương thừa tướng lúc này nghĩ rằng mọi việc đã chắc chắn, lại bắt đầu suy tính tới lợi lộc của bản thân, nếu bây giờ không lấy được sự cam kết của Nam Thiên Nhất thì sau này hắn trở mặt không đáp ứng thì sao, nghĩ vậy Lương thừa tướng úp mở nói:

- Thái tử, sau này ngài lên ngôi cửu ngũ chí tôn, tiếng tốt ngài sẽ mang hết còn tiếng xấu thì Lương mỗ ta...

Lương thừa tướng làm bộ mặt bất đắc dĩ mà thở dài. Nam Thiên Nhất nheo mắt nhìn Lương thừa tướng lòng thầm rủa:

"Ngươi nghĩ ta không biết ngươi muốn gì sao? Nếu không phải đây là thời điểm mấu chốt, bổn thái tử cũng không cần mượn tay một kẻ có lòng bất trung như ngươi..."

Dù trong bụng có chán ghét trăm ngàn lần thế nào, Nam Thiên Nhất vẫn mở miệng hứa hẹn:

- Lương thừa tướng đang lo sợ cái gì? Bổn thái tử lên ngôi hoàng đế, không phải Quế Chi sẽ là hoàng hậu còn ngươi là quốc cửu cao quý, lại là công thần trên vạn người chỉ dưới một người sao?

Lương thừa tướng nghe lời của Nam Thiên Nhất thì mở cờ trong bụng, liền cười cười, buông lời nịnh nọt:

- Được giúp sức cho thái tử chính là vinh hạnh cho hạ thần, hạ thần làm sao dám suy nghĩ như thế...

Nam Thiên Nhất khinh thường hừ mũi, nhìn cũng chẳng thèm nhìn.

-----------------------

Sau khi bàn việc xong, Lương thừa tướng theo mật đạo rời khỏi phủ thái tử, còn Nam Thiên Nhất lại tiến vào một thông đạo khác. Tại thư phòng của Nam Thiên Nhất, một bức tường được mở ra, Nam Thiên Nhất từ bên trong bước ra.

Ngay khi bức tường được khép lại, một tràng ho khan vang đến tai Nam Thiên Nhất làm hắn không kịp phòng bị mà giật nẩy mình, liền quát:

- Là ai?

Cộp cộp

Tiếng gậy gõ xuống sàn nhà vang lên, từ gian bên hông Phượng Thành bước từng bước tới trước mặt Nam Thiên Nhất.

Thấy rõ người đó là Phượng Thành, tâm trạng đang treo đọt cây của Nam Thiên Nhất được lấy xuống, hắn liền chất vấn:

- Tại sao ngoại công lại ở đây?

Phượng Thành thấy tôn tử nhìn mình với ánh mắt đầy bất mãn, tâm tình cũng không được tốt, lại thở dài một tiếng, không chấp nhất nói:

- Ngươi lại đang mưu tính chuyện gì?

Nhìn bộ dạng tiếc không rèn sắt thành thép của Phượng Thành, Nam Thiên Nhất càng tức giận. Hắn không phủ nhận trước kia nhờ có sự chỉ dẫn của Phượng Thành mà hắn đã chiếm được rất nhiều lợi ích, nhưng càng về sau, lúc nào Phượng Thành cũng trách cứ hắn, bảo hắn cẩn trọng, luôn ngáng chân làm hắn càng lúc càng nảy sinh bất mãn, không phục. Hắn đã không còn là một đứa nhỏ cái gì cũng không biết, chuyện gì cũng phải nghe theo sự sắp đặt của Phượng Thành nữa rồi.

- Ngoại công không cần lo lắng cho Nhất Nhi, người cứ an tâm nghỉ ngơi đi.

Bỏ qua thái độ phớt lờ của Nam Thiên Nhất, Phượng Thành vẫn kiên nhẫn nói:

- Nhất Nhi, lão hoàng đế bệnh tình trầm trọng là thật, nhưng không phải vì vậy mà ngươi có thể xem thường khả năng của hắn. Điều quan trọng bây giờ là ngươi tuyệt đối không được làm chuyện lỗ mãng, tất cả hãy để ngoại công lo liệu...

Nam Thiên Nhất càng nghe càng không chịu được, hắn hắt chậu hoa trước mặt xuống đất, điên cuồng gào lên:

- Ngài đừng có xem ta như con nít vậy được không? Ta không cần ngài chỉ bảo.

Phượng Thành lớn tiếng quát:

- Nhất Nhi!

Nhưng lập tức, Phượng Thành liền kiềm chế cơn xúc động của mình, xuống giọng khuyên can:

- Ngươi nhất định định phải nghe lời ngoại công. Bây giờ tuyệt đối phải NHẪN!

Nam Thiên Nhất bật cười nói:

- Nhẫn? Nhẫn? Ngài lúc nào cũng bảo ta phải nhẫn, cuối cùng ta được gì? Ngài nói ta phải nhẫn tới lúc nào đây?

Càng nói, Nam Thiên Nhất càng lên cao giọng gắt gỏng.

- Ta sẽ không nghe theo lời của ngài nữa. Ngài bảo ta phải nhẫn sao? Ta nhẫn! Bây giờ thì sao? Ta đã bị người khác cưỡi lên cổ rồi! Sắp bị người ta cướp luôn ngôi vua rồi!

- Nhất Nhi. Ngoại công biết những việc gần đây khiến ngươi kích động, nhưng ngươi cứ an tâm, những việc đó ngoại công có thể lo liệu được...

Nam Thiên Nhất không nghe, gầm lên:

- Ta không tin. Ta sẽ không tin vào ngài nữa. Bây giờ, ta sẽ tự mình làm chủ tất cả, không phiền ngài nhọc công.

Phượng Thành bị chọc tới tím mặt, tay chỉ vào Nam Thiên Nhất gằn giọng nói mãi không nên lời:

- Ngươi... ngươi...

- Ngài đã già rồi. Hãy an tâm hưởng phúc đi.

Phượng Thành tức tới run người, khó khăn lắm mới bật được tiếng nói:

- Tốt... tốt... ngươi đã đủ lông đủ cánh rồi... không cần đến lão già ta nữa. Tốt!

