Truyen2U.Top - Tên miền mới của Truyen2U.Net. Hãy sử dụng ứng dụng 1.1.1.1 để đọc truyện nhé!

Chương 43

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Somin ngồi cuộn tròn trong đống chăn mình vừa bê ra sofa, chăm chú xem TV, hai tay lười biếng thò ra ngoài bê một ly cacao nghi ngút khói. Bên cạnh là Yeontan và Sô cô la đang đùa nghịch với nhau.

Trời mùa đông lạnh, được ngồi trong chăn xem TV và uống cacao thế này thì còn gì bằng nữa.

Chợt một tiếng nhạc "lệch tông" với tiếng hát của một nhóm nhạc đang phát trên TV vang lên, Somin cau mày ngó ra xung quanh. Mất vài giây để nhận ra đó là nhạc chuông Kiss the rain của Jisoo, Somin cáu kỉnh trùm chăn lên đầu che lấp tiếng chuông, vì biết Jisoo đã ra ngoài rồi, và tiếng chuông sẽ không chịu ngưng nếu người còn lại duy nhất trong nhà – là cô – không bắt máy giùm.

Mà phải rời bỏ cái chăn còn đang ấm áp thế này á, thì còn khuya đi.

Jisoo có thói quen cài cho mỗi người trong danh bạ một bài nhạc chuông khác nhau, để hỗ trợ cho một thói quen cố hữu khác: Luôn nhấc máy khi không nhìn tên người gọi.

Và nếu Somin nhớ không nhầm thì đây là tiếng chuông dành cho số máy lạ.

Số máy lạ? Thế thì cô càng có lý do để ở lì trong chăn rồi.

Một hồi chuông, hai hồi chuông. Cái số máy này lì thật đấy, gọi mãi không chịu thôi.

Tiếp tục đến hồi chuông thứ tư, Somin đạp tung chăn, gào ầm lên. Cuối cùng vẫn phải lê lết vào phòng ngủ nghe điện thoại giùm Jisoo. nhờ có tiếng chuông không đúng lúc này mà cô chẳng nghe thấy Beast trên TV đang hát cái gì cả.

Quả nhiên là số không có trong danh bạ, Somin ấn mạnh nút nghe, cáu gắt. "Ai đó?"

[Phải Jisoo không?] Đầu dây bên kia là giọng nam dịu dàng.

"Không!" Somin gắt "Jisoo ra ngoài rồi. có nhắn gì không?!"

Có lẽ đây là cô bé ở cùng Jisoo, Jaewon khẽ cười, chắc anh đã gọi không đúng lúc khiến cô bé nổi điên.

[Khi nào cô ấy về, bạn nhắn giùm là có Jaewon gọi.]

"Biết rồi!" Somin lạnh nhạt đáp, rồi giật mình "Hả? Jaewon?"

[Có vấn đề gì à?]

"Anh gọi cho bạn tôi có việc gì?" Mặt Somin tối sầm. Tên công tử yểu điệu trăng hoa, lại giở trò theo đuôi đây à.

[Cô bạn không cần biết đâu]

"Cái gì??"

[Khi nào Jisoo về cứ nhắn với cô ấy như thế. Bye!]

"Này...!"

Somin còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã cúp máy cái rụp, trước khi hoàn toàn biến mất sau tiếng tút tút, giọng nói yểu điệu đó còn kéo dài từ "bye" khiến cô nổi da gà.

Thật đúng lúc, ngoài phòng khách vọng vào tiếng cửa mở. Somin cầm theo chiếc điện thoại ra ngoài, vừa đúng lúc Jisoo đang cởi giày, chau mày thắc mắc.

"Tên Jaewon vừa gọi cho cậu này!"

"Hả?" Jisoo ngước lên, mặt ngây ngô.

"Jaewon. Hắn gọi cho cậu!"

"Để làm gì chứ?"

"Tớ chịu đấy!" Somin ném chiếc điện thoại xuống ghế sofa, chui vào trong đống chăn ấm áp hồi nãy.

Jisoo tiến đến gần, nhặt chiếc điện thoại lên. Somin nhấp một ngụm cacao, vẻ mặt thờ ơ dán vào màn hình TV lúc này đã chẳng còn nhóm nhạc Beast khi nãy nữa.

"Cậu giữ khoảng cách với tên đó đi. Bị Thiếu gia hiểu lầm không hay đâu."

Jisoo không nói gì, quay đi, tay nhấn vào số điện thoại vừa gọi đến khi nãy.

[Alô]

"Gọi cho tôi có việc gì?" Giọng Jisoo lãnh đạm.

[À...] Đầu dây bên kia cười cợt [Chỉ nhắc em về chuyện sáng nay thôi.]

"Chuyện đến...."

Jisoo quay lại, cẩn thận nhìn Somin, thấy cô vẫn đang chăm chú xem TV, Jisoo bước vào phòng ngủ, khép cửa lại.

"Chuyện đến nhà anh chơi đàn?"

[Ừ, may là em chưa quên!]

"Lúc nào?"

[Lúc nào em rảnh.]

"2h chiều, được không?"

[Ok. Đừng quên và đừng đổi ý nhé!]

"Vâng..."

Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng, Jisoo thở hắt, ném điện thoại lên giường, vào phòng tắm thay đồ.

Cô vẫn còn hơi trăn trở về quyết định vội vàng này, liệu nó có gây ra hậu quả? Tuy đã trở thành bạn với nhau, và thành kiến của cô về Jaewon đã giảm rõ rệt, thế nhưng...