Nam Thiên Nhất xoay lưng lại với Phượng Thành, không màng để ý. Phượng Thành đứng đấy một lúc, chờ đợi không được mới xoay người rời đi, tiếng gậy đập vào mặt đất cứ vang lên từng hồi cho đến khi mất hẳn...

Chương 22:

- Gia.

Trong đêm, có tiếng Thanh Phong khẽ gọi. Trần Duy Cẩn lập tức mở mắt tỉnh dậy, không một chút mê man. Sợ Tiểu Nguyệt bị đánh thức, Trần Duy Cẩn thận trọng ngồi dậy, đắp chăn lại cho nàng, xong xuôi mới bước ra khỏi phòng. Nhìn Thanh Phong đang đứng an phận ở một góc thì gật đầu một cái rồi bước đến thư phòng.

Thời gian chầm chậm trôi qua, Trần Duy Cẩn vẫn chăm chú đọc cẩn thận từng quyền sổ mà Thanh Phong đã cực khổ lấy về. Khoé môi của hắn từ từ nhếch cao, bỏ xuống quyển sổ, Trần Duy Cẩn nói với Thanh Phong:

- Tốt lắm. Nếu để thái tử nhìn thấy quyển sổ này, quan hệ giữa hắn và Lương thừa tướng nhất định sẽ bị rạn nứt...

- Người dự định đưa cho thái tử sao?

Nếu như để thái tử biết số lượng tư binh mà Lương thừa tướng nuôi dưỡng nhiều hơn gấp bội so với số mà hắn giao phó với Nam Thiên Nhất, Nam Thiên Nhất nhất định sẽ nghĩ đến Lương thừa tướng làm vậy là để uy hiếp hắn sau ngày Nam Thiên Nhất tạo phản. Hơn nữa, Lương thừa tướng còn âm thầm sử dụng nhiều danh nghĩa khác nhau để thâu tóm rất nhiều ruộng đất, nông thương nghiệp... để gia cố thế lực của mình. Đây chỉ là đơn thuần trợ giúp cho Nam Thiên Nhất thôi chứ không phải có những mưu đồ khác?

Trái ngược với suy nghĩ của Thanh Phong, Trần Duy Cẩn lại nói:

- Không! Là đưa cho Lương thừa tướng!

Thanh Phong kinh ngạc nhưng không lên tiếng, Trần Duy Cẩn làm vậy hẳn là có lý do của mình, Thanh Phong không bao giờ trái lệnh. Sau khi suy nghĩ một lúc, Trần Duy Cẩn hạ quyết tâm, lại nói với Thanh Phong:

- Ngươi đi cùng ta đến Lương phủ.

---------------------

Lương phủ.

Nhìn bề ngoài Lương phủ cũng không có quá nổi bật, đúng tiêu chuẩn gia viên của một quan lại trong triều, nhưng nếu nhìn kỹ càng hơn mới phát hiện được những đồ vật bày trí trong Lương phủ không đơn giản như vẻ bề ngoài, mỗi một thứ đều có một giá trị nhất định mà không phải người nào cũng có thể có được.

Lương thừa tướng hiếm muộn không phải là chuyện bí mật, may mắn là hơn mười mấy năm trước một tiểu thiếp sinh được cho hắn một đích tử, đó cũng là độc đinh duy nhất của Lương gia. Về phần nữ nhi, mọi người chỉ biết tới Lương thừa tướng có một ái nữ là Lương Quế Chi, người được mệnh danh là kinh thành đệ nhất mỹ nhân, còn về Lương Tiểu Nguyệt, nếu như không có cuộc tráo đổi tân nương náo động trước kia, chắc là thế gian chẳng một ai biết đến sự tồn tại của nàng.

Lương phu nhân cũng không phải là một người dễ sống cùng, tính ghen của bà ta cũng rất cao. Không thể thay đổi sự thật là bà không thể sinh thêm một đứa nhỏ nào cho Lương gia nên bà ta mới cắn răng để cho Lương thừa tướng nạp thêm tiểu thiếp. Năm xưa, sau khi tứ phu sinh được một nhi tử, Lương phu nhân liền lập tức cướp đấy đứa nhỏ nhận làm con mình, cấm tuyệt tứ phu nhân tiếp xúc. Vừa bị mất con, lại không được lòng trượng phu, bản thân lại không có năng lực phản kháng nên tứ phu nhân mới trút toàn bộ sự căm hận của mình lên người đứa con gái ra đời sau là Tiểu Nguyệt...

Đứng trong một biệt viện chỉ có một gian phòng cũ nát xập xệ, mái ngói đã bong tróc, cỏ bên ngoài thì cao đến cả thước, côn trùng sâu bọ đầy rẫy. Nơi này, thật có thể để cho người sống sao? Trần Duy Cẩn xiết chặt nắm đấm của mình. Hắn nổi giận. Phải, hắn đang tức giận. Đây chính là nơi ở trước kia của Tiểu Nguyệt. Tại sao Lương gia lại có thể đối xử với một đứa bé vô tội như vậy? Một đứa nhỏ còn chưa biết chuyện, một chút năng lực bảo vệ cũng không có.

Nhớ tới Tiểu Nguyệt, Trần Duy Cẩn lại đau xót. Nàng trở nên như vậy toàn bộ là do Lương gia gây ra. Hắn nhất định phải bắt trên dưới một nhà họ Lương phải trả giá.

-------------

Lương thừa tướng đang ngủ say thì giật mình tỉnh dậy, phát hiện ra trong phòng có người lạ thì muốn la lên nhưng hắn không cử động được, cả nói cũng không lên được tiếng.

- Ngài dường như sống rất tốt phải không, Lương thừa tướng? Để cho Lương phu nhân biết được ông lại muốn nạp thêm một tiểu thiếp mới, hẳn đó sẽ là một cảnh tượng đặc sắc...

Người thần bí ngồi ở bên bàn lên tiếng mỉa mai.

Lương thừa tướng nghe xong liền tái mặt, hắn chẳng yêu thương gì một phụ nhân đã luống tuổi mà lúc nào cũng tô son trét phấn dày đến cả mảng to, lại còn độc ác, cay nghiệt như Lương phu nhân. Nhưng chẳng hiểu vì sao, Lương thừa tướng lại cảm thấy rất sợ bà la sát đó, mỗi lần bà ta lên cơn liền đem hắn ra trút hận. Lương thừa tướng tự thuyết phục là bản thân đã rất muốn hưu thê tử của mình lắm rồi, nhưng nể tình phu thê bao nhiêu năm, lại thêm bên nhà Lương phu nhân là một đại thế gia nên mới nhường nhịn tới bây giờ, còn sự thật ra sao có lẽ chính Lương thừa tướng cũng không muốn nói tới.

Dù biết tính ghen của Lương phu nhân rất nặng, nhưng nhìn những nữ nhân tuổi xuân cập kê lãng vãng trước mắt Lương thừa tướng vẫn không nhịn được ham muốn của mình. Mỗi lần như vậy, Lương phu nhân liền làm lớn chuyện đánh đập gian phụ, chì chiết gian phu là hắn. Càng nhớ, Lương thừa tướng càng căm giận.

Đến một ngày, hắn thành nghiệp lớn, hắn nhất định sẽ bắt bà ta phục tùng mình, rồi cưới về vô số thê thiếp để đền bù sự chịu đựng bao nhiêu năm qua của hắn.

Một bóng đen khác tiến tới kéo Lương thừa tướng đang nằm trên giường xuống quỳ rập trên đất, lại giải huyệt câm cho Lương thừa tướng, bị đau nhưng hắn không dám lên tiếng kêu, khó khăn lên tiếng hỏi:

- Ngươi là ai? Muốn gì ở bản thừa tướng?

Người thần bí phất tay, bóng đen kia liền hiểu mà đốt lên một ngọn lửa nhỏ mồi cho chiếc đèn cầy trên bàn. Qua ánh sáng le lói, Lương thừa tướng cuối cùng cũng nhận diện được người thần bí đó, hắn liền biến sắc lắp bắp gọi:

- Uy... Uy vương...

Trần Duy Cẩn nhếch mép cười, không thèm nhìn lấy một cái. Hít vào mấy hơi, Lương thừa tướng như lấy lại được tinh thần, cứng miệng nói:

- Ngài làm vậy là có ý gì? Lẽ nào ngài không biết mưu hại mệnh quan triều đình phải bị tội gì sao?

Trần Duy Cẩn lại giễu:

- Bản vương dám đến đây lẽ nào lại còn sợ?

Phải. Người khác có thể sợ, nhưng Uy vương mà sợ thì đâu còn là Uy vương. Hắn không sợ quyền lực, chẳng ngại quyền thế, chính người như hắn mới thật khó đối phó, điều gì có thể làm hắn lay chuyển đây.

Quan trọng hơn là bây giờ, Uy vương không phải đã về vây cánh của tam hoàng tử Nam Thiên Phong sao, lẽ nào lần này hắn đến đây để giết người thủ tiêu?

Càng suy nghĩ, Lương thừa tướng càng sợ hãi, mồ hôi ứa ra như tắm.

- Ngài... muốn gì?

- Không cần sợ hãi như thế. Lần này, bổn vương tới là có việc muốn bàn với ngài. Đương nhiên, sẽ không bắt Lương thừa tướng phải chịu thiệt thòi rồi.

Lương thừa tướng nghe thế càng biến sắc.

Thanh Phong cầm quyển sổ quăng trước mặt Lương thừa tướng, Lương thừa tướng run rẫy cầm lên đọc, càng đọc càng tái mặt.

Làm sao có thể? Hắn đã làm việc cực kỳ cẩn thận, làm sao Uy vương lại có thể tìm ra được manh mối, không những vậy, mà lại còn nắm giữ rành mạch những việc hắn làm nữa.

Lương thừa tướng nhìn Trần Duy Cẩn với ánh mắt không thể ngờ được.

Trần Duy Cẩn không tỏ ra biểu tình, chỉ bình bình nói:

- Bổn vương muốn ngươi làm một việc. Không biết Lương thừa tướng sẽ đáp ứng không?

Lần đầu tiên trong đời, Lương thừa tướng cảm thấy uy hiếp đến như vậy, là do hắn quá tự mãn với trí thông minh của mình hay trước nay vẫn là xem thường khả năng Uy vương?

Dù là nguyên nhân nào cũng không thay đổi được sự thật bây giờ hắn không có quyền chọn lựa...

Chương 23:

Một ngày nọ, trong kinh thành lan truyền một tin tức: Lương thừa tướng từ mặt nữ nhi của mình là Lương Tiểu Nguyệt, kể từ bây giờ nàng đã không còn là người của Lương gia nữa. Lương Tiểu Nguyệt là ai? Chính là chính phi của Uy vương Trần Duy Cẩn.

Nhiều người đoán già đoán non, có người cho rằng kể từ khi Tiểu Nguyệt gả cho Uy vương không còn qua lại với Lương gia nên chọc Lương thừa tướng tức giận, lại có người đoán rằng là vì Uy vương bây giờ tình thế bất lưỡng lập với thái tử Nam Thiên Nhất, giữa hai hiền tế Lương thừa tướng quyết định từ bỏ Uy vương, để chứng minh lòng trung của mình với thái tử Nam Thiên Nhất...

Dù họ có suy đoán đến mức nào thì vẫn không cách nào biết sự thật phía sau bức màn và những lời nói đó cũng không bao giờ đến được tai của Tiểu Nguyệt.

Từ trước, Trần Duy Cẩn đã cẩn thận dặn dò hạ nhân trong phủ tuyệt đối không được bàn tán để đến tai Tiểu Nguyệt, ai vi phạm loạn côn đánh chết, gia đình bị đem bán ra ngoài. Vậy nên Tiểu Nguyệt được bảo hộ kỹ lưỡng, hoàn toàn không hề biết gì về mọi sự bên ngoài. Mà liệu rằng, nếu biết được, nàng cũng có hiểu "từ mặt" là gì không? Nàng còn chẳng ý thức được phụ thân là gì kia mà.

Khi thái tử Nam Thiên Nhất nghe được tin này chỉ nhíu mày thầm trách Lương thừa tướng trong lúc này còn làm chuyện. Nhị hoàng tử Nam Thiên Cung vẫn một mặt bàng quan thế sự, nhưng không ai biết được hắn đang suy nghĩ gì. Tam hoàng tử Nam Thiên Phong chỉ hừ lạnh không để ý. Tứ hoàng tử Nam Thiên Thần cũng lâm vào suy tư trong sự gây phiền hà của Lão Khấu ở kế bên.