Dòng nước lạnh phủ lên người Jisoo khiến bao nhiêu suy nghĩ biến mất.

Thôi kệ đi, anh ta cũng đã từng tặng cô chiếc Airpod nhân ngày sinh nhật, cô còn chưa đáp lễ. Coi như lần này là lời cảm ơn, và từ nay không còn dính dáng gì đến anh ta nữa là được.

Với lại, trong góc nhỏ nào đó của trái tim, nó mách bảo cô không nên từ chối.

Đã từ bao giờ, cô lại trở nên thiếu kiên quyết và lạnh lùng thế này, đến một lời từ chối cũng băn khoăn.

_________

Nói đến biệt thự của nhà họ Park thì đa phần lái xe taxi, không ai là không biết.

Cánh cổng màu trắng kiêu sa hiện ra trước mắt Jisoo. Cô ôm chặt cây Vĩ Cầm, tiến đến nhấn chuông.

Ba hồi chuông vang vọng, một người phụ nữ đậm người, mặc bộ đồ đen tất tả chạy ra.

"Cô là Jisoo phải không?"

"Vâng"

"Cậu chủ nhà tôi đang đợi cô, mời cô theo lối này."

Ôm trong tay cây đàn Violin, Jisoo rảo bước chậm rãi theo sau người giúp việc, mặc cho cô ấy đang cắm cúi bước nhanh. Lối đi dẫn vào nhà rải sỏi trắng, hai bên là thảm cỏ nhân tạo xanh mướt. Một vườn hoa với hàng chục loại hoa đa sắc màu rung rinh trong gió. Một con chó to lớn, lông màu nâu đang nằm ngủ bên căn nhà nhỏ xinh của nó. Hai bên tai cụp xuống, có lẽ nó là chó nước ngoài.

Bậc thềm lát đá hoa cương màu kem không một vết xước, bóng loáng đến nỗi Jisoo còn lờ mờ thấy hình bóng mình in dưới đó. Khắp nơi chỉ là một màu trắng nhẹ dịu dàng lãng mạn như người phụ nữ quý tộc Châu Âu e thẹn ngượng ngùng.

Cầu thang xoắn ốc láng mịn hiện ra trước mặt Jisoo, cô giúp việc chỉ lên trên, mỉm cười.

"Cô cứ bước lên trên, cậu chủ nói đã đợi sẵn trên đó"

Jisoo gật đầu, chậm rãi bước lên cầu thang. Tay vịn của cầu thang còn cầu kì khắc thêm nhiều hình thù thể hiện sự cao quý hơn người.

Vừa bước chân lên bậc cầu thang cuối cùng, quả nhiên Jisoo đã thấy Jaewon đứng thảnh thơi dựa người vào tường, tay đang bấm gì đó trên điện thoại. Khuôn mặt đẹp trai tĩnh lặng cùng đôi mắt xanh ngọc như đang lim dim khiến Jisoo có đôi chút ngẩn ngơ.

"Em đến rồi à!" Jaewon đứng thẳng dậy, khuôn mặt tươi tỉnh, cất điện thoại vào túi "Phòng bà anh bên trên."

Jisoo gật đầu, không nói không rằng bước theo sau Jaewon. Đối với cô, việc đến đây ngày hôm nay chỉ đơn giản là cảm ơn Jaewon chứ chẳng có mục đích gì kèm theo cả. Việc bà Jaewon có hài lòng về tiếng đàn của cô hay không, cô không quan tâm. Vốn dĩ ngay từ đầu cô học đàn cũng chẳng phải để làm vừa lòng những người cao tuổi khó tính, hơn nữa, cô còn chưa tiếp xúc qua với bà ấy, chẳng có một ấn tượng gì cả.

Cánh cửa nhè nhẹ mở ra, Jaewon đưa tay mời Jisoo vào trước.

Căn phòng hơi tối, chỉ một màu nâu sậm làm chủ đạo, trên chiếc sofa đơn độc đặt chính giữa phòng, một bà lão lớn tuổi đang tỉ mỉ đan len. Thấy có người vào, bà ta ngước lên.

Tiếng Jaewon đằng sau khẽ cười "Bà nội, cháu đưa cô bé ấy đến đây này!"

Bà nội Jaewon nhướn mày ngạc nhiên rồi mỉm cười.

"Ồ, hóa ra là cháu. Trùng hợp thật!"

Jisoo mỉm cười gượng gạo, cô cúi đầu chào.

"Chào bà! Cháu là Jisoo."

Bà lão nheo mắt mỉm cười hài lòng, gật gù đưa tay chỉ về chiếc sofa đối diện.

"Cháu ngồi đi"

Phía sau cặp kính lão khiến những người già tưởng chừng như lẩm cẩm thêm ấy, là đôi mắt màu xanh ngọc bích nhàn nhạt đầy vẻ tinh anh khác thường.

Bà lão đã trút bỏ vẻ sợ sệt khi nhờ cô sang đường vào tối hôm ấy. Trước mặt cô bây giờ có lẽ là bộ dạng thật của bà. Đôi mắt màu xanh hiền dịu nhưng ẩn chứa sự sắc sảo sâu bên trong, đôi mắt ấy xoáy vào cô những tia nhìn đầy sự thăm dò.

Jisoo thầm cảm thấy, người này thật không bình thường.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Top