Thấy Nam Thiên Thần vẫn lo nghĩ cho Uy vương như vậy, Lão Khấu điên cuồng gào thét:

- Uy vương thật sự đã làm phản rồi...

Lão hoàng đế trên giường bệnh nghe xong chỉ đơn cười nhạt xem như có như không, nhẹ giọng thầm nhủ:

- Đến lúc rồi sao...

Và tình tiết ấy cũng chỉ là một nét bút để tô điểm cho cuộc chiến đang tới hồi quyết liệt trên triều đình kia...

-----------------------

Phủ tứ hoàng tử.

- Ngài có vẻ vẫn bình tâm nha.

Tứ hoàng tử Nam Thiên Thần đang viết chữ ở thư phòng, nghe tiếng nói thì ngẩng mặt lên nhìn, thấy gương mặt của Trần Duy Cẩn như cười như không ở đối diện, ánh mắt hắn lóe sáng tỏ vẻ hài lòng. Nam Thiên Thần đặt bút xuống, vẫn giữ vẻ vô ưu cười cười với Trần Duy Cẩn.

- Uy vương ngài đang cực công làm việc như thế, bổn hoàng tử đương nhiên cũng phải làm đúng bổn phận của mình chứ.

Trần Duy Cẩn tiếp tục hỏi:

- Ngài vẫn tin ta?

Nam Thiên Thần vẫn cười nhưng trong mắt lại một tia sắc bén.

- Dù ta không tin ngài, ta cũng phải tin tưởng vào cách nhìn người của ta chứ.

Nếu thật sự Trần Duy Cẩn muốn chọn tam hoàng tử Nam Thiên Phong làm đối tượng ký thác thì ngay từ đầu hắn đã không tìm tới Nam Thiên Thần. Cũng có thể, tìm đến Nam Thiên Thần là một cách nghi binh, dù sao từ trước đến giờ có thể nói là Nam Thiên Thần đơn phương nhận lấy thành quả do Trần Duy Cẩn tạo ra, dù có bị bỏ rơi, hắn cũng không có quyền gì trách cứ Trần Duy Cẩn, nhưng suy đi tính lại, Nam Thiên Thần vẫn không tin Trần Duy Cẩn lại phản bội lại hiệp ước, ít nhất người người khiến hắn có thể làm trái lời hứa không phải là Nam Thiên Phong.

Trần Duy Cẩn cười cười bỏ qua, rồi đi vào vấn đề chính:

- Sắp tới cục diện sẽ có nhiều biến đổi, ta không có khả năng bảo hộ cho ngài nên ngài phải tự lo lấy.

- Bổn hoàng tử tự hiểu.

Nam Thiên Thần nhíu mày nói, hắn cũng không phải loại vô hại vô dụng như bề ngoài hắn tạo ra, cũng không có ý định sẽ hoàn toàn ỷ lại vào năng lực của Trần Duy Cẩn.

Nhìn thấy nắm tay của Nam Thiên Thần siết chặt, Trần Duy Cẩn khẽ thở dài, không biết có nên nói cho hắn biết chuyện này hay không. Cuối cùng, Trần Duy Cẩn vẫn úp mở nói:

- Tứ hoàng tử... thật sự chúng ta không phải không có cơ hội thắng đâu.

Nam Thiên Thần liền nhìn Trần Duy Cẩn với ánh mắt kinh ngạc. Lẽ ra theo kế hoạch, nếu như Nam Thiên Thần thật sự không có cơ hội bước lên ngôi đế vị kia, thì hai người sẽ giúp cho một người khác bước lên ngai vị đó, người được đồng tình chọn chính là tam hoàng tử Nam Thiên Phong.

Thái tử là tuyệt đối không thể, đó chính là tử địch một sống một còn. Nhị hoàng tử tâm tư quá âm trầm, nếu hắn lên ngôi, thật không biết người tiếp theo phải chết có phải là những kẻ lót chân như bọn hắn hay không. Nhìn qua nhìn lại, người thích hợp chỉ có Nam Thiên Phong, ít nhất hắn không nặng tâm cơ như hai người kia, chỉ cần sau khi hắn lên ngôi, Nam Thiên Thần chấp nhận trở thành một vương gia đến đất phong ở một vùng hẻo lánh còn Trần Duy Cẩn buông bỏ toàn bộ quyền lực đi ẩn cư thì cơ hội sống còn vẫn cao hơn.

Trước giờ Nam Thiên Thần luôn nghĩ: sẽ giúp Nam Thiên Phong đăng ngai.

Nếu như... lời Trần Duy Cẩn nói là thật thì.. người cho Nam Thiên Thần có cơ may chạm đến ngôi vị kia chính là...

- Uy vương, ngài nói vậy là có ý gì?

Nam Thiên Thần kích động hối thúc.

Trần Duy Cẩn không biết có nên để Nam Thiên Thần hy vọng hay không. Dù Nam Thiên Thần có bộ dạng trưởng thành như thế nào thì vẫn không thể thay đổi được việc Nam Thiên Thần cũng chỉ mới hơn mười ba tuổi. Ở độ tuổi Trần Duy Cẩn luôn khát khao chiến thắng và mong muốn nhận được sự thừa nhận của phụ thân mình.

- Hoàng thượng... có suy nghĩ tốt về ngài.

Đầu của Nam Thiên Thần như bị đánh boong một tiếng. Bật lên nụ cười ngờ nghệch. Trước nay, hắn đã luôn hy vọng, luôn hy vọng phụ hoàng sẽ nhìn đến hắn, khen ngợi hắn chỉ một lần. Nhưng vì bảo tồn cái mạng nhỏ, hắn lúc nào cũng phải nhịn nhục, không dám phô bài tài năng. Cái nhìn thờ ơ của lão hoàng đế khi chứng kiến những lúc đó làm hắn thấy hỗ thẹn, hắn muốn bùng nổ, muốn nói rằng hắn có thể làm được tốt hơn, hãy nhìn hắn đi...

Hắn rất muốn thét lên rất nhiều như thế.

Cuối cùng, vẫn im lặng.

Phụ hoàng là người hắn tôn kính nhất, sùng bái nhất. Ngài thông minh, ngài tài giỏi, ngài sắc sảo nhưng ngài cũng thật quá vô tình... là người khiến Nam Thiên Thần vừa kính yêu vừa hận.

Nam Thiên Thần kích động chạy tới lay lấy tay Trần Duy Cẩn, liên miệng hỏi:

- Ngài nói là thật sao? Không phải gạt ta chứ?

Nhìn đôi mắt kỳ vọng của Nam Thiên Thần, Trần Duy Cẩn trịnh trọng nói:

- Là sự thật. Những việc ta làm bây giờ cũng là ý của hoàng thượng.

Nam Thiên Thần quá bất ngờ không tiếp thu được, cứ mở to mắt nhìn.

Trần Duy Cẩn lại nói:

- Bây giờ không chỉ là bảo toàn tính mạng của mình, chúng ta còn có một trách nhiệm mới.

Nam Thiên Thần nghe thấy lời đó liền bừng tỉnh, hai tay nắm chặt lại, hai mắt nheo lại suy ngẫm.

Đúng vậy! Bây giờ, hắn còn có cả sự uỷ thác của phụ hoàng. Đây là lần đầu tiên cũng có thể là lần cuối cùng hắn được phụ hoàng giao cho, hắn nhất định phải hoàn thành hy vọng của phụ hoàng.

Ngọn lửa quyết tâm bừng cháy mãnh liệt trong đáy mắt của Nam Thiên Thần.

Sắp đến lúc, tứ hoàng tử Nam Thiên Thần người tưởng chừng như vô hại, không có khả năng giành lấy ngôi đế vương bước chân lên đài.

Chương 24

Nam Thiên Quân, hoàng đế của Nam Quốc, lên ngôi khi mới mười tuổi dưới sự nhiếp chính của Tần thái hậu, lấy hiệu là Thánh Minh. Sau khi Nam Thiên Quân trưởng thành, Tần thái hậu vẫn không muốn buông quyền lực trong tay mình, Nam Thiên Quân rất bất mãn nhưng khi đó hắn chưa có khả năng đối nghịch với thế lực của Tần thái hậu và Tần quốc công nên đành ẩn nhẫn. Bề ngoài vẫn sắm vai một hoàng đế nhu nhược, cái gì cũng không ngó ngàng nhưng sau lưng, Nam Thiên Quân bắt đầu xây dựng thế lực của mình...

Tần thái hậu đương lúc đắc ý nên không đề phòng nhi tử của mình, mắt thấy tình thân dần trở nên xa cách cũng không có ý định hàn gắn. Cứ thế, khoảng cách giữa bà và nhi tử càng lúc càng xa.

Đến một ngày, khi bị chính hoàng nhi của mình kéo ngã từ ghế thái hậu xuống, Tần thái hậu mới tỉnh ngộ. Nam Thiên Quân bây giờ không còn là một đứa trẻ tuỳ theo sự sắp đặt của bà, đã có năng lực quyết định mọi chuyện, thậm chí còn có sức mạnh để lật đổ gia tộc họ Tần của mình.

Tần thái hậu nhiều lần tự hỏi: nếu biết trước kết cuộc này, năm xưa bà sẽ nhẫn tâm phế bỏ nhi tử thân sinh của mình để Nam quốc thay thành họ Tần hay bà sẽ sớm trao trả quyền lực lại để đổi đường sống cho Tần gia?

Dù trong tâm tưởng của bà có chọn kết quả nào đi nữa thì vẫn không thể thay đổi được sự thật hiện tại. Tần thái hậu không bao giờ có cơ hội để hối hận.

Nhìn nụ cười giễu cợt vô tình của Nam Thiên Quân, Tần thái hậu tự hiểu rằng tất cả đã quá muộn, bà nhắm mắt buông xuôi, chấp nhận tất cả.

Một ngày kia, toàn Nam quốc bị một tin tức làm trấn động: cả gia tộc Tần quốc công bị nhấn chìm trong biển lửa, không một người sống sót.

Có nhiều phỏng đoán là Tần gia đã hết thời vận phật ý trời nên bị trừng phạt, có người nói Tần gia bị kẻ thù ám toán, nhưng ai lại có đủ năng lực để diệt luôn cả tộc Tần gia như thế...

Hoàng đế Nam Thiên Quân sau khi nghe tin dữ đã bị kích động đến thổ huyết, Tần thái hậu càng bệnh liệt giường, đóng cửa không gặp bất cứ ai.

Nam Thiên Quân lấy danh nghĩa là hậu duệ của Tần gia, đầu đội khăn tang, hạ lệnh cả nước chịu tang ba năm.

Đó là ba năm ảm đạm của Nam quốc, không có một lễ tiệc nào được diễn ra. Nam Thiên Quân lúc ấy đã gánh thay trách nhiệm của Tần quốc công, ngày đêm lao lực, xử lý chính sự. Khi đó, người ta mới biết rằng hoàng đế của họ là người cực tài ba chứ không phải chỉ là một hoàng đế bù nhìn chỉ biết hưởng thụ. Trong ba năm đó, hoàng đế miễn luôn việc đưa tú nữ vào cung, phát chẩn thiên tai...

Ở nhân gian, bá tánh không tiếc lời khen ngợi Thánh Minh Đế Nam Thiên Quân, những lời tốt đẹp cứ thế lan truyền. Chẳng mấy chốc, chẳng mấy ai còn đến sự huy hoàng của gia tộc Tần thị năm xưa, nếu có, chỉ có tiếng "chậc" vang lên tiếc nuối. Tất cả đã đi vào dĩ vãng...

...

Thánh Minh, năm thứ mười, tháng sáu, ngày mười tám, một năm sau ngày Tần gia bị diệt tộc, Tần thái hậu mất.

Thánh Minh, năm thứ mười ba, tháng tám, ngày tám, Thánh Minh Đế lập hậu.

Thánh Minh, năm thứ mười bốn, xảy ra hạn hán, Thánh Minh Đế hạ lệnh mở kho gạo.

Thánh Minh, năm thứ mười lăm, biên giới phía bắc bị xâm lăng, Thánh Minh Đế đích thân dẫn binh ra trận.

Thánh Minh, năm thứ mười tám, tháng giêng, ngày hai mươi, đại hoàng tử ra đời, phong tên Nam Thiên Nhất, lập làm thái tử.

...

Thánh Minh, năm thứ bốn mươi hai, Lương thừa tướng mưu phản, bắt giam cả nhà, chờ ngày định tội...

--------------------------

Ngồi trong ngục, cẩm y bào thay bằng áo tù rách nát, mùi hôi thối sốc lên mũi, thỉnh thoảng còn có mấy con chuột chạy qua, cả một ánh sáng cũng không thấy được, Lương thừa tướng vẫn không thể ngờ lại có ngày hắn ra nông nỗi này. Tại sao lại ra như vậy? Hắn đã sai chỗ nào?

Bên cạnh Lương thừa tướng đang thất thần là Lương phu nhân đang gào khóc. Tóc tai bà ta rối tung, quần áo nhăn nhúm xộc xệch, bà ta cứ luôn miệng la hét khóc lóc inh ỏi trông chẳng khác nào một người đàn bà bị điên.

- Mau thả ta ra! Ta là thừa tướng phu nhân! Con ta là thái tử phi! Các ngươi không được đối xử với ta như vậy...

Mấy vị thê thiếp khác của Lương thừa tướng cũng không ngoại lệ, tất cả đều bị tống giam vào ngục, tiếng khóc than thành đàn, chỉ là, họ không dám lớn tiếng kêu gào như Lương phu nhân thôi.

Sau khi suy nghĩ nhiều lần, cuối cùng Lương thừa tướng cũng hiểu ra, người đứng phía sau chuyện này chắc chắn chính là Uy vương Trần Duy Cẩn! Chẳng trách vì sao Trần Duy Cẩn lại buộc hắn phải đoạn tuyệt quan hệ với Tiểu Nguyệt, chỉ như vậy, ngày hôm nay Tiểu Nguyệt mới không bị liên luỵ.

Trần Duy Cẩn!

Lương thừa tướng càng nghĩ càng tức giận, tại sao Trần Duy Cẩn cứ phải khăng khăng đối nghịch với hắn như vậy?

Đúng rồi! Còn Quế Chi! Đến giờ Quế Chi vẫn chưa bị bắt, chắc chắn thái tử đã che chở cho nữ nhi của hắn. Phải! Hắn vẫn còn thái tử! Nhất định Nam Thiên Nhất sẽ tìm cách cứu hắn ra. Hắn vẫn còn nhiều tài sản bí mật khác, chỉ cần đem nó ra làm vật trao đổi, nhất định Nam Thiên Nhất sẽ cứu hắn ra.

May mắn là nhi tử duy nhất của hắn không có ở kinh thành, tránh được một kiếp này. Nhi tử đó chính là mang tất cả kỳ vọng của hắn và là người duy nhất kéo dài hương hoả của Lương gia.

Lương thừa tướng sau khi đã thấu suốt thì đôi mắt không còn vẻ ảm đạm nữa mà loé lên một tia sinh cơ cùng tức giận.

Uy vương. Thù này ta nhất định sẽ trả!

-----------------

Lương thừa tướng đã suy đoán đúng, việc Lương thừa tướng nuôi dưỡng tư binh ý định mưu phản chính là do hắn tiết lộ cho Nam Thiên Phong biết. Nam Thiên Phong liền vui mừng cười to ba tiếng, nghĩ đến việc lại có thể nhổ thêm một cánh tay đắc lực của thái tử thì lại càng đắc chí liền tâu việc này lên với lão hoàng đế. Lão hoàng đế đang bệnh nặng nghe được tin này liền tức giận mà ho mấy tiếng làm cho Trương công công và mấy lão thái y một phen hốt hoảng. Lão hoàng đế hạ chiếu để Nam Thiên Phong lãnh binh đi tiêu diệt đoàn tư binh đó.

Trần Duy Cẩn nghe được tin đấy trong lòng lại thầm mắng lão hoàng đế cáo già, lão từ sớm đã biết tất cả, làm gì có việc mà tức giận công tâm tới ói máu chứ. Lão hoàng đế cũng diễn thật đạt đi.

Thật ra, quyển sổ lần trước Trần Duy Cẩn đưa cho Lương thừa tướng chỉ có nửa quyền, ghi về phần tiền tài bất chính của lão, còn phần về đội tư binh bí mật trong bóng tối của Lương thừa tướng thì vờ xem như không biết, để Lương thừa tướng buông lỏng cảnh giác. Mặt khác, hắn không có hứa sẽ giữ bí mật chuyện này nha. Trần Duy Cẩn mang một bản sao chép khác đưa đến Nam Thiên Nhất, bây giờ, chắc là đã ở trên tay Nam Thiên Nhất rồi.

Lương thừa tướng, lần này ngươi đừng nghĩ có người sẽ cứu được ngươi.

---------------------

Phủ thái tử.

Nam Thiên Nhất quăng quyển sổ trên tay xuống, mặt hầm hầm tức giận.

Giỏi cho Lương thừa tướng! Ngươi lại dám qua mặt bổn thái tử như vậy!

Đương lúc đó, Lương Quế Chi hốt hoảng từ bên ngoài xông cửa vào, sốt ruột gọi:

- Thái tử...

Nàng bình thường xinh đẹp tuyệt luân, nay đến khóc cũng đặc biệt hơn người, nhìn vào liền khiến người khác cảm thấy đau lòng, muốn che chở. Nhưng đáng tiếc, giờ đây nhan sắc của nàng không còn khiến Nam Thiên Nhất xao xuyến nữa mà cảm thấy chán ghét không thôi.

- Thái tử... phụ thân đã bị bắt rồi...

Lương Quế Chi giọng rưng rưng tỉ tê, cầm khăn tay lau nước mắt nên không nhìn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của Nam Thiên Nhất.

Thấy Nam Thiên Nhất mãi không đáp lời, Lương Quế Chi mới ngẩng mặt lên nhìn, vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của Nam Thiên Nhất đập vào mắt nàng. Lương Quế Chi khẽ run rẩy nhưng vấn cố nài nỉ:

- ... thái tử... phụ thân là vô tội. Ngài nhất định phải cứu phụ thân ra...

Phải rồi, nhất định phải cứu được phụ thân ra, nếu phụ thân không còn, nàng cũng sẽ mất tất cả. Nàng đương nhiên hiểu Nam Thiên Nhất lấy nàng một phần là vì nhan sắc của nàng nhưng phần lớn lại vì giá trị của Lương thừa tướng. Hắn là thái tử, muốn nữ nhân thế nào mà không được, chỉ có quyền lực mới là cái hắn xem trọng. Nếu Lương phủ mất, nàng sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa, đến lúc đó, Nam Thiên Nhất sẽ đối xử với nàng như thế nào đây?

Không! Nàng không chấp nhận mất tất cả như vậy! Nàng là thái tử phi! Tương lai, nàng chính là hoàng hậu!

- Thái tử...

Nam Thiên Nhất vẫn không nhúc nhích, Lương Quế Chi cắn môi, siết chặt khăn tay, lại lên tiếng ngon ngọt:

- Thái tử, thiếp biết một bí mật...

Nam Thiên Nhất vẫn bất động, Lương Quế Chi liều mình nói tiếp:

-... thiếp biết... phụ thân vẫn còn nhiều tài sản cất giấu khác. Phụ thân làm rất bí mật, thiếp chỉ tình cờ mà biết được. Nếu như thái tử có thể cứu được phụ thân ra, nhất định, nhất định phụ thân sẽ báo đáp thái tử.

Nam Thiên Nhất không nghe nổi nữa, phì cười. Lương Quế Chi nghe giọng cười Nam Thiên Nhất chẳng hề cảm thấy nhẹ lòng mà lại thấy lo sợ nhiều hơn.

- Ha ha ha... Nếu từ đầu Lương cẩu tặc kia thành thật thì có lẽ bổn thái tử còn suy nghĩ lại. Đáng tiếc! Đáng tiếc!

Lương Quế Chi biết việc không xong, lại cố gắng thay đổi tình thế:

- Thái tử, làm sao ngài lại nói phụ thân như vậy. Phụ thân trước giờ luôn trung thành với thái tử.

Nghe vậy, Nam Thiên Nhất lại càng cười lớn, trừng mắt nói với Lương Quế Chi, nhấn mạnh:

- Ta nói... Lương thừa tướng xong rồi! Cả nàng cũng vậy...

Lương Quế Chi như bị sét đánh ngang tai, bước chân run lẩy bẩy thụt lùi, không tin được mở to mắt nhìn Nam Thiên Nhất.

- Lương thừa tướng hết thuốc cứu rồi. Còn cái này là của nàng.

Dứt lời, Nam Thiên Nhất quăng cho Lương Quế Chi một phong thư, Lương Quế Chi chết đứng khi nhìn thấy dòng chữ trên đó: Hưu thư.

Lương Quế Chi không chấp nhận sự thật này, chăm chăm nhìn Nam Thiên Nhất không tin nổi:

- Ngài đang đùa Quế Chi sao? Ngài làm sao có thể đối xử Quế Chi như vậy được...

Không thèm nghe lấy một lời, cũng chẳng một câu giải thích, Nam Thiên Nhất cho gọi người vào ra lệnh:

- Lương Quế Chi bây giờ không còn là thái tử phi nữa. Hãy đưa nàng ta tới đại lao hội hợp với Lương gia đi.

Hai tên tuỳ tùng tiến lên bắt lấy hai tay Lương Quế Chi kéo đi, Lương Quế Chi không chấp nhận, điên cuồng giãy giụa thoát khỏi sự khống chế của hai người đó, lớn tiếng nói:

- Thiếp không chấp nhận. Thái tử. Ngài không thể đối xử với ta như vậy...

Bàn tay đang cầm tờ hưu thư run rẫy đưa lên, đôi mắt hiện lên sự bất cam, Lương Quế Chi xé nát bức hưu thư đó.

- Ta không muốn. Ta không chấp nhận...

Nam Thiên Nhất chán ghét, không kiên nhẫn quát:

- Dẫn đi.

Lần này, hai tên tuỳ tùng không nương tay nữa, kẹp chặt lấy Lương Quế Chi lôi đi. Lương Quế Chi vẫn điên cuồng gào thét:

- Thái tử, ngài không được làm vậy. Ta không đi! Ta không đi! Các ngươi buông tay ra! Ta là thái tử phi! Ta là thái tử phi...

Thái tử, ngài không thể tàn nhẫn như vậy...

Chương 25

Uy vương phủ.

Hôm nay, Trần Duy Cẩn không ra ngoài, thảnh thảnh thơi thơi ở nhà với Tiểu Nguyệt.

Tiểu Nguyệt đang vẽ tranh, còn Trần Duy Cẩn thì nằm lười trên ghế dài. Sau khi vẽ tranh xong, Tiểu Nguyệt cảm thấy có gì đó không đúng, suy nghĩ một lúc mới nhìn Trần Duy Cẩn hỏi:

- Hôm nay, chàng không đi đâu sao?

Nghe Tiểu Nguyệt hỏi vậy, Trần Duy Cẩn buồn bực, vì thường ngày hắn luôn tối mịch mới về nên sự có mặt của hắn vào ban ngày khiến Tiểu Nguyệt cảm thấy kỳ lạ sao? Sinh hoạt vào buổi sáng của nàng được mặc định không có Trần Duy Cẩn ở bên. Vì vậy, nàng mới không quấn lấy hắn như lúc tối mà xem hắn như vô hình không để ý tới?

Trần Duy Cẩn thở dài, không nỡ trách nàng, nhẹ nhàng nói:

- Hôm nay là ngày đặc biệt. Ta sẽ không làm việc mà ở bên cạnh nàng, được không?

Tiểu Nguyệt theo quán tính gật đầu, xong trầm tư suy nghĩ lời của Trần Duy Cẩn, lại hỏi:

- Vậy ngày mai chàng sẽ không có, phải không?

Trần Duy Cẩn cười khổ gật đầu:

- Ừ.

Tiểu Nguyệt dường như đã hiểu "ngày đặc biệt" là có ý gì, là hôm nay, dù trời chưa tối, nàng vẫn có thể ở bên Trần Duy Cẩn. Nghĩ thế, Tiểu Nguyệt liền lon ton chạy tới ngồi cạnh Trần Duy Cẩn và hơi dựa vào hắn.

Trần Duy Cẩn buồn cười, tiểu nương tử của hắn đã hiểu ra rồi sao?

Trần Duy Cẩn khẽ siết tay ôm Tiểu Nguyệt vào lòng, bỏ toàn bộ những suy tính mệt mỏi qua một bên. Bên cạnh Tiểu Nguyệt chính là thời gian hắn cảm thấy dễ chịu nhất. Nàng nhu thuận, nàng tĩnh lặng khiến hắn cảm thấy thật bình an, thật nhẹ nhõm.

Trần Duy Cẩn nhắm mắt hưởng thụ hạnh phúc chỉ thuộc về hắn, thời gian cứ thế trôi qua, Tiểu Nguyệt vẫn ngồi yên như vậy mà không cảm thấy có gì khó chịu.

Đến khi mở mắt ra, Trần Duy Cẩn nở nụ cười hiếm hoi với Tiểu Nguyệt:

- Lúc nãy, nàng vẽ tranh sao?

Tiểu Nguyệt gật đầu.

- Chúng ta đi xem.

Tiểu Nguyệt gật gật đầu rồi đứng lên, Trần Duy Cẩn vẫn giữ tư thế ôm lấy một bên eo của nàng bước tới.

Bức tranh Tiểu Nguyệt vẽ rơi vào mắt của hắn, nàng không phải vẽ theo kiểu thuỷ mạc hay bất cứ loại nào mà hắn từng thấy qua. Nhìn bức tranh của nàng cứ như đang nhìn thấy cảnh vật trước mắt nàng lúc đó, chính xác đến từng cọng cỏ.

Hắn khẽ thở dài, tự hiểu rằng nàng vẽ là vẽ lại cảnh vật mà nàng đã từng nhìn thấy, dù cảnh ấy có đẹp đến thế nào, nàng cũng chỉ nhớ được hình dạng chúng mà không bao giờ hiểu được tình ý trong đó.

Nàng học cầm, nàng có thể đàn, nhưng không thể hiểu được ý cầm.

Nàng chơi cờ, nàng có thể ứng biến tốt nhờ trí nhớ, không thể hiểu được sự sâu xa trong từng bước cờ.

Nàng có thể đọc thơ, nhưng không thể làm được một bài thơ đơn giản nhất.

Tiểu Nguyệt thấy Trần Duy Cẩn cầm bức tranh của mình xem thật lâu, không biết hắn suy nghĩ gì nên hướng mắt chờ đợi.

Chợt tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt thuần khiết của Tiểu Nguyệt, Trần Duy Cẩn mới xoa đầu nàng, cười nhẹ nói:

- Nguyệt Nhi vẽ rất đẹp nha. Nàng làm tốt lắm.

Nghe vậy, Tiểu Nguyệt cảm thấy vui nhẹ nhàng cười gật đầu.

Trần Duy Cẩn lại đau lòng.

- Nguyệt Nhi!

Tiểu Nguyệt ngẩn đầu lên nhìn Trần Duy Cẩn, thấy biểu tình nghiêm túc của hắn thì hơi rụt lại nhưng vẫn chờ đợi.

- Nàng chỉ được nghe lời của ta, những lời của người khác... nàng thích nghe thì nghe, không nghe cũng không sao... bởi vì, họ có ác ý muốn làm nàng bị tổn thương.

- Tổn thương?

- Phải. Bên ngoài, có rất nhiều người xấu, họ không muốn chúng ta hạnh phúc, nên sẽ nói những lời làm tổn thương nàng.

- Họ nói cái gì để "tổn thương" Tiểu Nguyệt?

Đang phút lãng mạn, Trần Duy Cẩn bị Tiểu Nguyệt làm cho cứng miệng, họ sẽ nói cái gì? Hắn có thể nói ra sao? Nói nàng đã bị Lương phủ từ mặt? Tiểu Nguyệt hiểu được "từ mặt" là gì sao? Nói là Lương phủ bị tống giam mưu phản? Nói là...

Trần Duy Cẩn rớt mồ hôi hột.

- Là... những lời làm nàng cảm thấy buồn, nàng sẽ khóc... như là... nàng sẽ không thể ở bên ta nữa...

Tiểu Nguyệt liền hoảng sợ, co rúm người lại, nấp vào người Trần Duy Cẩn. Trần Duy Cẩn liền cảm thấy hối hận, ôm lấy nàng trấn an.

- Nàng đừng sợ, đó chỉ là lời nói, sẽ không thành sự thật được.

Tiểu Nguyệt đang dúi mặt vào ngực hắn khó khăn lắm mới ngẩng lên được, hai mắt đỏ au nói:

- Tiểu Nguyệt không nghe. Tiểu Nguyệt chỉ tin lời Cẩn thôi.

Trần Duy Cẩn vỗ về nàng an ủi:

- Ừ, Nguyệt Nhi chỉ cần nghe theo lời ta thôi... ngoan...

Tiểu Nguyệt vẫn ôm chầm lấy Trần Duy Cẩn, dù có những lời hứa hẹn của hắn vẫn làm cho nàng cảm thấy sợ hãi. Đôi tay đang níu lấy áo của hắn khẽ run lên từng hồi.

Bây giờ, nàng đã hiểu thêm nhiều thứ, biết tắm rửa, biết thay y phục, cũng biết được người nào tốt với nàng. Bởi vì trước kia nàng đã bị bỏ đói thời gian dài nên cơ thể rất nhỏ bé, gầy yếu, tay cũng có rất nhiều vết chai. Sau này, Thanh Ca được phân đến đặc biệt chăm sóc nàng, những vết chai trên tay nay đã biến mất, da dẻ được dưỡng cho trắng noãn, mềm mại, nhưng vẫn có nhiều vết thương mãi không thể biến mất, nhất là những vết sẹo trong trái tim của nàng.

Trong thế giới của nàng, đến bây giờ, mọi thứ thật xa cách, tất cả đều lạnh lẽo, chỉ có duy nhất một mình Trần Duy Cẩn mang tới hơi ấm cho nàng. Nàng rất sợ, rất sợ phải mất đi nơi ấm áp duy nhất đó.

Trong vô thức, thầm thì:

- Cẩn... đừng bỏ rơi Tiểu Nguyệt...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top